7 Ngày Để Nói Anh Yêu Em

Chương 21: Chương 21: hôm nay là ngày công chiếu buổi hẹn đầu tiên của cả hai




- Hồi hộp quá….không biết sẽ ra sao ta, tui tức bà quá đi, không cho tui đi theo. Lần sau bà năn nỉ cho tui đi theo với dược không, tui chỉ im lặng đứng nhìn thôi – Nhỏ Hằng nhìn nhỏ chép miệng than thở rồi năn nỉ.

Diệp Hân lườm nhỏ Hằng một cái rõ ghét. Cái thừ bạn gì, nghe bạn mình kể lễ những khổ sở đau thương như thế mà nhỏ này chẳng những không an ủi mà còn đòi đi theo. Tưởng đi theo để giúp nhỏ đối phó với tên khốn Lập Khiêm, hóa ra đi theo chỉ để được nhìn cảnh nhỏ bị hành hạ một cách đau thương.

- Thôi miễn đi – Nhỏ bĩu môi đáp

- Ích kỷ…..

…..

- Keo kiệt, uổng công tui đã bầu chọn vào phiếu thích cho bà – Nhỏ Hằng bực tức mắng.

- Bầu chọn cái gì chứ. Tui mà biết tên khốn nào làm ra cái bầu chọn đó, tui sẽ nguyền rủa sáu đời tổ tông nhà nó – Nói đến chuyện này, càng khiến nhỏ nổi điên hơn nữa.

Chả biết cái đồ khốn nào dám ngang nhiên công khai phỉ nhổ vào mặt nhỏ như thế

“ Một con cóc ghẻ lạc dưới chân chim thiên nga….”

“ Không xứng với Lập Khiêm gì hết….”

“ Đồ mũi to …..”

“ Con quạ đen may mắn ….”

…….

Lúc nhỏ lên mạng đọc được những lời comment này, nhỏ xuýt chút nữa ngất luôn ấy chứ. Đó chỉ là mấy cái tiêu đề thôi đó chứ chưa phải lời bình luận. Nếu đọc mấy cái bình luận kia, chắc chắn nhỏ sẽ đau tim mà chết luôn không chừng.

Nhưng mà cũng không thể trách những người kia được. Bọn họ cũng vì thần tượng yêu quý của mình mà thôi. Nhỏ cũng không khác gì bọn người kia là mấy. Tất nhiên sẽ soi mói đến tận kẽ chân răng xem cô nàng đó có xứng với thần tượng của mình hay không?

Haiz…bây giờ nhỏ mới biết, làm người đã khó, làm người của công chúng càng khó hơn. Người của công chúng ….từ bao giờ nhỏ đã trở thành người của công chúng vậy ta. Hình như là :

- Hình như là nhỏ này nè ….

- Mặt mũi coi cũng được, nhưng không xứng, không sao, có thể yên tâm…..

Ngay đến cái chị nhân viên trong nhà sách cũng nhận ra nhỏ, đúng là chương trình đầu tiên luôn được quảng cáo rầm rộ. Nhỏ bỗng nhiên trở thành vật hy sinh cho công chúng chiêm ngưỡng và ném đá.

Nói tóm lại là sự xui xẻo của nhỏ vẫn chưa hế chấm dứt khi mà cô giáo bộ môn toán của nhỏ bước vào.

- Diệp Hân!

- Dạ - Nhỏ đứng bật dậy chờ nghe cô xử chém.

- Tại sao không nộp bài tập cho cô – Giọng cô toán của nhỏ lạnh lùng vang lên.

Còn tại sao nữa chứ, cũng tại tức giận cái vụ bình chọn đó mà nhỏ quên khuấy mất việc làm bài tập về nhà chứ sao nữa.

Cuộc đời nhỏ bắt đầu thảm thương rồi đây. Ai chẳng biết bà cô này của nhỏ có biệt danh là bà cô già ế chồng, là duyệt tuyệt sư thái của phái nga mi chứ. Nhỏ lén lút thở dài thương cho số phận bèo bọt hẩm hiu của mình.

Nhỏ còn chưa kịp mở miệng bào chữa thì duyệt tuyệt sư thái đã đưa ra môn quy

- Tôi đã nói rõ từ đầu, môn của tôi bắt buộc phải về nhà làm bài tập đầy đủ cho tôi. Nếu ai không làm bài tập đầy đủ thì phải chịu phạt, làm 25 bài trong sách bài tập.

Biết ngay mà, đây không phải là lần đầu tiên nhỏ nghe cô toán nói mấy câu này, nhưng đây là lần đầu tiên nhỏ chịu phạt. Bất luận là làm đúng hay làm sai, chỉ cần có làm bài đều được tha thứ, nhưng nếu không làm dù chỉ một bài, hậu quả sẽ là thế này. Cô chẳng những bắt làm hết bài trong sách bài tập mà thậm chí cô còn lôi từ đâu ra vô số bài tập từ trên trời ném vào bọn họ.

