7 Ngày Để Nói Anh Yêu Em

Chương 32: Chương 32: Khoan đã….




- Này! Bà làm gì mà cứ như người ở trên mây từ sáng đến giờ vậy. Bộ hồn bà đi ăn đám giỗ hả - Nhỏ Hằng đập vai Diệp Hân oang oang hỏi.

- Hồn bà đi ăn đám giỗ thì có. Tui sẽ đốt cho bà nguyên bó nhanh luôn – Diệp Hân lườm mắt nhìn nhỏ Hằng, cái miệng quạ của con bạn đúng là chả nói được lời nào hay.

- Được rồi, nói đi, ai bắt mất hồn của bà – Nhỏ Hằng le lưỡi cười trừ nhìn con bạn hất mặt nói.

Diệp Hân thở dài, chép miệng kể lại cho nhỏ Hằng gnhe mọi chuyện. Nhỏ Hằng gnhe xong, cằm nó cũng rớt xuống đất theo.

- Vậy là Lập Khiêm nghe hết rồi sao?

- Uhm…

Nhỏ Hằng tức giận đập vô đầu Diệp Hân một cái mắng:

- Bà còn uhm được nữa hay sao. Bà có biết chuyện lớn xảy ra rồi hay không hả? Hồi nãy nhỏ Ngọc nhắn tin cho tui nói là nhỏ vừa mời Lập Khiêm đi ăn để cám ơn vì cậu ấy đã đưa nhỏ về, Lập Khiêm đã nhận lời nhỏ rồi. Nhỏ nhắn tin nói là, nếu sau này, nhỏ với Lập Khiêm là một cặp, nhỏ sẽ đãi tui cái đầu heo bà mối. Tui cứ nghĩ là bà đã lừa Lập Khiêm cái gì để cậu ấy nhận lời nhỏ Ngọc. Hóa ra là bị bại lộ rồi.

Nhỏ Hằng thở dài một cái rồi nói tiếp:

- Mà kế hoạch của bà đúng là thất bại thật , chưa gì mới có một ngày đã bại lộ rồi, đúng là xúi quẩy mà.

- Thôi, bà cũng đừng lo quá, Lập Khiêm không nhỏ mọn vậy đâu. Bây giờ đi xin lỗi bạn ấy đi, đừng có suốt ngày ngồi sầu não nữa – thấy mặt thẩn thở của nhỏ, nhỏ hằng bèn khuyên.

- Không phải tui đang lo cái tên khốn đó giận – Nhỏ buộc miệng nói.

- Vậy bà lo cái gì? Lo ổng biết kế hoạch rồi thì không đi cùng nhỏ Ngọc nữa, bà sẽ bị thua, bị ê mặt phải không? Bà đừng có lo, nếu như Lập Khiêm vì tức giận bị bà chơi xỏ mà khko6ng làm theo kế hoạch của bà thì mắc gì ổng nhận lời nhỏ Ngọc làm chi – Nhỏ Hằng vội vàng trấn an Diệp hân.

- Không phải là tui lo ổng giận – Diệp Hân chán nản nói.

- Vậy bà lo cái gì?

Bất đắc dĩ, Diệp hân mới lôi cuốn tập được ghi chép lời giải cẩn thận của hiểu Huy ra cho nhỏ Hằng thấy.

- Ý bà là…từ sáng đến giờ, ba ngơ ngơ ngẩn ngẩn vì hành động tốt đột xuất của Hiểu Huy à – Nhỏ Hằng tròn mắt nhìn Diệp Hân nghẹn ngào hỏi.

- Bà nghĩ xem, có khi nào Hiểu Huy còn thích tui hay không?

- Còn thích rồi sao? Bà định quay lại với tên khốn đó à. Bà bị làm cho mất mặt chưa đủ hay sao, định chuốc thêm nhục vào mặt à – Nhỏ Hằng tức giận gắt lên.

- Không phải, chỉ là ….- Nhỏ vội vàng giải thích.

- Tui thiệt là hối hận sao lại làm bạn với cái đứa như bà chứ. Bà nghĩ coi, bà lừa Lập Khiêm, không nghĩ đến cảm nhận của bạn ấy khi biết mình bị lừa. Tại sao tối như vậy mà còn chạy vô nhà bà để rồi phát hiện ra bà nói dối chứ. Là vì lo lắng cho bà…vậy mà bà không có chút ăn năn gì hết hay sao? Bà không thấy bà đang làm tổn thương Lập Khiêm hay sao.

- Thì tui biết mình có lỗi với Lập Khiêm, tui sẽ xin lỗi ổng mà. Nhưng tui đang nói với bà là Hiểu Huy kìa.

- Bà thiệt làm tui tức chết mà? Vậy còn Lập Khiêm thì sao.

