36 Cách Cưng Chiều Vợ Yêu

Chương 7: Chương 7: Lại chạy nữa thử xem




Kỳ Minh Viễn nắm lấy bàn tay vung lung tung của cô, anh gọi cô rất lâu, nhưng không nhận được đáp lại của cô, cô vẫn nằm bên cạnh anh như cũ, nhắm mắt chảy nước mắt, khóc kêu: “Đừng như vậy, Kỳ Minh Viễn, cầu xin anh... Đừng để em hận anh...”

Lúc này Kỳ Minh Viễn mới biết cô đang nằm mơ, cơn ác mộng đáng sợ khiến cô nói mớ.

Người nói mớ sẽ không thể nghe thấy người khác gọi cô, càng đừng nói trả lời câu hỏi của anh.

Lăng Tử Yên vẫn hãm sâu vào trong cơn ác mộng, hai tay dùng lực đẩy anh, không cho anh tiến lại gần. Kỳ Minh Viễn không biết phải làm như thế nào, mới khiến cô tỉnh lại từ trong cơn ác mộng, dưới tình thế cấp bách, anh đành phải ôm chặt lấy cô, môi ngậm lấy đôi môi không ngừng nói lời vô nghĩa của cô, che lại những lời nói ra trong cơn hoảng sợ.

Nụ hôn này không tràn ngập dục vọng giống như tối hôm qua, lại càng không giống nụ hôn trừng phạt anh đối với cô vừa rồi. Nụ hôn này tràn ngập trấn an, nụ hôn này của Kỳ Minh Viễn cũng rất cẩn thận, sợ mình không cẩn thận sẽ kích thích cô.

Lăng Tử Yên chỉ cảm thấy mình mơ một giấc mơ đáng sợ, trong mơ cô bị Kỳ Minh Viễn đè dưới người, biểu cảm của anh hung dữ, ánh mắt anh nhìn cô tràn ngập thất vọng. Anh vươn tay xé rách quần áo trên người cô, nụ hôn rơi vào trên môi cô, trên cái cổ tuyết trắng, còn dừng lại ở những nơi khác, khiến cô sợ hãi không thôi, liên tục vùng vẫy. Mãi đến khi môi anh trở nên dịu dàng, chậm rãi đuổi đi sợ hãi trong lòng cô.

Lúc này Lăng Tử Yên mới hiểu được, cô sợ hãi, không phải là việc Kỳ Minh Viễn khát vọng thân thể cô, mà là ánh mắt anh nhìn cô tràn ngập thất vọng, cùng với biểu cảm đáng sợ trên mặt anh...

Nhưng mà ở trong mơ, cuối cùng anh không làm gì cô, anh chỉ hôn cô, trấn an cô, cô cũng chậm rãi yên lòng, bị mệt mỏi xâm nhập, chậm rãi ngủ say.

Kỳ Minh Viễn cảm nhận được người bên dưới không còn vùng vẫy kháng cự nữa, lúc này anh mới chậm rãi buông cô ra, nhìn đôi mắt cô đều là nước mắt, anh đau lòng hôn lên mắt cô, hôn khô nước mắt. Sau đó anh mới ôm chặt cô, một đêm này, anh làm thế nào cũng không ngủ được, đầu óc càng không ngừng nhớ lại đêm năm năm trước, trong lòng vô cùng hối hận.

Tuy không điều tra ra được bất cứ tài liệu nào cô là Ái Vi, nhưng mà phản ứng của cô tối nay như vậy, còn có thể gọi tên của anh trong mơ, anh sẽ không buông tay cô ra nữa.

Nếu cô là Ái Vi, mặc kệ trên người cô từng xảy ra chuyện gì, anh đều phải điều tra rõ chân tướng, che chở cho cô thật tốt.

Trải qua ầm ĩ vừa rồi, Lăng Tử Yên dần ngủ say, Kỳ Minh Viễn ôm cô, ôm thật chặt, lẳng lặng đợi bình minh đến.