“ Làm bài tập một lần cho nhớ để không bao giờ quên.”

Mà đúng là ghi nhớ suốt đời thật, chỉ làm hơn 5 bài mà đầu óc đã choán voáng đến cùng cực rồi huống chi là 25 bài.

- Diệp Hân, em về nhà làm bài cho tôi, tiết sau tôi sẽ kiểm tra, nếu vẫn chưa làm xong, năm nay em khỏi lên lớp luôn – Cô toán cao giọng bảo – Nhưng phải làm cho đúng, chứ không có cái kiểu ẩu tả qua loa cho xong đâu. Sai một bài, em chết với tôi .

Cô nói từng chữ từng chữ một, làm Diệp Hân lien tưởng đến con rồng nhả từng đợt từng đợt lửa vào người nhỏ, cháy xém luôn.

Tiết sau….cái vấn đề là tiết sau….Duyệt tuyệt sư thái à, cô quên rồi sao, tiết sau môn cô chính là ngày mai. Trong một ngày, phải làm hết 25 bài tập toán khóa nhằn, mà cái đứa đầu óc toản bã đậu như nhỏ thì sao có thể làm được hết chứ. TT_TT

Chỉ một câu để diễn tả cảnh tượng nhỏ lúc này thôi:” Chết đứng như Từ Hải”

- Bà phải làm phụ tui – Nhỏ khóc lóc ầm ĩ kéo áo nhỏ Hằng, sống chết không cho nhỏ Hằng về nhà.

- Nói nghe nè, bà phải hiểu, đầu tui chẳng hơn được đầu bà bao nhiêu đâu. Bà có níu kéo tui ở lại cũng vô ích thôi , trời tối rồi, tui phải về nhà thôi – Nhỏ Hằng nhìn vẻ bi thảm của nhỏ mà lắc đầu.

Hai đứa về nhà cả buổi chiều, giải tới giải lui mấy bài toán vẫn không tài nào ra, đúng là dốt như bò, ngu như heo mà.

Nhưng mục đích chính của nhỏ Hằng là về nhà xem buổi công chiều đầu tiên của chương trình Hẹn hò cùng thần tượng. Nghe nhỏ kể thôi mà thấy cười đau cả ruột, nhất định phải đi xem thế nào mới được. Chuyện vui thì không thể bỏ lỡ mà. Hehe ….

- Thông minh như bà, chắc chắn sẽ tìm ra được diệu kế thoát khỏi tiết toán ngày mai thôi – Nhỏ Hằng trấn an nhỏ.

Kế gì ?, ngoài việc lao đầu ra cho xe cán chết chứ. Nhỏ bi phẫn nhìn đứa bạn thân chuẩn bị chuồn đi mà nghĩ đến câu :” Nắng ba năm ta chưa từng bỏ bạn, mưa một ngày bạn lại bỏ ta”, đúng thật mà.

- Nói thiệt nha, tui mà là bà, chịu ê mặt một chút, chạy qua nhà Lập Khiêm nhờ ổng giúp rồi – Nhỏ Hằng nhìn nhỏ gợi ý.

- Hỏi thằng cha đó chi bằng tui đi hỏi người sao hỏa – Diệp hân nổi giận đùng đùng đáp.

Là ai hại nhỏ thế này chứ. Nếu như nhỏ trở thành đối tượng với một thần tưởng nào khác, chắc chắn sẽ không bị so sánh nhiều đến thế, bởi vì ngòa cái tên này ra thì chẳng có ai còn trẻ trung ở lứa tuổi mười chín đôi mươi nữa. Vậy là nhỏ - một nữ sinh trung học hẹn hò với một anh chàng lớn tuổi hơn, vậy thì chỉ có câu nói “ Trâu già gặm cỏ non” không ai dám chê nhỏ không xứng này không xứng nọ.

Cuối cùng, nhỏ tiễn biệt nhỏ Hằng bằng “ nước mắt tiễn người ly biệt, còn ta ở lại với núi bài”

Trước sau gì cũng phải chết, vậy thì chết sao cho xứng đáng thôi . Nhỏ hùng hồn gấp sách dẹp tập đứng dậy.

Quyết chí đi hỏi bài TT_TT

Kết quả là ….

- Bà đúng là ngu còn hơn bò mà – Lập Khiêm tức quá mắng sau khi dạy nhỏ hơn 1 tiếng đồng hồ mà nhỏ vẫn ngoan cố không chịu hiểu.

- Ông có thấy ai nói khôn như bò chưa hả? – Nhỏ quẹt nước mắt tức tưởi khóc – Tui đâu có được may mắn, vừa sinh ra đã thông minh như ông chứ. Ông đừng có ỷ mình thông minh rồi cứ mắng tui nha.

Lập Khiêm thấy nhỏ khóc thì áy náy vô cùng, cậu rút khắn giấy đưa cho nhỏ nói:

- Nín đi, Khóc nhiều sẽ xấu như ma lem cho coi.

