10 Bí Quyết Chinh Phục Trái Tim

Chương 22: Chương 22




“Em nên giết anh vì anh đã bắt em làm việc này.”

“Có thể. Nhưng chú sẽ không làm thế. Đó là lỗi của chú vì đã quay lại London. Nếu ta là chú, ta sẽ tránh xa London trong suốt khoảng thời gian còn lại của mùa hè.”

“Làm sao em biết rằng Callie đang tổ chức vũ hội chứ?” Nick uống một ngụm rượu lớn từ chiếc cốc anh đang cầm, dừng lại quắc mắt nhìn anh trai. Hai anh em sinh đôi vẫn ngồi trong phòng làm việc của Ralston khi dàn nhạc bên ngoài vườn đã bắt đầu điều chỉnh nhạc cụ. Độ một tiếng nữa, một nửa quý tộc London - nửa còn lại đang nghỉ hè tại thành phố sẽ có mặt trong khu vườn này. Nick lo lắng sốt ruột trong bộ lễ phục. “Ai lại có thể nghĩ ra vũ hội hè này chứ?”

“Callie nghĩ đó là một cách tốt để Juliana ra mắt công chúng”, Ralston trả lời, phản ứng không như mong đợi của Nick. “Tôi phải nhắc chú rằng em gái của chúng ta phải chịu đựng không ít từ cái vụ tai bay vạ gió vừa qua.”

Nick lẩm bẩm trong ly rượu. “Còn lý do nào khác ngoài việc mẹ của chúng ta là một...”

“Đúng vậy. Thế đấy, xã hội dường như không quan tâm nhiều đến việc như thế nào và tại sao.” Ralston rướn người về phía trước để rót thêm rượu vào cốc của Nick. “Callie rất vui khi chú ở đây, Nick. Cả Juliana cũng thế. Hãy cố gắng tận hưởng vào tối nay”

Tận hưởng.

Như thể chỉ cần nói là làm được ngay vậy.

Đã năm ngày trôi qua từ khi anh rời Isabel, đó là khoảng thời gian chẳng thú vị gì. Anh ngờ rằng liệu dành thời gian cho buổi tối nay trong một khu vườn mờ ảo với những quý cô London điệu đà và những bà mẹ ầm ĩ có thể cải thiện được tình hình chăng.

Quả thật, anh khá chắc rằng ở một nơi mờ ảo cả tối sẽ làm anh nghĩ đến Isabel. Và khi thấy mình khiêu vũ với những người phụ nữ không phải nàng chắc chắn sẽ làm anh phát điên.

“Có vài điều chú cần phải biết.”

Mắt Nick nheo lại thành kẽ hở. “Đó là gì?”

“Chú vẫn được coi là một mẻ cá rất có giá trị. Tôi cho rằng nhiều phụ nữ có mặt ở đây tối nay là vì chú.”

“Em đã kết hôn.”

“Như chú biết đây, thông tin đó không được công bố. Thật khó để khiến người ta hiểu rằng chú không hề nói gì về tình trạng hôn nhân của bản thân với anh em trong dòng tộc trước lúc quay lại London, họ sẽ rất tức giận đấy.”

Nick đã nói với anh trai mình sự thật.

Ralston tựa lưng vào ghế. “Tôi sẽ tuyên bố rằng bất kỳ ai đã từng để ý đến chú, người em trai ruột của tôi, sẽ có một ngạc nhiên trong tối nay.”

Nick bật dậy, sự tức giận bùng lên, “Có lẽ em sẽ rời đi để giúp anh có thể thoát khỏi tất cả những rắc rối từ vợ em”.

“Ngồi xuống, đồ con lừa ngu ngốc.”

Nick nhổm bật dậy về phía anh trai. “Thử gọi em như thế lần nữa xem.”

Ralston bình tĩnh xoay tròn cốc rượu. “Tôi sẽ không đánh nhau với chú trong phòng làm việc và nhất là khi đang vận bộ lễ phục này. Callie sẽ lấy đầu tôi mất.”

Sự thản nhiên của Ralston làm Nick dần bình tĩnh.

Anh ngồi xuống, rướn người về phía trước và tựa đầu lên hai tay, cọ cọ mặt mình như thể hành động đấy sẽ xua tan sự tức giận. Khi anh nhìn lên, Ralston đang quan sát anh với vẻ mặt đầy thấu hiểu. “Cô ấy đã làm tổn thương chú, em trai.”

Đây là lần đầu tiên Ralston đề cập đến Isabel ngoại trừ cuộc nói chuyện nhanh gọn và rõ ràng khi Nick thông báo cuộc hôn nhân của mình, Nick biết, người anh trai song sinh có thể lờ đi và để mặc anh một mình nơi này.

Nhưng Ralston đã không làm thế.

Anh muốn nói chuyện về cô ấy... như thể chuyện trò có thể mang cô ấy lại gần hơn.

Như thể chúng có thể làm nàng yêu anh.

Cố gạt nỗi đau, anh ngập ngừng thốt ra. “Cô ấy... rất tuyệt.”