Mà một đêm này, nhà họ Chung cũng không được an bình.

Lữ Tú Anh dẫn Lăng Tuyết Lan đến bệnh viện kiểm tra xong, xác định đứa bé không sao, liền bảo bác sĩ xử lý vết thương giúp Lăng Tuyết Lan, rồi hai người trở về.

Khi về đến nhà, Chung Khải Trạch cũng mới vào cửa, đang cầm chai rượu uống, Lữ Tú Anh nhìn thấy anh ta trở về sớm như thế, mở miệng hỏi: “Lúc trước con vội vã cầm giấy tờ ra ngoài, là vì ly hôn với cô ta sao?”

“Hừ.” Chung Khải Trạch đặt chai rượu trong tay xuống, khóe miệng hơi nhếch lên nụ cười mỉa: “Ly hôn? Cô ta nghĩ hay quá nhỉ? Làm bạn gái của con bốn năm, làm vợ hai ngày, con còn chưa ngủ với cô ta, cô ta đã muốn ly hôn? Nằm mơ, Lăng Tử Yên, cho dù chết tôi cũng sẽ không tha cho cô, ha ha ha...”

“Hừ, vì cô ta mà một người đàn ông tốt chưa lập gia đình như Khải Trạch phải trải qua chuyện ly hôn rồi kết hôn, chính là tái hôn. Quan trọng nhất là, Khải Trạch nhà chúng ta còn chưa ngủ với cô ta, như vậy quá thiệt rồi!”

Lữ Tú Anh ở bên cạnh cũng không phục lắm nói một câu, giống như trong cuộc hôn nhân của Lăng Tử Yên và Chung Khải Trạch, người chịu thiệt nhất là Chung Khải Trạch.

Lăng Tuyết Lan ở bên cạnh trong lòng rất vui vẻ, cô ta thích Chung Khải Trạch, trong lòng rất không hi vọng Chung Khải Trạch ngủ với Lăng Tử Yên đối thủ một mất một còn của cô ta. Một đứa con gái riêng như Lăng Tử Yên, căn bản không xứng, cho nên trong cái nhìn của Lăng Tuyết Lan, đây căn bản không phải là vấn đề thiệt hay không.

Nhưng mà cô ta không tránh được hơi thất vọng, cô ta cho rằng Chung Khải Trạch đến khách sạn An Bình tìm Kỳ Minh Viễn, với năng lực của Kỳ Minh Viễn, có thể khiến Chung Khải Trạch và Lăng Tử Yên ly hôn trong đêm nay!

Nhưng không nghĩ rằng, Chung Khải Trạch trở về nói cho bọn họ kết quả là anh ta sẽ không ly hôn!

Nói như vậy, còn chưa ly hôn sao?

Trong lòng Lăng Tuyết Lan vừa vui lại vừa buồn, vui chính là Lăng Tử Yên chưa ly hôn được với Chung Khải Trạch, cô đương nhiên không thể quang minh chính đại ở bên Kỳ Minh Viễn – Người đàn ông ưu tú hơn Chung Khải Trạch gấp trăm nghìn lần, không vui chính là một ngày Lăng Tử Yên còn chưa ly hôn với Chung Khải Trạch, cô ta sẽ không thể trở thành vợ trên luật pháp của Chung Khải Trạch.

Lăng Tuyết Lan lập tức bực bội!

“Dì Lữ, anh Trạch, cháu có chút không thoải mái, cháu lên lầu nghỉ ngơi trước đây, hai người cũng nghỉ ngơi sớm đi nhé!” Lăng Tuyết Lan lộ ra nụ cười nhu thuận, giọng nói dịu dàng, làm cho người ta không thể chán ghét nổi!

