36 Cách Cưng Chiều Vợ Yêu

Chương 80: Chương 80: Thích chỗ này không?




Lăng Tử Yên bật cười, cô hơi ngại ngùng nhìn ngó xung quanh rồi mới bước về phía anh. Cô chưa kịp đặt chân vào thang máy đã bị anh kéo vào.

“A...” Lăng Tử Yên cứ tưởng mình bị ngã đến nơi nhưng lập tức có cánh tay mạnh mẽ kéo cô vào lòng, cái gọi là cảm giác an toàn chính là như thế này.

Ngay sau đó anh dùng tay còn lại nhấn một con số trên bảng điều khiển trong thang máy.

“Bà xã!” Đúng lúc cửa thang máy khép lại, Kỳ Minh Viễn nâng cằm cô lên hôn chụt chụt vào đôi môi mà anh luôn nhớ nhung. Sau đó khom người ôm chặt lấy cô, thủ thỉ bên tai cô: “Em nhớ anh không nào?”

Rõ ràng mới xa nhau một buổi sáng mà anh lại cảm thấy giống như đã xa cô rất lâu, anh rất rất nhớ cô. Cuộc họp sáng nay xảy ra một vài vấn đề nhỏ nhưng lại khiến anh hết sức phiền não, chỉ muốn chửi người!

“Ừm, nhớ chứ!” Lăng Tử Yên thành thật trả lời, hôm nay cô lên lớp mà cứ nhớ đến anh. Cô vòng tay qua eo Kỳ Minh Viễn rồi nói: “Hóa ra trong sách nói một ngày không gặp tựa ba thu là có thật!”

“Ting!” Cửa thang máy mở ra, Kỳ Minh Viễn mỉm cười, họ đã lên đến tầng trệt. Lúc này anh mới buông cô ra, nắm lấy bàn tay cô đồng thời nhìn cô bằng ánh mắt tha thiết. Anh nhẹ nhàng hỏi han cô, giọng nói chất chứa sự đau lòng: “Em đói chưa?”

“Em, có hơi đói rồi.”. ngôn tình hài

“Vậy anh đưa em đi ăn nhé!” Nói rồi Kỳ Minh Viễn lại kéo cô vào thang máy.

“Tổng giám đốc Kỷ!” Hai người vừa ra khỏi thang máy liền có người chào hỏi.

“Đây là bà xã của tôi!” Kỳ Minh Viễn gật đầu với người kia rồi giới thiệu Lăng Tử Yên.

“Chào cô!” Người kia lịch sự chào hỏi.

“Chào anh!” Lăng Tử Yên mỉm cười, lịch sự đáp lại. Sáng nay khi Kỳ Minh Viễn nói muốn cô đến công ty gặp anh thì cô đã nghĩ sẽ có trường hợp này, vậy nên cô đã chuẩn bị đối đáp ổn thỏa.

Nhưng mọi người trong công ty cũng không săm soi gì cô, ánh mắt của tất cả nhân viên trong công ty nhìn cô đều giống như đồng nghiệp nhìn nhau. Tố chất này của nhân viên thường chỉ có trong các công ty lớn.

“Em muốn ăn món gì cứ thoải mái chọn nhé, anh bưng khay cho.” Kỳ Minh Viễn nói trong lúc hai người đang rửa tay. Rửa tay xong anh dẫn cô đi về khu nhà ăn, anh lấy một cái khay, xếp sáu cái đĩa nhỏ gọn gàng lên khay rồi đợi cô chọn món.

Nhà ăn ở đây kiểu buffet nên tất nhiên ai muốn ăn gì tự lấy, Lăng Tử Yên mỉm cười vui vẻ lấy cái kẹp thức ăn rồi chọn vài món mình thích cùng với vài món anh thích. Xong xuôi, hai người chọn chỗ ngồi xuống.

“Ngày thường anh đều ăn cơm ở đây à?” Lăng Tử Yên tò mò hỏi, cô vừa nói vừa lấy đũa đã tiệt trùng ở trong túi ra.

“Lúc còn ở trong nước, có người đưa cơm lên phòng cho anh.” Kỳ Minh Viễn vừa từ tốn ăn vừa trả lời.

Lăng Tử Yên nhìn nhân viên trong nhà ăn, mọi người đều tự lấy đồ ăn, không ai phải trả tiền.