Ralston không đáp. Chỉ đơn giản im lặng và lắng nghe.

Nick bắt đầu nói, nói cho chính bản thân anh hơn là đang đối thoại cùng anh trai. “Cô ấy có một sức mạnh tiềm ẩn, không giống bất kỳ ai em từng biết. Khi tin vào điều gì, hoặc tranh đấu cho điều thuộc về mình - cô ấy là một nữ hoàng. Cô ấy không như những người phụ nữ chúng ta đã quen. Nếu có việc gì cần làm, cô ấy sẽ làm.” Anh ngước lên nhìn anh trai. “Lần đầu tiên em hôn cô ấy, cô ấy đang mặc quần ống túm.”

Khóe miệng Ralston nhếch lên thành một nụ cười. “Có vài điều thú vị về họ trong chiếc quần ống túm.”

“Nhưng cô ấy cũng rất nữ tính. Một sự mâu thuẫn nội tại, điều đó làm em muốn bảo vệ cô ấy bằng mọi thứ em có.” Nick ray ray quai hàm bằng một tay khi anh nghĩ về nàng. “Và cô ấy cũng rất đẹp. Với đôi mắt nâu... đôi mắt có thể làm anh đánh mất chính mình...”, anh hồi tưởng về nàng, nghĩ về nàng. Và rất nhớ nàng.

“Em yêu cô ấy.”

Anh nhìn thẳng vào ánh mắt thấu hiểu của anh trai. “Nhiều hơn những gì em từng nghĩ.”

Ralston dựa lưng vào ghế. “Vậy tại sao chú ở đây, uống rượu trong phòng làm việc của tôi?”

“Bởi vì cô ấy không yêu em.”

“Vớ vẩn.” Lời nói vang lên nhanh chóng và thẳng thắn.

Nick lắc đầu. “Em rất cảm kích nỗ lực an ủi của anh, Gabriel, nhưng em đảm bảo với anh. Isabel không yêu em.”

“Dĩ nhiên cô ấy yêu chú.” Anh ta nói, một cách độc đoán, như thế đấy là điều hết sức tự nhiên sau khi trở thành Hầu tước Ralston.

“Cô ấy thì không.”

“Họ luôn luôn yêu chúng ta.”

Nick bật cười vì lời tuyên bố đó. “Vậy, tốt thôi, có lẽ họ luôn luôn yêu anh. Tuy nhiên, người phụ nữ này không yêu em.”

“Vậy chú phải làm cho cô ấy yêu chú.”

Nick lại lắc đầu. “Không. Em sẽ không cố gắng làm cho ai đó yêu mình thêm nữa. Em đã dành cả cuộc đời mình theo đuổi người phụ nữ không yêu em. Em đã học được bài học của mình rồi.”

Ralston nhìn Nick bằng ánh mắt thẳng thắn. “Đây không phải là ai đó. Cô ấy là vợ của chú. Người mà chú rất mực yêu thương.”

Chúa ơi, anh đã yêu nàng.

Chưa bao giờ anh cảm thấy bất kỳ điều gì giống như thế hôm ấy, một nỗi đau tan nát trong anh trước lời thú nhận của nàng rằng nàng cưới anh chỉ vì nghĩa vụ chứ không phải vì tình yêu, nhưng dù vậy nó vẫn không làm thuyên giảm cảm xúc anh dành cho nàng.

Anh vò đầu. “Cô ấy không cần em.”

Ralston mỉm cười. “Chú vẫn đang bị giày vò bởi cảm giác sai lầm rằng họ phải cần chúng ta. Theo kinh nghiệm của anh, hầu hết không như thế.” Anh ta kiểm tra đồng hồ của mình. “Một gã khôn ngoan hơn anh đã từng nói rằng, nếu gã yêu si ngốc và cuồng say một phụ nữ, người duy nhất gã muốn chiếm hữu cho riêng mình, gã sẽ chẳng chần chừ mà khênh nàng ta đến một cha xứ gần nhất và lập tức làm nàng có thai.”

Nick cau mày trước câu nói đó, chúng nhắc anh về ký ức họ đã bên nhau. “Em đã cưới cô ấy rồi.”

“Vậy nửa cuộc đời chú nằm ở đó.”

Một viễn cảnh về Isabel thoáng hiện ra mơ màng trong tâm tưởng anh, nàng đứng đó, tại ngôi thành cổ dưới ánh mặt trời, vây quanh là những đứa trẻ. Những đứa trẻ của anh và nàng.

Khát vọng nguyên thủy bỗng trỗi dậy, Nick cau mày. “Thật đáng ghét khi thừa nhận rằng anh đã đúng.”

Ralston cười toe toét. “Vì anh hiếm khi sai, anh nghĩ vấn đề phụ thuộc vào chú.”

Nick nghiêm túc suy xét. Họ đã cưới nhau, Chúa ơi. Anh không thể tránh mặt nàng mãi được. Đúng vậy, anh không muốn xa nàng. Phải lên ngựa và khẩn trương quay lại Yorkshire, ôm lấy đôi vai mà lắc mạnh nàng. Rồi anh sẽ cuỗm nàng chạy đến khu pháo đài cổ, giữ nàng và yêu nàng đến khi nàng thuộc về anh. Anh sẽ dành cả khoảng thời gian còn lại của đời mình để làm nàng hạnh phúc.