“Được, vậy cháu ngủ đi, tối nay khoan hãy tắm rửa, lau người là được, vết thương cũng không thể chạm nước!” Lữ Tú Anh vỗ tay cô ta, ý bảo cô ta đi lên lầu. Dù sao trong bụng cô ta chính là cháu nội của nhà họ Chung, cú ngã vừa rồi, thật sự dọa hỏng bà ta!

Nhưng bà ta đâu biết rằng, Lăng Tuyết Lan cũng không ngốc, bụng cô ta đã được bốn tháng, lúc ngã cô ta vô cùng có chừng mực, nhìn qua có vẻ như ngã xuống, thực ra lúc mông sắp chạm vào đất, cô ta vươn tay chống lên đất một lát, cuối cùng mới chậm rãi ngồi lên mảnh sứ, máu ở trên đất, chỉ là túi máu trong quần cô ta chuẩn bị từ trước thôi...

Nhưng mà cô ta phải mau chóng khiến Chung Khải Trạch ly hôn với Lăng Tử Yên mới được.

“Lăng Tử Yên, dám làm phải dám nhận, chị dám ngoại tình... Thì phải gánh vác lấy hậu quả!” Lăng Tuyết Lan nắm chặt chăn, khóe miệng hơi nhếch lên nụ cười giảo hoạt, an tâm nhắm mắt lại, ngủ say.

Hôm sau, lúc Lăng Tử Yên thức dậy, chỉ cảm thấy mắt mình hơi mệt mỏi, cô gian nan mở mắt ra, thì phát hiện mình đang ở một nơi xa lạ, cô sợ tới mức ngồi bật dậy.

“Dậy rồi à!” Kỳ Minh Viễn ngồi trên ghế sô pha nghe thấy động tĩnh thì ngẩng đầu lên nhìn, thấy cô đã tỉnh anh lập tức buông văn kiện, đứng dậy đi tới chỗ cô.

“Anh Kỳ...” Lăng Tử Yên nhìn thấy anh, lúc này mới giật mình nhớ tới mình đang ở chỗ anh.

“Sáng sớm tinh mơ đã muốn bị phạt à?” Kỳ Minh Viễn ngồi ở mép giường, vươn tay kéo cánh tay cô, kéo cô vào trong lòng mình. Anh nhân lúc cô còn chưa tỉnh táo, nắm lấy cằm cô nâng lên, cúi đầu cắn mạnh một cái lên môi cô.

“Ừm...” Lăng Tử Yên bị đau kêu lên, đồng thời khớp hàm buông lỏng, cứ thế bị anh xông vào trong miệng!

Lăng Tử Yên mở to mắt nhìn, đầu óc hỗn độn khi mới tỉnh ngủ cũng lập tức tỉnh táo.

Sáng sớm tinh mơ, vậy mà anh còn hôn cô sao?

Quan trọng nhất là, cô còn chưa đánh răng!

Mà anh, lại hôn cô kịch liệt say sưa như thế!

Lăng Tử Yên chỉ cảm thấy không khí trong phổi mình sắp bị anh hút sạch, cô khó chịu đành phải nắm chặt tay đánh anh.

Kỳ Minh Viễn lại nở nụ cười, tâm trạng rất tốt cắn một cái lên môi cô, lúc này mới buông cô ra: “Biết vì sao tôi muốn phạt em không?”

Lăng Tử Yên ngơ ngác, hai ba giây sau mới nhớ tới, tối hôm qua anh từng nói, anh chỉ cho cô gọi Kỳ Minh Viễn hoặc Minh Viễn. Nếu lại gọi anh là anh Kỳ, sẽ bị phạt, mà vừa rồi cô lại mở miệng gọi anh là “anh Kỳ”.

“Biết!” Lăng Tử Yên gật đầu trả lời, thân thể lùi về sau một chút, giữ khoảng cách với anh.

“Hôm nay có chuyện gì phải làm không?” Kỳ Minh Viễn nắm tay cô, cấm cô cách mình quá xa!

Chạy cái gì, lại chạy không phải vẫn đang ở trên giường anh, có thể chạy đi đâu?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.