36 Cách Cưng Chiều Vợ Yêu

Chương 127: Chương 127: Lăng Tử Yên, đừng sợ, có anh ở đây (3)




“Có phải là Lăng Tuyết Lan không?” Sau khi Lăng Tử Yên nhìn thấy thì lập tức đoán được ai là người đã bỏ tiền thuê người đến hù dọa cô.

“Đúng vậy, đây là tên tài khoản Facebook của cô ta, cho nên chắc chắn là cô ta.”

Kỳ Minh Viễn thấy thân thể của cô vợ nhỏ nhà mình không còn run rẩy nữa thì trái tim vốn treo lơ lửng cuối cùng cũng bình tĩnh lại: “Tử Yên đừng sợ.”

“Em không sợ. Không phải cô ta muốn dọa em sợ sao, vậy thì em càng không làm theo ý muốn của cô ta.”

Lăng Tử Yên cuối cùng cũng thở ra một hơi, cảm thấy nỗi sợ hãi trước đó của cô quá nực cười. Dù sao thì đây cũng chỉ là trò đùa ác ý của Lăng Tuyết Lan, vậy mà cô lại sợ hãi đến như vậy.

“Như vậy mới đúng.”

Cuối cùng Kỳ Minh Viễn cũng yên tâm cười thoải mái, ôm chặt lấy cô gái nhỏ: “Anh biết Tử Yên của anh không phải là loại người dễ bị dọa sợ mà.”

“Em không có bị cô ta dọa sợ đâu.”

Trước đó Lăng Tử Yên còn chưa biết mục đích của đối phương, cô chỉ nghĩ rằng mình bị người khác ác ý nguyền rủa, cho nên trong lòng rất sợ hãi.

Nhưng bây giờ cô đã biết người đó là Lăng Tuyết Lan, biết Lăng Tuyết Lan cố tình làm như vậy để chọc giận cô, vì vậy cô không sợ nữa.

“Vợ của anh dũng cảm nhất.” Kỳ Minh Viễn mỉm cười vươn tay xoa xoa khuôn mặt của cô, đến lúc này khuôn mặt tái nhợt vì bị dọa sợ mới từ từ chậm rãi khôi phục đỏ ửng.

Kỳ Minh Viễn ôm lấy khuôn mặt của cô rồi nói: “Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm.”

“Được.”

Trải qua náo loạn như vậy Lăng Tử Yên cũng cảm thấy đói bụng. Hai người cùng nhau đi vào phòng tắm tẩy rửa một chút, sau đó lại vào phòng để đồ thay một bộ quần áo ở nhà thoải mái, xong xuôi mới cùng nhau đi xuống lầu.

Trong phòng ăn, Dương Thư Huệ đã đói bụng, dì Trương lo lắng cho bà cụ, vì vậy không đợi Kỳ Minh Viễn và Lăng Tử Yên xuống đã để bà cụ ăn trước.

“Chào buổi tối bà nội, đồ ăn có ngon không?” Lăng Tử Yên đi tới, tươi cười chào hỏi bà cụ.

“Oa oa oa.”

Ngoài vườn truyền đến tiếng trẻ con khóc.

Lăng Tử Yên lập tức đi về phía cửa, bên ngoài là con đường chính dài ngoằng của Hương Lan Uyển, xung quanh trồng mấy bụi cây thấp bé, khiến không khí xung quanh càng tĩnh mịch hơn.

“Oa oa oa.”

Tiếng khóc của đứa trẻ từ phía sau truyền đến, Lăng Tử Yên quay người lại, nhưng khung cảnh mà cô nhìn thấy phía sau không phải là biệt thự của Kỳ Minh Viễn mà là một bệnh viện, bệnh viện rất cao, cô không thể nhìn thấy tên của bệnh viện ở trên tầng cao nhất.

“Rốt cuộc thì chuyện quái gì đang xảy ra vậy?” Trong lòng Lăng Tử Yên vô cùng kinh ngạc, khi cô quay người lại thì biệt thự của Lạc Thanh Nhã đáng lẽ nằm ở phía đối diện lại biến thành một con đường rộng rãi.

“Oa oa oa.”

Bên tai truyền đến tiếng khóc của đứa bé càng ngày càng mãnh liệt, ở ngay bên tay trái của Lăng Tử Yên, cô lập tức quay người lại, nhìn thấy hai người có khuôn mặt mơ hồ, trong ngực mỗi người còn đang ôm một đứa bé nằm trong tã lót, nhanh chóng chạy ra khỏi bệnh viện.

“Trả đứa bé lại cho tôi.” Một cô gái mặc quần áo bệnh nhân đi chân trần chạy ra khỏi bệnh viện, khoảng cách quá xa cho nên lúc đầu Lăng Tử Yên không thể nhìn thấy dáng vẻ của cô gái đó, nhưng khi cô đến gần thì cô mới phát hiện ra người đó có dáng vẻ giống hệt mình.

“Cô có nhìn thấy con của chúng ta không, con của chúng ta.”

Khi cô gái vội vàng chạy tới thì người giúp việc gốc Philippines đã ôm đứa trẻ biến mất.

Phía trước chính là một con đường rất dài, nhưng khi Lăng Tử Yên quay lại nhìn cô gái thì hai người giúp việc đó đã biến mất không nhìn thấy đâu nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.