Nếu bây giờ nàng không thể yêu anh, có lẽ, một ngày nào đó, nàng sẽ thay đổi. Và những điều đó chẳng thể xảy ra nếu anh cứ mãi ở London.

Anh cần nàng.

Anh ngước lên, quyết định. “Em sẽ quay lại, về Yorkshire.”

Ralston đét một phát rõ to vào đùi, “Tuyệt vời!”, anh ta nói và nhỏm dậy. “Nhưng đầu tiên, chú phải tham gia buổi vũ hội chết tiệt này, hoặc vợ tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi.”

Nick đứng lên, cảm thấy hăng hái vì quyết định của mình.

Anh sẽ khiêu vũ. Rồi sau đó sẽ đi gặp vợ anh.

“Nick!”

Nick quay ra từ chiếc bàn đựng đồ ăn, nơi anh đang rót cho mình một ly chanh vắt và ước rằng đó là rượu, nhìn thấy chị dâu đang bước vội đến phía mình.

Anh cúi chào cung kính. “Phu nhân Ralston”, cố kéo dài âm điệu, “Nhìn đám đông mà xem! Buổi tiệc thật sự rất thành công! Không còn nghi ngờ gì nữa, chị đúng là nữ hoàng tiệc tùng tuyệt nhất trong giới thượng lưu”.

Callie cười và hạ thấp giọng. “Đừng để quý cô Jersey nghe thấy. Nếu không cô ấy sẽ không bao giờ mời chúng ta đến nhà Almack.”

Anh nhếch một bên mày. “Ôi, điều đó mới khủng khiếp làm sao.”

Nàng cười tươi. “Chị rất vui khi gặp chú. Ralston bảo chú ở thị trấn và chẳng nói gì nữa.” Nụ cười của nàng biến mất. “Chú đã sống thế nào?”

Nick cân nhắc trước giọng điệu nghiêm túc của Callie trong một khắc trước khi trả lời. “Dường như anh trai em đã kể mọi chuyện với chị.” Má Callie đỏ dần, anh mỉm cười. “Em cảm thấy khá hơn rất nhiều so với vài giờ trước.”

Đôi lông mày của Callie nhướng lên. “Không phải buổi dạ vũ đã làm chú thay đổi chứ?”

Nick bật cười vì sự hài hước trong câu nói. “Không, thưa phu nhân.”

Callie cũng bật cười khi em gái của anh tới, một nụ cười hạnh phúc xuất hiện trên mặt cô. Khi anh cúi xuống để hôn lên mặt sau bàn tay cô, Juliana nói, “Ôi, thật khó tin, em không biết anh đã quay lại! Anh trai kiểu gì mà lại không đi tìm em gái mình ngay lập tức chứ?”.

Khóe miệng của Nick nhếch lên trước vốn từ tiếng Ý của Juliana. “Đúng là, một người rất tốt.”

“Anh phải đến thăm chúng em vào ngày mai đấy, được chứ?”

Anh lắc đầu. “Anh không thể, anh e là thế. Anh lại phải rời thành phố ngay khi có tia nắng đầu tiên.”

Miệng Juliana chu lên. “Để làm gì? Anh còn không chào em!”

Nick tránh trả lời, anh không muốn chia sẻ thông tin về cuộc hôn nhân với cô em gái ngờ nghệch trong một khung cảnh kém riêng tư thế này. “Anh có vài vụ làm ăn đặc biệt cần phải tham gia”, anh nói, “Nhưng anh đảm bảo em sẽ rất, rất thích kết quả của nó khi chuyến hành trình kết thúc”.

“Tốt thôi. Em hy vọng đó là một món quà hậu hĩnh”, Juliana đùa cợt, đột nhiên sự chú ý của cô hướng đến một điểm qua vai Nick. “Callie, đó là ai?”

“Ai?” Callie kiễng chân, nhìn theo hướng Juliana.

“Suỵt!” Juliana vẫy một tay. “Em muốn được biết về cô ấy.”

Nick đảo mắt với tay lấy một chiếc bánh trứng, vừa kịp nhận thấy hai người này đang cười toe toét giống như những cô ngốc.

“Phu nhân Nicholas St. John.”

Đám đông đột ngột im lặng, trong tích tắc Nick gần như hóa đá. Chắc chắn anh đã nghe lầm. Anh chậm rãi quay lại phía cầu thang dẫn xuống khu vườn, nơi các vị khách đang tham gia khiêu vũ.

Đứng đó, lộng lẫy trong bộ váy đỏ tuyệt vời nhất mà anh từng thấy. Isabel hiển hiện ngay trước anh.

Nàng đang làm gì ở đây?

Anh không thể rời mắt khỏi nàng, đâu đó trong tâm trí anh nghĩ có lẽ do bản thân tưởng tượng ra mà thôi. Nàng thực sự không ở đây. Ở London. Trong vườn nhà của anh trai anh.