- Liên quan gì đến hắn ta chứ. Không phải hắn ta thích cái con nhỏ ỏng ẹo Đổng Ngọc kia hay sao, nếu không làm gì mà nhận lời đi ăn cùng với nhỏ đó chứ?

- Bà thiệt là, đến giờ vẫn không nhận ra tí gì hay sao chứ. Đúng là ngu lâu dốt bền khó đào tạo mà – Nhỏ Hằng mắng xong thì bỏ ra ngoài.

Diệp Hân mặt đơ ra vì không hiểu tại sao tự nhiên con bạn nó nổi khùng lên như vậy.

Ra về, Diệp Hân đứng chờ Lập Khiêm ở trước cổng trường, hồi sáng này, cái tên khốn này đã bỏ rơi nhỏ, làm xuýt tí nữa là nhỏ đi học trễ. Nhỏ đứng đợi được 5 phút thì thấy Lập Khiêm đang dẫn xe đi ra.

- Nè ….

- Có chuyện gì? – Lập Khiêm hờ hững đáp.

Diệp Hân vốn muốn nói xin lỗi với Lập Khiêm, nhưng còn ngại mở miệng nên đành nói:

- Sao hồi sáng ông không chờ tui?

- Tại sao tui phải chờ bà? Tui có nghĩa vụ chờ bà, rồi chở bà đến trường à – Không ngờ Lập KHiêp hỏi vặn lại.

Diệp Hân cứng họng, nhỏ biết mình làm sai, bị người ta phát hiện đúng là đáng bị mắng. Nhưng thà là Lập Khiêm mắng **** nhỏ một trận xong rồi thì thôi, chứ cái kiểu không nóng cũng không lạnh này khiến nhỏ thấy khó chịu quá, cảm thấy tội lỗi mình gây ra càng lúc càng tăng, càng lúc càng nặng nề.

Ông trời thật bất công với nhỏ. Người ta làm bậy, ít nhất cũng một tuần mới phát hiện ra. Còn nhỏ làm bậy, có mấy tiếng là phát hiện ra rồi. Haiz….đúng là số trời đã định, muốn làm kẻ xấu dài lâu cũng không có cơ hội.

Nhỏ còn chưa biết nên nói gì thì Đổng Ngọc từ xa chạy đến cười hihi nhìn Lập Khiêm rồi nói:

- Vậy chiều nay gặp nha.

- Chiều gặp – Lập Khiêm gật đầu đồng ý.

Đổng Ngọc bĩu môi nhìn DIệp Hân một cái rồi quay mông bỏ đi. Cái mông nhỏ này lắc qua lắc lại đến là buồn cười. Nhưng nếu là trước đây, Diệp Hân sẽ phá ra cười trêu chọc, nhưng tại sao nhỏ không có tâm trạng cười đùa trêu chọc ai hết.

Chính nhỏ cũng không biết vì sao, nhìn thấy Lập Khiêm lên xe chạy đi mà cổ họng nhỏ thấy đắng nghét

Trong lúc Diệp hân đang ghiền ngẫm sách học bài thì chị Diệp Loan xông vào hỏi.

- Hôm nay ở trường có gặp nhóc Khiêm hay không?

Sax….:” nhóc Khiêm” – Mèn ơi, tên này mà nghe mình bị kêu như vậy chắc ngất luôn quá.

- Có. Chị hỏi làm gì?

- Tại hôm qua, nó không đến sân khấu ca nhạc, chị không biết có phải nó bị bệnh hay không nên hỏi thăm không được sao.

Diệp Hân nghe chị mình nói thì giật mình, nhìn chị lăm lăm.

- Chị vừa nói gì? Hôm qua Lập KHiêm có buổi diễn ca nhạc hả?

- Ừ, ở phòng trà Không Tên. Nhưng nó không đi

Choáng….tim nhỏ như bị ai bóp chặt, đầu nhỏ như bị ai dung búa đập.

Bình thường, để nhận lời đi hát cho một phòng trà nào đó, thường được hẹn trước mấy hôm. Vậy mà hôm qua tên này lại nhận lời nhỏ đi xem phim. Chẳng lẽ hắn ta không nhớ mình có buổi ca nhạc này hay sao?

Khoan đã….

Nhỏ nhớ là trước khi đồng ý nhận lời đi xem phim với nhỏ, Lập kHiêm có chút chần chừ. Hóa ra cậu ấy đang phân vân là nên đi cùng nhỏ hay là đi biểu diễn. Cuối cùng cậu ấy chọn đi xem phim cùng nhỏ?

Như vậy là sao?

Diệp Hân dường như nhận ra được chuyện gì đó. Nhó vụt đứng dạy lao ra nhà Lập Khiêm một cách nhanh chóng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.