- Ông thấy ai nói đẹp như ma chưa hả? – Nhỏ trợn mắt tức giận giựt lấy cái khăn giấy lau nước mắt cá sấu của mình. Đúng vậy, là nước mắt cá sấu của nhỏ.

Nghĩa là nhỏ chỉ giả vờ khóc mà thôi. Ai bảo trời ban cho phụ nữ vũ khí tối cao nhất chính là nước mắt làm chi. Anh hùng không qua khỏi giai lệ , hắc hắc …

Giai là gì? - Giai là giai nhân .

Lệ là gì? – Lệ là nước mắt

Giai lệ tức là nước mắt của người đẹp. Nhỏ giả vờ khóc có một tí mà tên này đã đưa ra bộ mặt ăn năn hối lỗi ngay lập tức buôn gươm đầu hàng. Có phải nói là nhỏ là người đẹp không ta. Diệp hân thở dài, bệnh tự sướng của nhỏ lại bộc phát trầm trọng rồi.

Thấy Lập Khiêm có vẻ xui xui, nhỏ liền thừa cơ nhỏng nhẽo:

- Không biết đâu tui nhức đầu quá rồi, không làm nữa đâu, mặc kệ đi. Một là ông làm giùm tui, hai là cứ để tui bị cô giáo cho tui trứng vịt về kho thịt ăn đi.

Nói xong nhỏ leo lên giường sải chân sải tay nằm la liệt như không còn thiết tha gì cuộc sống nữa. Lập Khiêm nheo mắt nhìn nhỏ, biết là căn bệnh lười biếng của nhỏ lại bộc phát nữa rồi.

Diệp Hân biết chân tướng của mình sắp bại lộ nữa rồi, mà nhỏ thì quả thật bị mấy con số kia làm nhức đầu đến chết được, nhưng không thể không làm được. Sáng mai mà không làm xong bài thì chắc chắn nhỏ sẽ bị bà duyệt tuyệt kia cạo trọc đầu mất.

- Khiêm nè, tui đố ông một câu đó nha. Nếu ông giải được thì học tiếp. Nếu không giải được thì ông phải làm hết mấy cái bài tập này cho tui.

Lập Khiêm gác tay lên cằm vẻ nghĩ ngợi, thấy vậy, nhỏ lập tức đố ngay , không để Lập Khiêm có cơ hội từ chối, đánh nhanh rút gọn là lỵ, hehe ….

- Một con thỏ đang chạy nhảy dưới mặt đất, một con chim ưng bay trên trời chuẩn bị bay xuống bắt con thỏ. Đố ông con thỏ nói gì mà thoát được con chim ưng.

- Hừm …chẳng phải câu này giống như câu con voi với con kiến đánh nhau, con kiến nói :” Em có thai với anh rồi”, khiến con voi té xỉu thua cuộc đó sao? Chắc chắn con thỏ nói:” Em có thai với anh rồi, đúng không? – Lập Khiêm đắc ý đáp.

- Hehe, sai bét rồi. Con thỏ đó là con thỏ đực làm sao mà mang thai. Thua chưa

Lập Khiêm lập tức cau mày suy nghĩ. Nhỏ đương nhiên phải trấn áp tinh thần đối phương ngay lập tức, nhỏ vỗ tay đập chân hò hét:

- Thua đi thua đi.

Lập Khiêm lườm vẻ hớn hở của nhỏ nói:

- Chịu thua.

- Haha …con thỏ nói là, em ơi…em quên mặt áo ngực …con chim ưng nghe vậy vội vã lấy tay ôm ngực che lại, cho nên rơi xuống đất cái phịch u đầu, con thỏ nhân cơ hội bỏ trốn. tui tah81ng rồi, ông mau làm bài cho tui đi.

Lập Khiêm bất đắc dĩ phải làm bài tập trong khi nhỏ nhởn nhơ đọc truyện. Nhưng nhỏ mới đọc hết có hai cuốn conan thì Lập Khiêm đã làm xong hết bài tập rồi .

- Không phải chứ, xong rồi sao, đúng không đó, hay là ông làm đại vậy – Nhỏ kinh ngạc nhìn bài tập mà Lập Khiêm quăng lên giường cho nhỏ

- Tui chứ có phải đồ đầu bò như bà đâu, mấy cái bài tập này có gì mà khó đâu – Lập Khiêm nhìn nhỏ khinh thường đáp.

Nghe Lập Khiêm mắng nhỏ tức lắm, nhưng nhỏ nhịn…..dù sao thì mục đích của nhỏ cũng đã xong, tối này có thể gác chân lên mà ngủ rồi. Ngủ thôi ….ngủ thôi ….

Nhỏ quên mất luôn việc, hôm nay là ngày công chiếu buổi hẹn đầu tiên của cả hai.

Điều gì sẽ chờ nhỏ khi thức dậy và đến trường đây.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.