Juliana hích một ngón tay dài xương xẩu vào anh. “Nick. Đừng ngẩn ra thế chứ. Anh không thấy cô ấy đang rất sợ hãi à? Đến chỗ cô ấy mau lên.”

Câu nói đó không tác động được anh, anh tiến về phía nàng, đầu tiên là đi bộ, rồi chợt nhận ra với tốc độ này quá chậm chạp. Vì vậy anh bắt đầu chạy. Hành động đó gần như chắc chắn sẽ tạo ra một vụ bê bối, nhưng nó chẳng đáng bận tâm. Anh sẽ xin lỗi Callie sau.

Bởi điều duy nhất anh muốn làm ngay bây giờ là đến bên Isabel.

Chạm vào nàng.

Đề biết rằng anh không hề điên. Nàng thực sự ở đó. Vì anh.

Có một lợi ích khi chạy xuyên qua một buổi vũ hội, một đám đông hỗn loạn sẽ ngừng di chuyển và trong vài phút anh đã đặt chân mình lên cầu thang, nhảy lên vài bậc cấp để gặp nàng. Nàng chăm chú nhìn anh, đôi mắt nâu chứa đầy lo âu, ngạc nhiên và thích thú. Điều mà anh không dám gọi tên.

Khi chỉ còn cách nàng vài tấc, anh dừng lại.

Anh quan sát nàng hít thở sâu, ngực nàng dâng lên tuyệt đẹp bên dưới làn vải lụa mềm mại mà nàng đang mặc. “Thưa ngài”, nàng khẽ nhún gối chào và thì thầm, “Em nhớ ngài”.

Khi nàng nhìn vào mắt anh, anh cảm nhận được sự thật trong câu nói. “Ta cũng nhớ nàng.” Anh tiến về phía nàng, nhưng trước khi anh có thể chạm vào nàng, một cái hắng giọng dứt khoát dã ngăn hành động đó “Nicholas”, tiếng Gabriel phát ra gần đó, lời nói nhớ nhung rõ ràng, “Có lẽ chú nên hộ tống vợ mình vào bên trong chăng?”.

Isabel đỏ mặt và nhìn xuống, từ xa đám đông nhìn họ với ánh mắt hiếu kỳ không che giấu. Anh siết chặt nắm tay để ngăn mình không chạm vào nàng và nói, “Vâng, tất nhiên rồi. Phu nhân?”.

Họ bước vào nhà, không nói gì, đi qua một hàng khách tò mò đang chờ lời thông báo, đám người tỏ vẻ thất vọng vì cho rằng họ đã bỏ lỡ điều gì đó thú vị nhất tối nay.

Đẩy nàng vào căn phòng đầu tiên họ tiến đến, anh đóng cửa lại và khóa chặt để đám bảo sự riêng tư của họ. Họ đang trong thư viện, một đế đèn bạch lạp nhiều ngọn đang cháy bừng lên từ góc lò sưởi.

Anh đưa nàng vào một vùng không gian ánh sáng mờ ảo rồi hôn nàng, da diết và khát khao mùi vị của nàng - cảm giác của nàng - điều mà anh đã vắng quá lâu. Anh cướp lấy môi nàng, cướp đi hơi thở của nàng. Nàng đáp trả, từng cái vuốt ve, từng cái âu yếm, khi nàng thở hổn hển vì thích thú, anh rên rỉ. Sau khoảnh khắc mãnh liệt kéo dài, môi anh dịu lại và anh nhẹ nhàng hôn môi nàng, âu yếm bờ môi dưới bằng lưỡi của anh, kết thúc khoảng thời gian đó bằng cách dịu dàng hơn so với lúc bắt đầu.

Anh kẽ chạm trán mình vào trán nàng và nói, “Xin chào”.

Nàng cười, xấu hổ. “Xin chào.”

“Chúa ơi, anh nhớ em. Anh nhớ cảm giác về em. Anh nhớ mùi vị của em... cả hương cam đặc trưng của Isabel. Nhưng hơn tất thảy, anh nhớ em.”

Nàng chạm vào môi anh, ngăn lại những từ ngữ dồn dập ấy. “Nick”, nàng thì thầm. Trong câu nói đó là vô số những vết thương.

“Em đã đến London.”

“Đúng vậy.”

“Từ khi nào?”

“Ba ngày trước.”

Ba ngày và không ai nói với mình cả. “Gabriel sẽ phải trả giá cho việc này.”

“Em đã cầu xin anh ấy không nói với anh. Em chưa sẵn sàng. Em muốn mình trở nên xinh đẹp trước mắt anh.”

Anh lắc đầu. “Với anh, em luôn luôn xinh đẹp.” Nàng nghiêng đầu và anh nâng cằm nàng lên bằng một ngón tay.

“Luôn luôn thế Isabel. Trong tang phục, trong chiếc quần ống túm, trong lụa là gấm vóc... hay khi chẳng gì. Đối với anh, em luôn luôn xinh đẹp.”

