Ác Ma Ca Ca

Chương 95: Chương 95: Không Còn Cách Nào Sao?




“Nhưng mà… nhưng mà.. Tạ Thư Dật không biết cậu thích anh ấy sao?” Nhã Nghiên hồ nghi.

Hải Nhạc cười đầy chua xót: “Làm sao hắn có thể biết chứ? Hắn đang quen với chị hai tớ mà.” Lại là một trái bom to đùng nữa, Nhã Nghiên bị “trúng bom” thiếu chút nữa té xỉu, sao lại có thể như vậy chứ? Chuyện này… hình như hơi bị quá phức tạp thì phải?

Chị hai Hải Nhạc là Trì Hải Hoan, cô cũng có nghe sơ qua, nghe anh hai nói, trông cực kì giống Hải Nhạc, lần trước Cosplay, tất cả mọi người đều nhận nhầm cô thành Hải Nhạc, đủ thấy giống nhau đến mức nào! Nhưng mà, rõ ràng người Tạ Thư Dật thích là Hải Nhạc mà ta? Làm sao mà, anh ấy bị làm sao mà, làm sao có thể léng phéng với Trì Hải Hoan cơ chứ, với lại, với lại chưa bao giờ nghe anh hai nói về chuyện Thư Dật quen với Hải Hoan nữa?

Aiz, Hải Nhạc thích anh Thư Dật, vậy ông anh kia của cô thì làm sao bây giờ? Anh hai của cô, thật sự cũng thích Hải Nhạc a, cô còn vẫn cho là trong lòng Hải Nhạc không có thích tên con trai nào, cho nên, cô cật lực tác hợp cho anh mình với cậu ấy, thật không ngờ, cậu ấy lại thích chính anh trai của mình, Tạ Thư Dật, mà Tạ Thư Dật, lại đi quen với Hải Hoan mất rồi! Cái này… cái này, thật đúng là không phải phức tạp bình thường, mà là siêu siêu phức tạp, phức tạp đến mức làm cho cô choáng váng luôn rồi. “Cái này… Hải Nhạc, tớ… tớ cũng không biết nên nói thế nào nữa.” Nhã Nghiên đau đầu muốn chết.

“Nhã Nghiên, tớ biết, cậu cũng thích hắn, thậm chí trước kia tớ đã từng khuyên cậu đừng đi thích hắn, khi đó, tớ thật sự không biết tớ cũng sẽ có một ngày thích hắn như thế này, tớ khuyên cậu đừng thích hắn, cũng không phải là tớ cố ý, tớ là thật tình lo lắng cho cậu, bởi vì tớ cảm thấy hắn không thể thích ai được cả, tớ biết những người thích hắn, chỉ có thể bị thương tổn mà thôi, nhưng mà, chính tớ cũng đã rơi vào mất rồi, Nhã Nghiên, tớ phải làm sao bây giờ? Phải làm sao bây giờ? Tớ thật sự đang rất đau khổ, rất thống khổ!” Hải Nhạc lại khóc òa lên.

“Nhưng mà, làm sao anh ấy có thể cùng quen với chị hai cậu a? Tớ cảm thấy… tớ cảm thấy cũng có hơi nhanh quá, theo lý thuyết, cho dù anh ấy có thích cô gái nào đi nữa, cũng chỉ có thể là cậu a, thế nào mà đột nhiên lại biến thành chị hai cậu chứ?” Nhã Nghiên hỏi.

Hải Nhạc đau đớn lắc đầu, nói: “Bởi vì chị tớ nhờ vả tớ giúp chị ấy, làm cho Thư Dật có thể thích chị, tớ vốn cũng không muốn làm như vậy, nhưng mà… nhưng mà sau đó bởi vì tớ nhường cơ hội đi cosplay lại đã cho chị tớ, Tạ Thư Dật rất tức giận, sau đó hai người bọn tớ liền rùm beng lên.” Hải Nhạc bụm mặt, nén khóc nói: “Sau… sau đó tớ lại bảo hắn đi theo đuổi chị hai tớ, tớ thật không ngờ, hắn lại đi thật, hơn nữa, nhanh như chớp đã quen với chị hai rồi! Hức hức…”

Nhã Nghiên cà lăm: “Cậu… cậu rõ ràng là thích anh ấy, nhưng mà, cậu lại bảo anh ấy đi theo đuổi chính chị hai của cậu, đầu cậu là bã đậu hả? Cậu… Tớ thật không biết phải nói cậu như thế nào nữa.”