“Phúc lợi của công ty anh tốt thật đó!”

“Đây là yêu cầu của mẹ anh. Mẹ anh nói, phải ăn uống, nghỉ ngơi đầy đủ mới có sức làm việc. Bởi vậy công ty anh có chỗ ăn chỗ ở miễn phí. Chỉ cần có thẻ công tác là được ăn miễn phí tại bất kì nhà hàng nào của Quốc Tế Hải An.”

“Tốt quá!” Lăng Tử Yên khẽ thốt lên, cô rất bội phục sự hào phóng của mẹ chồng, không bất ngờ khi công ty lại phát triển như vậy.

Chỉ có sẵn sàng bỏ tiền ra đầu tư thì mới có thể thu về lợi nhuận, Lăng Tử Yên rất hiều điều này. Muốn giữ chân nhân tài thì nhất định phải cho họ an tâm.

Lăng Tử Yên rất khâm phục những ai làm được điều này,

Thế nên, tuy mẹ chồng cô không yêu quý cô nhưng cô lại rất kính nể bà ấy.

Là một doanh nhân, một người sếp, bà ấy hoàn toàn xứng đáng có được sự kính nể của tất cả nhân viên.

Hai người đang ăn thì Hàn Thiệu Huy một tay nghe điện thoại một tay cầm khay thức ăn đi tới từ đằng xa. Anh ta nghe xong điện thoại định gắp thức ăn thì nhìn thấy Kỳ Minh Viễn đang ngồi cùng bàn với Lăng Tử Yên, Hàn Thiệu Huy đành dùng ánh mắt ra hiệu cho Kỳ Minh Viễn.

Kỳ Minh Viễn biết anh ta có chuyện quan trọng cần báo với anh nhưng lại không thể để Lăng Tử Yên biết được, thế nên anh bỏ đũa xuống nói với Lăng Tử Yên: “Em này, anh đi lấy thêm chút thức ăn nhé!”

“Ừm!” Lăng Tử Yên ngồi quay lưng về phía Hàn Thiệu Huy nên cô không hề biết có chuyện gì, Kỳ Minh Viễn đứng lên đi qua chỗ Hàn Thiệu Huy.

“Lương Đức Cường chết rồi!” Hàn Thiệu Huy đợi Kỳ Minh Viễn đến gần mới nhỏ giọng nói cho anh nghe, xung quanh cũng không có nhiều người nên không ai biết hai người đang nói gì.

“Chết rồi ư?” Kỳ Minh Viễn nhíu mày, sự việc tối qua trên Facebook nhất định là có người cố tình làm ra. Mục đích rất đơn giản, chính là muốn kích thích Lăng Tử Yên, khiến cô phiền não.

Tuy đối phương đổi địa chỉ IP sang nước ngoài để đăng lên Facebook nhưng Ngạn Bắc đã tra ra nguồn gốc bức ảnh đồng thời biết được bức ảnh được truyền ra từ Đông Thành. Sau đó Ngạn Bắc liền tìm được Lương Đức Cường.

Kỳ Minh Viễn đã có đối tượng nghi ngờ, người gây khó dễ cho Lăng Tử Yên ngoại trừ Lăng Tuyết Lan thì có nhà họ Chung. Kỳ Minh Viễn đã đáp ứng với Thiệu Tú Linh sẽ không động vào nhà họ Chung, hơn nữa Lăng Tử Yên nhất định cũng không đồng ý. Nhưng như vậy không có nghĩa là khi anh thu thập đủ vài chứng cứ thì sẽ để yên mọi chuyện.

Thế nhưng Lương Đức Cường lại chết rồi!

“Vô phương cứu chữa, anh ta đã chết trên đường đi cấp cứu rồi!”

“Tôi biết rồi, nói đến đây thôi.”

Kỳ Minh Viễn biết manh mối đã bị chặt đứt, đối phương lại lẩn trốn quá kĩ. Nhưng chỉ cần là hồ ly thì nhất định sẽ có ngày lòi đuôi ra. Kẻ này tốt nhất đừng có bất kì hành động gì tiếp theo, nếu không anh sẽ không vì đang vui vẻ với bà xã mà lơ là, bất kì chuyện gì làm hại đến cô thì anh sẽ không bỏ qua.

