A Love Story Of Teen

Chương 56: Chương 56




Ngày đi Đà Lạt.

Cái đám loi choi lóc chóc được mời đến bữa tiệc toàn là những “cô chiêu cậu ấm” nên đáng lẽ ra là đứa nào đứa nấy cũng đi xe riêng của gia đình, nhưng nó nghe loáng thoáng có vài đứa muốn gộp chung lại một xe cho vui, và tất nhiên, chiếc xe đó thuộc sở hữu của chủ xị party- Hy Vân.

Mấy hôm trước khi đi, Hy Vân gọi điện đến nhà từng đứa để hẹn địa điểm

chờ xe- vẫn là cái giọng làm nó lạnh gáy.

Chỗ tập trung là một cái công viên, cũng gần nhà nó thôi. Hôm nay ba nó

bận đi làm từ sớm nên hok đưa nó đi được, còn ông anh dễ thương của nó

thì tất nhiên là phải tháp tùng em gái trong mọi hoàn cảnh rùi.

Còn 30’ nữa là đến giờ hẹn. Anh nó dắt chiếc nouvo ra, nó vừa xách cái túi

căng phồng wần áo và mấy thứ linh tinh leo lên xe thì..

_Ê! Chờ anh zí!..-Tiếng ai đó đứt wãng vì mệt.

Hai anh em nó vội ngoái mặt ra đằng sau. Ra là Shin Anh chang` mặt

đang nhợt nhạt đi vì mệt nhưng vẫn gắng nở nụ cười tươi như hoa khi mắt chạm mắt với nó. Nó nhoẻn cười vì cái sự lanh chanh trẻ con ấy của Shin.

_Cậu đi từ từ thôi, tớ hok có rồ ga phóng đi đâu mà chạy chi cho mệt!

(Thấy chưa, lại xứng cậu-tớ thay cho mày-tao)- Lão Quân cũng cười.

Dù đã nói thế nhưng Shin vẫn chạy hộc tốc đến chỗ nó với nụ cười còn y

nguyên trên môi.

_Xe cậu đâu?- Lão Quân bước xuống xe, hỏi.

_cái xe chết tiệt ấy, vừa chạy đến đầu đường nhà cậu thì hết xăng, nên tớ phải chạy bộ vào nàz.

_Tội nghiệp tội nghiệp!-Anh nó vỗ bằm pặp lên vai Shin

_Nhưng anh cũng đâu cần phải chạy như thế, chỉ cần gọi một tiếng thôi

mà!- Nó góp thêm một câu

_Ờ, lần sau sẽ rút kinh nghiệm!- Shin gãi đầu, phì cười.- Thôi, cậu dẹp xe

đi Quân, mình đón taxi cho tiện.

_Ừ!- Lão anh hai gật đầu cái rụp, hí ha hí hửng dắt xe zô nhà. Chắc lão

đang nghĩ “Hí hí, đỡ tốn xăng”.

Sau đó, cả 3 cuốc bộ ra đầu đường đón taxi

------------------------------------------------------

Nó đến thì mọi người tập trung sắp đủ cả rồi , chỉ thiếu nó và hai ba đứa

nữa. Con Lam, Mạnh Khoa và cái tảng băng đó cũng đã có mặt.

_Chậm như rùa bò!- Nó đang nói chjện zí con Lam thì tên hách dịch

Thường Khánh đứng kế bên nó- phán một câu thấy ghét miễn bàn.

_Hừ! Đừng tường mình đến nhanh hơn người ta thì có quyền lấy cái giọng

zô zuyên đó ra nói nhá!- Nó đưa mặt lên, cự lại.

_Tôi nó có gi sai ak? Cô cầm tinh con cua hay sao mà ngang zữ zậy!

_Ừ đấy! Tôi có cầm tinh con cua thì anh cũng chỉ cầm tinh con thằn lằn

thôi, đồ biến nhiệt ak!- Nó gân cổ cãi.

Thế đấy, lại là cía điệp khúc wen thuộc –cãi, cãi và cãi. Thế nhưng hai đứa vẫn thix nhau như thế, cũng lạ.