“Có một điều anh phải biết.” Nàng dừng lại và anh chờ đợi. Cuối cùng, nàng hít thở sâu từ từ. “Em yêu anh.”

Anh nhắm mắt lại, câu nói anh khao khát muốn nghe. Khi anh mở mắt ra, nàng đang quan sát anh, lo lắng. “Em không phải nói điều đó.”

Mắt nàng mở lớn. “Có chứ. Em nên làm thế.”

Anh lắc đầu. “Không, tình yêu à. Không cần thiết.”

Nàng lùi lại một bước, giọng nói cương quyết và kiên định. “Nicholas St. John. Hãy nghe em. Em yêu anh. Em yêu anh hơn những gì em từng nghĩ đến. Em yêu anh từ ngày chúng ta kết hôn. Và ngày trước đó. Trước đó nữa. Em sợ rằng nếu em nói thật, anh sẽ bỏ lại em vào một ngày nào đó, em sẽ buồn, cô đơn và tan nát trái tim bởi vì anh không ở bên em.”

Gạt đi những giọt nước mắt tuôn rơi theo từng lời, nàng tiếp tục. “Nhưng không nói với anh rằng em yêu anh đã không làm em yêu anh ít đi. Dẫu sao chăng nữa anh cũng rời đi. Em buồn, cô đơn và tan nát cõi lòng. Vì vậy em đến đây. Em không thể sống mà không nói cho anh biết em yêu anh. Bởi em không muốn anh nghĩ rằng anh không xứng đáng với những điều anh đã làm. Anh xứng đáng với ai đó tốt hơn em.”

Nàng dừng lại, hít thở sâu, bị choáng ngợp bởi cảm xúc. Nàng đáp lại ánh mắt anh và ở đó, trong sâu thẳm đôi mắt xanh, nàng tìm thấy lại Nick, người mà nàng những tưởng đã mất từ đêm trong phòng ngủ của nàng bởi những câu nói xuẩn ngốc. Nàng không biết làm thế nào đế níu anh trở lại. Và vì vậy nàng nói những lời từ sâu tận con tim. “Em đến London để nói với anh rằng em yêu anh. Làm ơn hãy tin em.”

Anh bước đến gần nàng, một ngón tay nâng cằm nàng, nghiêng mặt nàng hướng về phía anh và nói điều trong trái tim anh. “Anh sẽ không bao giờ rời bỏ em lần nữa, Isabel. Anh rất xin lỗi vì việc anh đã làm. Anh đang quay về. Anh xin thề.” Nụ hôn anh đặt lên môi nàng thật dịu dàng như minh chứng cho lời hứa của anh.

Nước mắt lại rơi khi anh ngẩng đầu lên. “Anh đã rời đi trước khi em kịp sửa chữa sai lầm.”

Anh kéo nàng vào trong vòng tay mình. “Anh biết. Anh xin lỗi.”

Nàng nói, lời nói áp chặt vào ngực anh. “Nick, em đã muốn sửa sai.”

“Anh biết.”

“Em nghĩ anh đã quyết định không yêu em nữa.”

Anh lùi lại, nhìn vào đôi mắt lo lắng của nàng. “Không Isabel. Chúa chứng giám, anh yêu em hơn cả trước đây, ”

Nàng nở một nụ cười ướt át. “Tốt. Em cân nhắc việc gửi tặng Voluptas như một món quà hòa bình, nhưng cô ấy quá nặng.”

Anh mỉm cười. “Anh thích tặng bằng hiện vật.” Anh lại hôn nàng lần nữa, âu yếm da diết đến khi cả hai hít thở một cách khó nhọc. Khi họ dừng lại, Isabel vòng tay quanh cổ anh và anh nhìn nàng với cái nhìn tinh quái. “Bộ váy này không thể tin được.”

“Anh có thích nó không?” Nàng ưỡn căng người về phía anh, giống như một con mèo cần âu yếm và anh rên lên.

“Nó từ đâu vậy?” Anh nói, chạm vào vị trí giữa cổ và vai nàng.

“Callie đã yêu cầu thợ may của chị ấy làm nó. Em chỉ có một yêu cầu”

Anh đang hôn khắp phần trên bầu ngực cô. “Mmm?”

Nàng thở hổn hển khi ngón tay trỏ của anh chạm vào nhũ hoa bên dưới lớp vải. “Đó là màu đỏ.”

Anh ngẩng lên, đam mê xuất hiện trong ánh mắt anh. “Nó thật lộng lẫy. Anh nên tháo nó ra khỏi người em để có thể ngắm nhìn nó tốt hơn.”

Nàng cười khúc khích trước sự trêu chọc của anh. “Không, Nick. Chúng ta phải quay lại buổi tiệc. Chúng ta đã gây ra một cảnh tượng không thể tin được.” Nàng há mồm kinh ngạc, đẩy anh ra. “Anh có nghĩ Callie sẽ tha thứ cho chúng ta không? Chúng ta đã phá hỏng buổi vũ hội của chị ấy!”