Hai người im lặng gắp thức ăn, Kỳ Minh Viễn để ý thấy Hàn Thiệu Huy gắp hơi nhiều thức ăn bèn hỏi: “Cậu định đi thăm Lạc Thanh Nhã à?”

“Cô ấy xuất viện sớm, tôi không yên tâm.” Hai người hợp tác với nhau nhiều năm như vậy, sớm đã coi nhau như bạn bè. Bởi vậy Hàn Thiệu Huy không hề khách khí trong lời nói, như chợt nghĩ ra điều gì, anh ta liền nói: “Buổi chiều tôi xin nghỉ đi thăm cô ấy.”

“Ok!” Kỳ Minh Viễn chọn vài món rồi bưng đi. Hàn Thiệu Huy cười cười sau đó nhờ phục vụ gói đồ ăn vào túi.

Thấy trợ lí đặc biệt của tổng giám đốc cần gói đồ ăn, phục vụ nhanh chóng đi làm luôn. Trong lúc Hàn Thiệu Huy đang đợi đồ ăn thì có ba vị lãnh đạo cấp cao bước về phía anh ta với vẻ mặt lo lắng.

“Trợ lý Hàn, sáng nay trong cuộc họp…” Một vị lãnh đạo cấp cao nói với Hàn Thiệu Huy về việc bị mắng trong cuộc họp buổi sáng.

Hàn Thiệu Huy kiên nhẫn nghe hết sau đó nở nụ cười, nói đôi lời như chỉ dạy: “Giám đốc Âu, tôi đã nói với ông rất nhiều lần rồi. Cho dù Đức Hải có tốt có thích hợp đến đâu chăng nữa, chúng tôi cũng sẽ không hợp tác đâu. Ông mà cứ tiếp tục nắm mãi không buông thì cẩn thận bát cơm của ông đấy. Tôi thấy Thánh Phú không tệ, tôi đã trao đổi ổn thỏa với người phụ trách của bọn họ rồi. Chiều nay sẽ giải quyết việc này…”

“Chiều nay, chỉ e Tổng giám đốc Kỷ lại tức giận!” Vị lãnh đạo nhíu mày nói.

“Có người đẹp bên cạnh, đàn ông sẽ không bạo phát đâu!” Hàn Thiệu Huy nói xong thì nhận lấy đồ ăn từ phục vụ.

“Tôi đi đây, tôi tạm thời sẽ không đến công ty, mọi người có việc gì thì cứ tìm anh Kỷ nhé!” Hàn Thiệu Huy nói xong liền đi luôn.

Vị lãnh đạo này lau mồ hôi thầm than trong lòng, không có tên trợ lí nóng nảy Hàn Thiệu Huy này ở đây, cuộc sống của họ liền biến thành màu đen!

Ông ta quay ra nhìn thấy Kỳ Minh Viễn đang nhìn chăm chú Lăng Tử Yên, đồng thời cười ngọt ngào với cô thì hết sức sửng sốt. Hóa ra sếp của họ cũng biết cười…

Quả nhiên anh hùng cũng khó qua ải mỹ nhân, lúc này ông ta đã phần nào tin lời của Hàn Thiệu Huy. Không hổ là trợ lí đặc biệt của Tổng giám đốc Kỷ, quả nhiên hiểu sếp hơn ai hết.

Ăn cơm trưa xong Kỳ Minh Viễn và Lăng Tử Yên quay lại văn phòng. Đây là lần đầu tiên cô đến văn phòng làm việc của anh.

Lăng Tử Yên không khỏi lấy làm tò mò thích thú, ngay khi mở cửa bước vào cô liền chú ý đến cửa sổ sát mặt sàn sau ghế dựa của anh. Cô bước qua đó nhìn xuống Đông Thành, từ trên cao nhìn xuống thành phố bé xíu nhưng đẹp vô cùng!

Kỳ Minh Viễn khóa trái cửa lại rồi bước đến ôm cô từ phía sau, thì thầm: “Em thích nơi này không?” Lúc anh nói câu này, dường như đã chạm môi vào cái cổ trắng muốt của cô.

“Ưm, em rất thích!” Lăng Tử Yên nhỏ giọng đáp lại, cô cảm thấy cổ ngưa ngứa, nhịn không được mà rụt rụt cổ lại.

“Vậy thì…” Anh hôn lần mò đến tai cô, thổi thổi nhè nhẹ nói: “Vậy còn chỗ này?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.