Lục Chu Việt nhìn vẻ mặt cô có ý giễu cợt khinh thường giận đến nghiến
răng, hắn biết cô đang châm chọc hắn,bởi vì từng có một lần hắn tức giận hôn cô,cô chính là lạnh lùng châm chọc hắn như vậy.
“Lão sư, thầy thật có bộ dạng đối nhân xử thế,ngay cả hôn cũng giảng dạy!”
Hắn nhìn cô hận không được xé rách bộ dạng không tim không phổi này,Hứa Lưu Liễm chịu không được ánh mắt lạnh lùng của hắn,điều chỉnh tốt chỗ ngồi
của mình sau đó đeo ống nghe điện thoại nghe nhạc không để ý sự hiện hữu của hắn, kết quả hắn ngồi thẳng người tựa vào chổ ngồi của mình mở
miệng.
“Cũng không phải là cuối tuần lại càng không là ngày nghỉ,tại sao bỗng nhiên về Ôn Thành?”
Biết rõ cô sẽ không cho hắn sắc mặt tốt nhưng vẫn không tự chủ được đặt câu
hỏi,hắn trong lòng vẫn còn một tia mong đợi,mong là cô ở nhà xảy ra biến cố lớn y sau có thể lệ thuộc vào hắn.
Kết quả cô cũng không liếc mắt nhìn hắn một cái ,cứng ngắc đáp trả bốn chữ.
“Không thể trả lời!”
Mặc cho hắn tu dưỡng khá hơn nữa vẫn bị lời nói sắc bén của cô thương
tổn,trên khuôn mặt anh tuấn xẹt qua một tia lúng túng, cả người cũng
cứng lại , nghĩ đến hắn được mọi người vây quanh là con cưng nhân vật
lớn lại phải chịu cục tức này.
Hơn nữa nếu đổi lại là phụ nữ khác dám làm như vậy hắn đã sớm giận không kềm được,nhưng hết lần này tới
lần khác người phụ nữ kia lại là cô, cho nên hắn chỉ có thể kéo căng môi dung túng,nhẫn nại, dĩ nhiên hắn căn bản không thể nào cho phụ nữ khác
cơ hội nhục nhã hắn .
Hứa Lưu Liễm thấy hắn hồi lâu không lên
tiếng,không khỏi đưa mắt qua liền gặp được khuôn mặt hắn bị thương,cô
cũng ý thức được tự lời của mình có chút đả thương người,trong lòng
không khỏi thấy phiền não,lại đeo lên ống nghe điện thoại vội vã quay
đầu giả vờ ngủ say.
Xin tha thứ cô thật sự không thể đối xử nhã
nhặn với hắn ,mỗi lần thấy hắn cô sẽ không tự chủ được nhớ tới cuộc
sống ba năm trung học đệ nhị cấp khổ không chịu nổi kia,cô không phải là nhân viên của hắn cũng không phải những cô gái muốn dựa vào hắn,cho nên cô không cần thiết khách khí với hắn.
Tối hôm qua cô bởi vì lo
lắng cha mẹ cả đêm không có ngủ ngon,cho nên lên máy bay cô thế nhưng
bất tri bất giác ngủ đi, cho dù ngồi bên cạnh cô là người đáng ghét kia.
Đợi bên cạnh truyền đến tiếng hít thở đều đều,Lục Chu Việt lúc này mới nhẹ
giọng mở tấm thảm trùm lên người cô, thời điểm thu tay lại hắn không tự
chủ được ngẩng lên đưa tay xoa nhẹ mặt nghiêng của cô,ngón tay chạm đến
da thịt trắng nõn và mềm mại cực kỳ giống thân thể cô.
Ngũ quan
cô điềm tĩnh thanh tú,như năm đó mới gặp gỡ đã mang cho đến cho hắn một
loại mãnh liệt rung động thiêu đốt mắt hắn,hắn chợt vì mình cảm thấy
thật đáng buồn,hắn thế nhưng chỉ có thể chờ cô ngủ say mới dám không
chút kiêng kỵ đụng vào cô, cảm thụ vẻ đẹp của cô. Nếu lúc cô tỉnh táo sợ là ngay cả cơ hội để cho hắn nhích tới gần một bước cũng không có.
Mi nhìn đi mi nhìn đi,đây chính điểm khác nhau giữa yêu và không yêu.Bởi
vì hắn yêu cô,cho nên ngay cả lúc này cô nhìn hắn chê cười trợn mắt,hắn
cũng cảm thấy cực vui vẻ . Nhưng cô không yêu hắn,cho nên mặc dù hắn dịu dàng qua tâm và dung túng cô như thế nào,cô cũng là cảm thấy hắn cực kỳ đáng ghét .