Nick bật cười trước sự quan tâm của nàng. “Isabel, nếu anh biết một điều gì đó ở chị dâu anh thì đó chính là chị ấy sẽ vô cùng biết ơn chúng ta vì đã gây ra một cảnh tượng như vậy tại buổi vũ hội của chị ấy. Điều đó sẽ làm nên tiêu chí cho tất cả các bữa tiệc trong tương lai tại nhà Ralston, Chúa cứu anh trai anh.” Anh vén một sợi tóc xoăn vương trên trán nàng. “Nhưng nếu em muốn, chúng ta sẽ quay lại.”

Nàng khẽ mỉm cười. “Em thừa nhận là em muốn quay lại, tình yêu à. Vì hai lý do, đặc biệt hơn cả, em muốn khiêu vũ với chồng em.”

“Đó là một ý kiến hay.” Mắt anh sẫm lại. “Anh rất muốn mọi người nhìn thấy anh nhảy với vợ anh.”

Kết thúc nụ hôn cuối cùng và bí mật, họ đi xuyên qua hành lang và đứng trên bậc thang, nơi vô số các cặp mắt nhìn thấy họ tức thì.

Isabel siết chặt tay Nick. “Mọi người đang nhìn chúng ta.”

Anh giơ tay nàng lên, hôn lên các đốt ngón tay qua lớp lụa của chiếc găng trước khi nghiêng người thì thầm, “Tất cả họ đều đang cố gắng tính toán thời gian chúng ta ở trong phòng”.

Nàng ngượng ngùng nhìn vào mắt anh. “Để làm gì?”

Anh nhương nhướng đôi mày tinh quái.

Nàng há hốc miệng kinh ngạc, một bàn tay che đi nụ cười. “Không!”

Anh cười và nàng cố gắng hít thở khi nhận ra anh mới đẹp trai làm sao. Anh là của nàng. Chỉ là của nàng.

Họ bước xuống bậc thang trở lại khu vườn, tay trong tay khi ai đó gọi họ. “St. John!”

Nick dừng lại, kéo Isabel sát hơn khi một người đàn ông xuất hiện. Anh ta cao gầy và rất đẹp trai, chiếc áo khoác ngoài được cắt may hoàn hảo cùng với một đôi giày sáng bóng hoàn hảo. Trên tay là một cây gậy đầu bọc bằng bạc được thiết kế theo lối khiến những người xung quanh cân nhắc anh ta còn hơn cả một người giàu có bậc nhất.

Anh ta dừng lại trước họ và Nick vẫn siết chặt tay Isabel. “Densmore.”

Isabel mở to mắt. Đây là Densmore sao? Người đàn ông đẹp trai, ăn mặc đẹp một cách khác thường với một nụ cười lố bịch là ngài Densmore, người đã làm bọn họ rất lo lắng suốt đây sao?

Densmore hơi cúi chào, quay sang phía Isabel. “Ta cho rằng, đây là quý cô Isabel...”

Không mất quá nhiều thời gian để danh tính nàng lan truyền khắp đám đông. Chị dâu của nàng đã làm việc rất nhanh.

“Nicholas.” Isabel sửa lại.

“Ta xin lỗi, nàng có thể nhắc lại được không?”

“Nếu ngài đang nói chuyện với tôi, thưa ngài, tôi tin rằng quý danh ngài nên gọi là phu nhân Nicholas.” Nàng có thể cảm nhận được sự khuyến khích của Nick.

Densmore nhìn từ chồng sang vợ vẫn với nụ cười tươi rói trên khuôn mặt. “Ta cứ nghĩ mọi ngươi đang lừa ta, vậy ra đó là sự thật”

A, đúng vậy. Quả đúng là bạn cha nàng.

Isabel mỉm cười bằng nụ cười rạng rỡ. “Chắc chắn, thưa ngài.”

Nick lắc đầu giả vờ nghiêm túc. “Vợ của em không hề lừa anh đâu, Densmore.”

“Tốt thôi, ít ra, không có người lạ”, nàng nói, nhìn thấy lúm đồng tiền trên má chồng nàng.

Nàng thích cái lúm đồng tiền đó làm sao. Nàng nhất định phải nói với anh điều đó.

Densmore kinh ngạc. “Tốt thôi”, anh ta nói. “Làm tốt lắm! Quả là một tin tốt lành!”

Nick lại siết chặt tay Isabel lần nữa. “Tôi cũng nghĩ thế.”

“Không, St. John. Ý tôi là - bây giờ anh có thể phải quyết những việc của nhà Wastrearl! Dù sao tôi cũng không muốn cái thứ trách nhiệm chết tiệt đó.” Anh ta thầm thì. “Không thể chịu đựng được điều đó.”

“Chúng tôi không mong gì hơn thế.” Isabel lạnh lùng nói, làm chồng nàng cười toe toét.

Densmore lắc đầu, hoàn toàn không nghe thấy- “Thuyền trưởng!” Anh ta vỗ vai Nick. “Hãy nói tôi có nên ra lệnh cho người của tôi đi khắp nơi vào ngày mai để nói về những chủ đề đặc biệt không nhỉ? Điều đó sẽ thế nào? Tôi thấy khá là tuyệt vời!”. Anh ta dừng lại. “Tin không may về cha của nàng, thưa phu nhân Nicholas. Ờ. Hãy chấp nhận lời chia buồn của ta.”

