9 Tiểu Bảo Bảo Siêu Quậy Của Tổng Tài

Chương 273: Chương 273




Lục Khải Vũ mím chặt miệng, nhìn chằm chằm anh ta, sau đó lạnh lùng nói: “Bật TV lên.”

“Tại sao lại bật TV làm gì?” Cậu hai nhà họ Lục mặc dù khó hiểu nhưng vẫn ngoan ngoãn bước đến, bật TV lên.

Lục Khải Vũ đã sử dụng điện thoại di động của mình để chiếu đoạn video của camera giám sát được tải xuống tối qua truyền đến TV.

“Những tên khốn đó nói rằng chính một người phụ nữ tên Hồng Vi đã đưa cho một tỷ bảy trăm triệu đồng và yêu cầu bọn chúng cố tình gây tai nạn xe hơi với Hân Hy. Cậu nhìn xem người ở trên có phải là Hồng Vi không?”

Cậu hai nhà họ Lục nhìn chằm chằm quan sát chăm chú hồi lâu, sau đó lại nhìn về phía anh trai của mình, “Hình dáng và động tác có chút giống, nhưng em không thể nhìn thấy khuôn mặt. Em không thể chắc chắn.”

Lục Khải Vũ phóng to biển số của chiếc ô tô màu đen: “Đây là chiếc xe cậu muốn bán! Tại sao cậu lại muốn bán nó?”

Nhìn thấy biển số xe đột nhiên được phóng to trong đoạn video giám sát, cậu hai nhà họ Lục bất ngờ lùi lại vì kinh ngạc.

“Hồng Vị, cút ra đây!” Khuôn mặt giận dữ của anh ta nổi lên những vết bầm tím.

Hồng Vi đã mặc xong quần áo, nghe thấy giọng nói tức giận của cậu hai nhà họ Lục, cô ta bước nhanh ra khỏi phòng ngủ.

“Cậu hai, có chuyện gì sao?” Cậu hai nhà họ Lục hằn học nhìn cô ta: “Tại sao cô nhất định phải đổi xe? Chẳng lẽ thật sự chỉ là do chiếc xe đó do Diệp Lan Chi đã từng lái sao?”

Hồng Vi bối rối gật đầu.

Ba ngày trước, Diệp Lan Chi chặn đường cô ta, cố ý chế nhạo cô ta, nói rằng người đàn ông, xe hơi, nhà cửa của cô ta đều do Diệp Lan Chi dùng thừa, không phải của hiếm.

Cô ta còn cười nhạo cô vì đã ngủ với cậu hai nhà họ Lục lâu như vậy, đến một cái xe cũng không thay, chiếc xe đang lái cũng là lúc đầu cậu hai nhà họ Lục mua cho Diệp Lan Chi, là do cô ta không cần.

Sau khi về đến nhà, cô rất tức giận nên khi hai người vui vẻ nhất, cô đã yêu cầu đổi xe, không ngờ lúc đó cậu hai nhà họ Lục lại dễ dàng đồng ý.

Tuy nhiên, nhìn biểu hiện của anh ta hôm nay, đã hối hận chưa?

Cậu hai nhà họ Lục bước tới nắm lấy cánh tay cô, nghiến răng nghiến lợi nói: “Hồng Vi, tôi tưởng rằng cô khác với Diệp Lan Chi. Cô yêu tiền và phù phiếm, nhưng rất thẳng thắn. Cô không giả vờ hay giở trò. Tôi không ngờ rằng, tôi đã nhìn nhầm cô rồi. ” “Nói đi, ai bảo cô làm chuyện này?” Hai tay anh ta dùng hết sức, giống như một cặp kẹp sắt nắm lấy Hồng Vi đau đớn.

“Cậu hai, em không hiểu ý của anh!”

“Còn không chịu nói? Tự mình xem đi!” Cậu hai nhà họ Lục liền dùng hết sức đẩy cô ta xuống đất ngay, sau đó anh ta chỉ vào đoạn video giám sát trên TV và hét lên.

Nước mắt lưng tròng, Hồng Vi ngẩng đầu xem video, lập tức từ dưới đất đứng dậy: “Không phải, đây không phải là em, người phụ nữ kia chắc chắn không phải em.”

“Không phải cô? Tôi nhớ tối ngày 4 tháng 7 cô nói có chuyện, đến nửa đêm mới về.” Cậu hai nhà họ Lục nhìn chằm chằm cô ta, cố gắng nhìn thấu tình cô ta.

“Tôi….tôi…đêm đó…” Hồng Vi ngập ngừng, không muốn nói nói.

Cậu hai nhà họ Lục chế nhạo: “Không thể bịa ra lý do đúng không? Anh trai, anh có thể gọi cảnh sát! Để cảnh sát đến hỏi rõ.”

Giọng điệu của anh ta dứt khoát, anh ta không hề có ý bảo vệ cô.

Lục Khải Vũ lấy điện thoại di động ra, định gọi đi.

Hồng Vi đột nhiên chạy tới van xin: “Đừng, đừng gọi cảnh sát. Em sẽ nói.”

Nếu cảnh sát đến, cho dù cô ta không làm chuyện này, danh tiếng của cô ta nhất định sẽ bị tổn hại, ở Công ty truyền thông Nguyệt Tú Media, những người ghen tị với cô, đang chờ bởi móc cho cô ta, có rất nhiều người sẽ cười nhạo của cô ta!

giấy trên bàn ra lau tay.

“Tôi không hãm hại Tổng giám sát Lam. Vào đêm ngày 4 tháng 7, tôi, tôi…đi cùng bạn trai.” Hồng Vi liếc nhìn cậu hai nhà họ Lục, nhắm mắt lại và nói với vẻ mặt đau khổ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.