36 Cách Cưng Chiều Vợ Yêu

Chương 106: Chương 106: Cô ta nói dối con tôi (2)




“Anh không nhắc đến thì em không thấy đói đâu, anh nhắc tới, em mới nhớ ra là em chưa ăn gì.” Lăng Tử Yên nghe thấy lời nhắc nhở của anh, bụng cũng bắt đầu sôi lên.

“Để anh gọi người đưa đồ ăn tới.”

Kỳ Minh Viễn nghe thấy thanh âm phát ra từ bụng cô vợ nhỏ quả thực có chút đau lòng, liền đi về phía cô, lấy điện thoại di động ra, gõ số điện thoại của nhà ăn trong bệnh viện, nói với nhân viên phục vụ của nhà ăn đem tới một ít đồ ăn giúp bổ máu nhanh chóng đưa tới phòng bệnh của bọn họ.

“Anh đã tới rồi, tôi về trước đây.”

Hứa Minh Ưu thấy vậy liền biết đã đến lúc mình phải rời đi, vì vậy nói với Lăng Tử Yên: “Chị Lăng, chị nghỉ ngơi thật tốt.”

“Minh Ưu ở lại ăn cơm với chúng tôi đi, vì chị mà đã bận rộn suốt buổi trưa, cơm trưa cũng chưa ăn.” Vẻ mặt Lăng Tử Yên có chút ngượng ngùng.

“Không có việc gì đâu, em sẽ ăn sau.” Hứa Minh Ưu dứt lời nhìn về phía Kỳ Minh Viễn thấy anh nhíu mày, xoay người rời khỏi phòng bệnh.

“Dọa anh sợ rồi.”

Sau khi Hứa Minh Ưu rời đi, Lăng Tử Yên duỗi tay nắm lấy tay Kỳ Minh Viễn.

Cô vẫn nhớ cảm giác của anh khi ôm mình vào sáng nay nói rằng anh sợ mất cô.

Lăng Tử Yên biết rằng lúc đó anh thực sự rất sợ hãi, vì vậy khi biết anh biết chuyện cô ngất xỉu ở trên bục giảng, khẳng định đã bị dọa không hề nhẹ.

“Còn cần phải nói sao.”

Kỳ Minh Viễn đưa tay ra, trừng mắt nhéo mặt cô: “Anh thiếu chút nữa bị em dọa tới phát bệnh tim luôn rồi.”

“Em xin lỗi.”

Lăng Tử Yên vươn tay nắm lấy tay anh: “Không ngờ lần này lại nghiêm trọng như vậy, thật sự trước kia em chưa từng ngất xỉu.”

“Ngoan, không sao đâu, đâu ai thích bị ngất đâu.” Kỳ Minh Viễn cười an ủi cô.

Lăng Tử Yên chỉ ở trong bệnh viện một buổi chiều rồi mới trở về Hương Lan Uyển, dù sao sức khỏe của cô cũng không có gì nghiêm trọng nên không cần thiết phải ở lại bệnh viện quá lâu.

Khi hai người bước ra khỏi bệnh viện thì thấy Lạc Thanh Nhã và Hàn Thiệu Huy đến bệnh viện quý tộc Hoàn Mỹ, trên tay Lạc Thanh Nhã vẫn cầm một bó hoa loa kèn.

Nhìn thấy Lăng Tử Yên, cô ta đặt bó hoa vào tay Lăng Tử Yên, sau đó mở một nụ cười vô cùng thân thiết: "Nghe nói cô ngất xỉu, tôi liền cùng Hàn Thiệu Huy tới thăm, thân thể không việc gì chứ."

“Cảm ơn chị đã đặc biệt đến gặp tôi.”

Lăng Tử Yên nhận lấy bó hoa loa kèn trong tay Lạc Thanh Nhã, mỉm cười nói với cô ta: “Tôi không sao.”

“Không sao là tốt rồi.”

Lạc Thanh Nhã vẻ mặt an tâm nhìn về phía Kỳ Minh Viễn, đề nghị: “Nhất định là vẫn chưa ăn cơm đúng không? Chúng ta cùng nhau ăn cơm tối đi. Bác sĩ nói cô ấy có cần ăn kiêng gì không?”

“Ăn chút gì đó bổ dưỡng.”

Kỳ Minh Viễn nói: “Tôi đã lâu không ở trong nước, hai người chọn nơi đi.”

“Vậy thì đi theo tôi.”

Lạc Thanh Nhã vòng tay ôm lấy cánh tay Hàn Thiệu Huy: “Tôi đưa mọi người đi ăn món ngon.”

“Đi thôi.” Kỳ Minh Viễn ôm Lăng Tử Yên, đi bên cạnh bọn họ, cùng nhau đi đến bãi đậu xe, tìm xe tương ứng, lái đến nơi mà Lạc Thanh Nhã đã nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.