Và không chờ câu trả lời, Densmore đã bỏ đi, để mặc Nick và Isabel ngạc nhiên khi anh ta biến mất trong đám đông.

Nàng quay sang Nick, ngạc nhiên trước người báo hộ thần bí người mà nàng luôn sợ hãi. “Dường như anh đang gánh phải rất nhiều thách thức của của Townsend Park đây.”

Isabel cười toe toét trước thái độ giả vờ thất vọng của anh. “Anh sẽ sống sót thế nào đây?”

“Rất khó để tưởng tượng.” Anh cầm tay nàng lên, áp nhẹ môi lên các đốt ngón tay nàng qua lớp lụa mỏng.

“Vô lý. Anh thích chúng em mà.”

Ánh mắt anh dịu dàng nhìn nàng và nàng cố gắng hít thở trước cảm xúc hiện hữu trong đôi mắt xanh của anh. “Anh thật sự rất thích.”

Anh tiến lại gần. Nàng chỉ có thể tiến lại và hôn anh.

Không. Điều đó hoàn toàn không phù hợp.

Phải mất bao lâu nữa họ mới có thể rời khỏi buổi vũ hội vớ vẩn này?

Sự thấu hiểu xuất hiện trong mắt Nick. Anh cúi người. “Sớm thôi”, anh thì thầm, lời nói dịu dàng, tinh quái và chứa đầy hứa hẹn, “Bây giờ, em có muốn nhảy cùng anh không, người đẹp?”.

Nàng không thể ngăn má mình đỏ lên vì thích thú “Vâng, xin mời.”

Anh kéo nàng vào trong đám đông của các cặp khiêu vũ, nhảy điệu vanxơ khắp sân. Sau một lúc lâu và đung đưa theo điệu nhạc, anh nhận thấy nụ cười bí hiểm trên khuôn mặt nàng và hỏi, “Em đang nghĩ gì?”.

“Em đang nghĩ về lý do thứ hai khi em muốn quay lại bữa tiệc.”

Anh nhếch một bên mày. “Điều gì?”

“Để thông cáo với các quý cô, những người đã đọc trên báo Pearls & Pelisses rằng quý ông này đã thực sự có gia đình.

Tiếng anh bật cười quá lớn, cái cách anh kéo nàng lại quá gần, thu hút chú ý của các cặp đôi xung quanh.

Và sau đêm nay, vợ chồng họ trở thành đề tài mà giới thượng lưu sẽ bàn tán trong vài tháng tới.

Mọi thứ sẽ rất không hay khi họ phát hiện ra Isabel là con gái của dòng họ Wastrearl... và nàng đang trong giai đoạn chịu tang.

Nhưng khi nàng cười và khiêu vũ trong vòng tay mạnh mẽ của người đàn ông yêu nàng... đó không còn là mối quan tâm chính nữa. Và khi anh cúi xuống và thầm thì vào tai nàng...

Đúng vậy, trên thế giới này còn nhiều điều tồi tệ đáng bận tâm hơn là vụ bê bối xuất phát từ tình yêu.

Phần kết

Bài học thứ mười:

Điều quan trọng nhất, bạn đọc thân mến, bạn cần phải học bài học cuối cùng này:

Khi chồng của bạn đã trở thành người có gia đình, nhiệm vụ của bạn là đảm bảo rằng tổ ấm của anh ấy sẽ được thu vén một cách thích hợp và hoàn hảo, vì độc thân không dành cho đàn ông chân chính và sống có mục đích nghiêm túc. Thật vậy đó, chính hôn nhân, những đứa trẻ và cảm giác thích thú từ cả hai chính là bằng chứng cho một cuộc sống tốt đẹp.

Và các quý ông của chúng ta - những người đàn ông trụ cột được lựa chọn một cách cẩn thận và được viết vì lợi ích của bạn trên những trang giấy - sẽ yêu cầu các nàng dâu có thể yêu, tôn trọng và yêu thương họ bằng tất cả các cách họ xứng đáng được nhận.

Pearls & Pelisses, tháng Sáu năm 1823

“Đúng vậy.” Nick nhẹ nhàng hôn lên hõm vai Isabel trong khi anh bận tháo hàng cúc dài trên váy nàng, buông rơi chiếc váy xuống chân nàng khi bàn tay anh bao bọc lấy nàng và ghì nàng sát vào anh, một tay trồi lên trên cơ thể nàng để chạm vào một bầu ngực. “Tuy nhiên không đẹp bằng em.”

Isabel bật cười, dựa vào anh thở hổn hển, để anh tự do khám phá nàng. “Dĩ nhiên là thế. Lara rất rực rỡ. Và Rock… em chưa từng nhìn thấy anh ấy hạnh phúc như vậy.”

