36 Cách Cưng Chiều Vợ Yêu

Chương 99: Chương 99: Vợ tôi thật thông minh!




"Hahaha..." Xung quanh ông cụ Hứa vang lên một tràng cười ha ha ha, tiếng cười vui như hội.

Lăng Tử Yên chợt hiểu ra ngay, hộp đào mà Kỳ Minh Viễn gửi đến không phải là trái cây thật mà là hàng giả.

“Thằng nhóc thối, cầm một hộp đào giả đến lừa ông!” Ông cụ Hứa giống ra vẻ như đang thẹn quá hoá giận nhưng trong mắt lại hiện lên ý cười. Ông ta cầm quả đào giả suýt chút nữa khiến hàm răng mình vỡ tan trên tay, đánh lên người Lăng Tử Yên: “Ông đánh hỏng vợ của cháu, ông xem cháu có đau lòng hay không!"

Lăng Tử Yên lùi lại theo bản năng. Nhưng không ai trong số những người xung quanh tỏ ra kinh ngạc hay hoảng sợ, hoặc là tiến lên thuyết phục ông cụ Hứa.

Lăng Tử Yên lập tức cảm thấy liệu việc lui về sau theo phản ứng bản năng của mình có hơi lạc hậu hay không.

Nhưng quả đào đang bay vào người cô không cho phép cô suy nghĩ nhiều. Quả đào mang theo sức mạnh của ông cụ Hứa trực tiếp bay về phía mũi cô khiến Lăng Tử Yên sợ tới mức sắc mặt trắng bệch.

Ngay lúc quả đào chỉ còn cách mũi Lăng Tử Yên một milimet thì đột nhiên dừng lại, đồng thời có một bàn tay mạnh mẽ siết chặt eo cô để ngăn cô ngã xuống.

"Đừng sợ! Có anh ở đây." Ngay sau đó, cô đã nghe thấy một giọng nói dịu dàng bên tai. Anh đỡ cô đứng yên, đưa quả đào đang cầm cho Hứa Quốc Nam: "Bác Hứa!"

“Không tệ, không tệ. Có thể bảo vệ được vợ của cháu. Có thể thấy mấy năm nay cháu không lơ là võ thuật.” Ông cụ Hứa gật đầu cười nói. Lúc này, con dâu trưởng nhà họ Hứa cũng đã trở lại, trên tay ôm một hộp gỗ đàn hương, trông giống như một thứ gì đó khá cổ xưa.

“Đây là quà đáp lễ của ông cụ ta tặng hai cháu!” Ông cụ Hứa nhận lấy cái hộp, gọi Lăng Tử Yên đi qua: “Nhóc Lăng, cháu lại đây!”

“Đi đi!” Kỳ Minh Viễn vỗ nhẹ vào mu bàn tay của Lăng Tử Yên, ra hiệu cho cô đi qua.

“Ông nội Hứa.” Lăng Tử Yên bước tới, ngoan ngoãn gọi một tiếng.

"Đây là thứ mà ông đã chuẩn bị cho cháu từ lâu rồi, bây giờ sẽ tặng cho cháu. Sau này cháu và thằng nhóc thối kia phải trải qua thật vui vẻ. Mặc dù thằng nhóc kia ương ngạnh giống như đầu trâu nhưng nó vẫn là một người đàn ông tốt." Ông cụ Hứa đặt chiếc hộp vào tay Lăng Tử Yên.

Lăng Tử Yên biết rõ nếu mình nói lời từ chối vào lúc này là quá đạo đức giả, vì vậy cô nâng hai tay lên nhận lấy: "Cảm ơn ông nội Hứa, cháu chúc ông may mắn như biển Đông không bờ không bến, sống thọ tựa núi Nam!"

“Ngoan, cháu cùng Kỳ Minh Viễn tìm nam nữ trạc tuổi mình chơi đi.” Ông cụ Hứa hài lòng gật đầu, phất tay một cái ra hiệu Lăng Tử Yên tự chơi, đừng ở cùng ông cụ nữa.

“Mẹ, con đi vệ sinh một chút.” Sau khi Lăng Tử Yên được Đường Uyển Dư dẫn đi giới thiệu với tất cả mọi người, cô quyết định vào toilet để giải quyết vấn đề vệ sinh.

“Được rồi, con đi đi.” Đường Uyển Dư gật đầu. Bà ấy cảm thấy đây là địa bàn của mình nên chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì nên để Lăng Tử Yên đi một mình.

“Vậy thì con đi đây ạ.” Lăng Tử Yên mỉm cười gật đầu với mẹ chồng rồi bước vào toilet.

Tuy nhiên, khi Lăng Tử Yên giải quyết xong vấn đề vệ sinh rồi đi ra, Lăng Tuyết Lan đã vươn tay chặn cửa ngăn lại, bộ dạng như đang khởi binh vấn tội: “Lăng Tử Yên, chị có nói với Chung Khải Trạch về đứa bé trong bụng tôi không?"

“Tôi không muốn tham gia vào chuyện lộn xộn giữa cô và Chung Khải Trạch nữa.” Lăng Tử Yên không hiểu lời của Lăng Tuyết Lan có ý gì, vươn tay đẩy tay Lăng Tuyết Lan ra rồi đi thẳng ra ngoài.

"Tối hôm qua, Mã Phú Thiên đã nói với chị rồi đúng không? Chị đã biết đứa bé trong bụng tôi không phải của anh Trạch. Chị đã nói cho anh ấy biết đúng không?" Thấy Lăng Tử Yên chuẩn bị rời đi, Lăng Tuyết Lan lập tức vươn tay nắm lấy cánh tay cô: "Lăng Tử Yên, chị đừng nghĩ rằng chị làm như vậy là có thể cướp anh ấy khỏi tôi."

“Cô đang nói cái gì vậy?” Lăng Tử Yên bị lời nói của Lăng Tuyết Lan làm cho sững sờ: “Đứa nhỏ trong bụng cô không phải là của Chung Khải Trạch sao?”

Chuyện này châm chọc mỉa mai đến mức nào? Chung Khải Trạch bỏ rơi cô vì Lăng Tuyết Lan và đứa con trong bụng cô ta nhưng đứa bé đó lại không phải của Chung Khải Trạch.

“Chị không biết sao?” Lăng Tử Yên lập tức hoảng hốt, trước đây Lăng Tử Yên không biết đứa bé này không phải của Chung Khải Trạch sao?

Mã Phú Thiên không thể nói cho Chung Khải Trạch, vậy đồng nghĩa Chung Khải Trạch cũng không biết sao?

Vì vậy trong mắt anh ta những gì không chiếm được mới là thứ tốt nhất ư?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.