_Cậu có chắc là hai đứa nó vẫn thix nhay đến cùng mặc cho hai bên gia

đình cấm cản kịch liệt hok zậy?- Shin hỏi. Anh chàng thứ biết đó là sự thật,

chỉ là vì một phút ngạc nhiên bất ngờ khi thấy hai đứa cãi nhau như oan

gia lâu ngày gặp lại.

_Tớ đoán chắc ai cũng hok tin khi biết hai đứa đó là một cặp, có mấy lần

gặp nhau mà tụi nó hok cãi lộn đâu…Nhưng hai đứa nó iu nhau thật đấy…

Lão Quân nói rồi way wa Shin, lão thấy có gì đó vừa thoáng qua mắt Shin,

một nỗi buồn ư, cậu bạn thân này của lão luôn lóc chóc, hoạt bát, ít khi

nào thấy Shin trầm tư hay buồn bữa, anh chàng vẫn còn giống một đứa trẻ

lắm…Sao vỗng dưng hôm nay….vì em gái của lão sao?

_Shin, cậu sao thế?...- Lão Quân lên tiếng

Shin gạt mình như choàng tỉnh, nói ngay

_À à, hok sao…

_Tớ biết cậu thích con bé Thuỳ Anh, sao cậu không cạnh tranh công bằng

với thằng bé ấy…-Lão nói thế dù biết nếu Shin tham gia cạnh tranh thì lão

sẽ rất khó xử, vì lão lỡ mạnh miệng nói rằng sẽ giúp em gái mình với

Thường Khánh VS áp lực gia đình..

Nhưng lúc đó, lão chỉ nghĩ đơn giản, Shin tham gia, lão sẽ hok nhúng tay

vào, hay tỏ ý thiên về ai cả …Một người hiểu biết như Thường Khánh chẳng lẽ lại hok chịu hiểu giùm lão cơ chứ…

_Cạnh tranh ak?Tớ hok nghĩ sâu đến zậy, chỉ mong cho Thuỳ Anh được vui

vẻ…Hơn nữa, chỉ cần tớ bảo mẹ ra tay siết chặt hơn một tí là tớ sẽ có được

Thuỳ Anh thôi mà- Shin đừa rồi phì cười, hok biết rằng mình chẳng

cần “bảo” thì mẹ cũng đang rắp tâm đạot Thuỳ Anh về cho mình.

Lão Quân cũng bật cười:

_Cậu mà là kẻ cơ hội như thế thì tớ đã hok làm bạn zới cậu…Thôi wên

chuyện này đi, tuỳ cậu zậy!

Nói rồi hai thằng bạn khoát tay nhau tiến lại chỗ nó -hiện đang cãi lộn với Thường Khánh với sự góp mặt của nhỏ Lam trong vai trò can ngăn.

Lão Quân và Shin vừa nhập hội thì chủ xị party xuất hiện với một lực lượng

đông đảo “cô chiêu cậu ấm” sau lưng.

_Đủ cả rồi, mình đi thôi các bạn!- Cô ả nói.

Cả đám được chia ra làm hai xe: Nó, Thường Khánh, Mạnh Khoa, nhỏ Lam,

Lâm Danh, Hy Vân và một số đứa ở xe 1- chiếc minibus mới cáu cạnh.

Bọn loi choi còn lại gôp chung trong 1 chiếc minibus cáu cạnh khác.

_Thôi! Em đi đây! Vài hôm sau gặp lại!- Nó chào anh hai nó và Shin,

Thường Khánh, Mạnh Khoa, và nhỏ Lam cúi đầu chào hai vị “tiền bối” rồi

cùng nó bước lên xe. Riêng Thường Khánh thì lờ mờ hiểu rằng Shin cực

thix nó khi thấy Shin nhìn người luôn bên cạnh nó- tức là mình- hok rời

mắt, hình như Shin chú ý tất cả nhất cử nhất động của Thường Khánh…Và

người tinh ý như anh chàng chẳng lẽ hok phát hiện ra!

Nó bước lên xe, vội mở cửa sổ vẫy vẫy tay với hai ông anh đang đứng ở

dưới đất, cười toe…Và xe nổ mấy, chuẩn bị chuyển bánh.

_Nhớ mua wà cho tao! Có cái gì zui zui lấy camera ghi lại zề tao coi zới!-

Lão Quân nói lớn

_Mua wà cho anh nữa- Shin nói thêm, tay cũng vẫy vẫy chào.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.