Nick dừng lại, cân nhắc lời nói trước khi anh đặt môi hôn lên cổ nàng một lần nữa. “Mmmm…” Anh ngậm lấy vành tai nàng, nhằn nhằn nó đến khi nàng run lên trong tay anh, quằn quại rồi mỉm cười. Anh giữ chặt nàng, hôn nàng thật dài và no nê trước khi anh ngẩng lên, sự quan tâm xuất hiện trong mắt anh. “Có phải anh muốn xin lỗi vì chúng ta đã không có một đám cưới theo đúng nghĩa không?”

Đã là hai tháng kể từ khi Isabel đi đến London để tìm Nick và họ đã cố gắng kết hôn lần hai. Và đó là niềm hạnh phúc nhất. Họ sống ở Townsend Park, mặc dù Nick đã đề xuất họ nên đến điền trang của anh vào mùa thu - gần Eton và Isabel sẽ có cơ hội ở gần James hơn trong học kỳ đầu tiên của cậu nhóc ở trường học.

Trước khi họ rời London, Nick đã thừa nhận trách nhiệm pháp lý của anh với Townsend Park - giải phóng Tử tước Densmore - vì vậy ngôi nhà Minerva đã được chăm sóc và bảo vệ tốt như nó có thể. Những cô gái trong ngôi nhà cảm thấy hạnh phúc khi biết rằng sự an toàn của họ nằm trong vòng tay Nick, Rock và đội bảo vệ, đã trở thành một phần được chào đón của ngôi nhà. Thậm chí Georgiana cũng cảm thấy thoải mái đôi chút trong những tháng tiếp theo sau sự ra đi đầy giận dữ của anh trai cô. Ngài Công tước vẫn giữ bí mật của họ - ít nhất cho đến tận bây giờ.

Sự không chắc chắn về tương lai không làm Isabel khó chịu, nàng biết mà không hề nghi ngờ rằng, dù tương lai có như thế nào, Nick cũng tận tâm với chiến thắng của ngôi nhà Minerva như nàng.

Hài lòng, nàng vòng tay quanh cổ anh và hôn anh một cách da diết. “Em không hối tiếc khi đám cưới của chúng ta diễn ra một cách đơn giản nhất. Miễn là anh hứa với em rằng chúng ta sẽ có một cuộc hôn nhân trọn vẹn.”

“Một cuộc hôn nhân trọn vẹn”, anh nói, bế nàng trong vòng tay và đặt nàng lên giường. Ngay sau đó, anh lướt một ngón tay bên trong chân nàng, kéo theo chiếc áo lót lụa. “Đến bây giờ em cho rằng sẽ như thế nào?”

Nàng giả vờ nghĩ về câu hỏi đó và anh cắn nhẹ lên vai nàng như một trừng phạt. Nàng bật cười khi bàn tay anh vuốt ve đùi nàng, đùa giỡn lớp da mềm mại ở đó đến khi tiếng cười nhạt chuyển dần thành tiếng thở hổn hển. Ánh mắt anh dõi nhìn cơ thể nàng và chiếc áo lót thắt chặt lấy đường cong của nàng, anh nhận thấy sự thiếu vắng của chiếc áo ngực. “Vì một điều, anh nghĩ điều đó rất tốt”, anh nói, “Anh đặc biệt rất thích khi cuối cùng em đã quyết định làm theo ý kiến của anh và tháo bỏ áo ngực.”

Nàng khẽ cười. “Không hoàn toàn chỉ vì ý kiến của anh đâu, Nick. Em sẽ phải bỏ chúng đi trong một thời gian, ít nhất là vài tháng.”

Anh dừng lại như lờ mờ hiểu được. “Ý em là…”.

Nàng gật đầu.

Bàn tay anh lướt lên cao hơn, chạm vào phần bụng phẳng của nàng. “Một đứa trẻ”, anh nói và sự tôn kính trong giọng nói anh là không thể phủ nhận được.

Nàng cũng đặt tay mình lên đó, đan xen các ngón tay nàng vào tay anh.

“Chính em cũng cảm thấy khá ngạc nhiên”, nàng nói, giọng nàng tỉnh bơ. “Jane, Kate và Gwen mất nhiều thời gian để thuyết phục em đó là sự thật.”

Anh cười thầm. “Như thường lệ, các cô gái của ngôi nhà Minerva luôn biết mọi chuyện trước anh.”

Nàng chia sẻ niềm vui với anh bằng một nụ cười rất riêng. “Anh có ngạc nhiên không?”

“Không một chút nào.”

Anh hôn nàng, kết thúc cuộc trò chuyện, sự âu yếm sâu lắng và thiết tha, làm cho cả hai không thể thở. Nàng giơ tay lên, vuốt ve ngực và vai, luồn các ngón tay vào mái tóc mềm mại của anh và thở hổn hển trong nụ hôn khi anh di chuyển xuống thấp hơn.

“Nick”, nàng thầm thì, “Em yêu anh”.

Anh mỉm cười chiếm lấy môi nàng, “Anh biết”.

Nàng bật cười trước sự chắc chắn trong câu nói ngạo mạn đó khi anh chiếm lấy môi nàng lần nữa.

Và chỉ cho nàng thấy anh đã yêu nàng nhiều đến mức nào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.