Ác Ma Ca Ca

Chương 27: Chương 27: Anh Ôm




Chương 27 : Anh ôm

Vú La nghe thấy tiếng xe mà chạy ra, nhìn thấy Tạ Thư Dật lại ôm Tạ Hải Nhạc, há to miệng đứng đó.

Cho đến khi Tạ Thư Dật đi đến bên cạnh bà, bà mới nhẹ giọng hỏi: “Thiếu gia, tiểu thư làm sao vậy?”

Tạ Thư Dật thở dài một tiếng, thấp giọng nói: “Đang ngủ.”

“Vậy, để tôi tới ôm cô ấy đi.” Vú La nói.

“Không cần, tôi ôm đi, bà ôm không nổi.” Tạ Thư Dật nói, sau đó ôm Hải Nhạc đi vào trong nhà. (xạo)

Vú La nhìn bóng lưng hắn rời đi, cao hứng chỉ biết xoa xoa tay, có phải thiếu gia trước kia trở về đây? Cậu ấy lại ôm tiểu thư a, lại không cho bà ôm a!

Bà lau lau lệ quang nơi khóe mắt: “Thiếu gia a, cậu không biết cậu như vậy, mới đúng là tiểu thiếu gia tôi yêu thương a.”

Tạ Thư Dật nhẹ nhàng đặt Hải Nhạc đặt ở trên giường, kéo xuống áo khoác choàng trên người cô, cái khăn tay vuông cô còn cầm trong tay, hắn tự tay kéo ra, thật không ngờ, cô lại nắm quá chặt, không rút ra được, hắn đành phải chịu thua.

Sau đó, Tạ Hải Nhạc lại mở miệng than thở nói: ” Tạ Thư Dật, tôi chán ghét anh, tôi chán ghét anh, chán ghét!” Tạ Thư Dật nghe cô nói như vậy, giận tím mặt, đang muốn phát hỏa, lại thấy Hải Nhạc lật người, ngủ tiếp, hắn không khỏi vừa bực tớ vừa buồn cười, thì ra, cô đang nói nói mớ, mà hắn mới thiếu chút nữa sẽ giận dữ vì lời nói mớ của cô nói mớ.

“Xú nha đầu, nằm mơ cũng nói chán ghét tôi, xem lần sau tôi chỉnh cô thế nào!” Miệng hắn đã từng nói, làm cho cô chán ghét hắn hận hắn, không phải là mục tiêu hắn vẫn cần cù chăm chỉ theo đuổi sao? Vì sao khi thật sự nghe cô nói như vậy, trong lòng hắn, vì sao lại giống như đổ cái bình ngũ vị thế này?

Hắn khó chịu đắp chăn cho cô, sau đó nhanh chóng rời đi phòng ngủ của cô, gần đến cửa, hắn nhịn không được dừng lại quay đầu nhìn cô một cái, sau đó nhẹ nhàng mở cửa.

“Đinh linh” Một trận tiếng đồng hồ báo thức kêu tỉnh Tạ Hải Nhạc đang ngủ say, cô xoay người ngồi dậy, lộn xộn rời giường đứng lên, chuẩn bị đi rửa mặt, lên lớp.

Cô nhìn quần áo trên người, mới nhớ vẫn là Chủ nhật, lại nặng nề đổ xuống giường.

Sau đó, cô nhớ tới mọi chuyện xảy ra tối hôm qua, vậy, làm sao cô trở lại phòng ngủ, lên tới cái giường này?

Cô ngây ngẩn cả người.

Đứng lên chuẩn bị sửa sang lại chăn gối, khi cô vén chăn lên, nhìn đến cái khăn tay kẻ ô vuông kia, đó là đồ của hắn.

Cô kinh ngạc đưa tay cầm cái khăn cẩn thận nhìn một lúc, thất thần một hồi lâu.

Thật lâu sau, cô thở dài một hơi, sửa soạn chỉnh tề, đi đến đầu cầu thang, thật không ngờ lại nhìn thấy người bình thường giờ này không thấy bóng dáng vẫn còn ở trên giường ngủ ngon Tạ Thư Dật, bây giờ đang mặc quần áo ở nhà ngồi ở trên sô pha.

Thấy cô xuống lầu, Tạ Thư Dật liếc cô một cái, ánh mắt lại chuyển qua sách vở để trên đầu gối, ngón tay vẫn lật liên tục.

Hải nhạc chần chừ, chậm rãi đi tới cạnh bàn ăn, Vú La đang chuẩn bị bữa sáng.

“Thư Dật, Hải Nhạc, tối hôm qua đi chơi có vui không?” Tạ ba ba vừa xuống lầu vừa mở miệng hỏi.

Hai người đều không trả lời, nhất là Hải Nhạc, lại càng xấu hổ.

“Ơ, hai đứa này, chẳng lẽ tối qua chơi không vui sao?” Tạ ba ba nghi ngờ hỏi.

Tạ Thư Dật ngẩng đầu nói: “Cũng bình thường, chưa gọi là vui.”

“Vậy Hải Nhạc thì sao? Có thấy chơi vui không ?” Đi theo phía sau Tạ ba ba, mẹ Hải Nhạc hỏi.

“Cũng được.” Hải Nhạc nói.

“kể lại xem các con có chuyện gì thú vị?” Mẹ Hải Nhạc hứng thú hỏi.

“Không có chuyện gì.” Cô nói, len lén nhìn Tạ Thư Dật một cái.

Vú La ở bên cạnh nói thêm: “Lão gia, phu nhân, tối hôm qua tiểu thư đi chơi về rất mệt, đều là thiếu gia bế đi lên lầu, làm anh trai thật thương em gái a.”

“Cái gì?” Hải Nhạc, mẹ Hải Nhạc, còn có Tạ ba ba gần như đồng thanh.

Tạ Thư Dật tức giận nhìn Vú La một cái, “Ba” đóng laptop lại.

“Vú La, thật không ngờ bà cũng là một người miệng rộng, ai cho bà nhiều chuyện?” Hắn mở miệng lạnh lùng nói.

“Thiếu gia, tôi không nhiều chuyện a, tôi chỉ nói đúng sự thật.” Vú La cẩn thận nói.

Tạ ba ba và mẹ Hải Nhạc nhìn nhau cười.

Mà Hải Nhạc, vẫn đứng một bên.

Làm sao có thể a? Không thể nào? Hắn bế cô lên trên lầu?

Cô bất giác nhìn về phía Tạ Thư Dật, Tạ Thư Dật cũng đang nhìn cô, thấy cô nhìn hắn, hắn bĩu môi, hừ lạnh một tiếng.

“Anh trai yêu thương em gái, con không phải nói là đương nhiên sao? Vậy tại sao lại xấu hổ chứ?” Tạ ba ba cười trêu chọc con trai.

“Là đương nhiên, cho nên mới bế nó lên lầu, cũng không có gì kỳ quái.” Tạ Thư Dật trên mặt có phần không nhịn được, nói.

Hải Nhạc cúi đầu, trong lòng đột nhiên xẹt qua một trận cảm giác khác thường, cái loại cảm giác này đến rất nhanh mà đi cũng thật mau, cô chưa kịp bắt lấy, đã biến mất.

“Mọi người ăn mau, ăn mau đi.” Mẹ Hải Nhạc vui vẻ nói.

Bữa sáng kia, vào miệng mọi người ăn đều biến thành những vị khác thường.

Giống như, có thêm cái gì, mất đi thứ gì.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.