“Tớ… Trước kia hắn luôn không nghiêm túc nghe tớ nói, tớ muốn hắn đi làm cái gì, hắn lại cố ý không đi, tớ không cần hắn đi làm, hắn lại cố tình muốn đi, tớ nghĩ rằng, lần này tớ nói thế, hắn cũng sẽ không quan trọng, làm sao có thể nghĩ đến chuyện, hắn thật sự đi quen với chị hai tớ chứ! Nhã Nghiên, tớ nên làm như thế nào? Tớ nên làm như thế nào đây? Một người là người tớ thích, một người là chị ruột của tớ, nói cho tớ biết đi, tớ nên làm như thế nào?” Trái tim Hải Nhạc tan nát.

Nhã Nghiên thở dài một hơi: “Aizz, Hải Nhạc ngốc, phỏng chừng, người trong lòng anh Thư Dật là cậu đó! Nhưng mà, những chuyện cậu làm, làm cho anh ấy cảm thấy bị tổn thương, sau đó, anh ấy tức giận, cậu không biết là, có thể anh ấy đang giận lẫy, mới có thể quen với chị cậu đấy sao? Bằng không, cậu không đi cosplay, tại sao lại phải tức giận với cậu? Cậu cãi nhau với anh ấy, cậu bảo anh ấy đi theo đuổi chị hai của cậu, anh ấy lại đi ngay, anh ấy thật sự có khả năng chính là đang dỗi với cậu a! Muốn kích thích cậu nhìn cho rõ tình cảm của cậu đối với anh ấy đi! Aiz, mấy chuyện tình cảm này hiểu biết của tớ cũng có hạn thôi, tớ đoán phỏng chừng anh ấy đang nghĩ như vậy, aiz, trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê, mấy câu này chắc cũng chính là để diễn tả tình cảnh của cậu với anh Thư Dật đấy, các người… ai cũng không thấy rõ tình cảm hai bên rồi, aiz…”

Hải Nhạc trợn to hai mắt đẫm lệ, nhìn Nhã Nghiên kinh ngạc: “Ý cậu là… ý cậu là, có thể hắn cũng đang thích tớ? Nhưng mà, trước kia tớ cũng đã từng hỏi hắn, rốt cuộc hắn có yêu tớ hay không, hắn cũng không hề hé răng, tớ luôn luôn nghĩ rằng, hắn không thương tớ, cho nên, mới không nói ra miệng, nếu là cậu, có một người con trai mà cậu không yêu, cậu ta buộc cậu phải nói cậu yêu hay không yêu cậu ta, chắc chắn cậu không có khả năng nói cậu thương cậu ta! Tớ cũng nghĩ như vậy, nếu người tớ không thương hỏi tớ, tớ yêu hay không yêu hắn, tớ chắc chắn sẽ không nói tớ yêu hắn! Cho nên, tớ cảm thấy, hắn không thương tớ a! Nếu yêu, vì sao ngay cả chữ thích cũng không nói ra miệng chứ?”

“Cái này…” Nhã Nghiên gãi đầu, “Cái này thì… tớ cũng không biết nữa, chuyện này… tớ phát hiện, tình cảm giữa nam nữ thật là phức tạp nga, sau này tớ không ham nữa, tớ cũng sợ bị đau khổ sợ bị thương mà.”

“Hức vậy không còn cách nào sao? Tớ… vẫn phải tiếp tục đau khổ như thế này ư?” Hải Nhạc tuyệt vọng hỏi, nước mắt lăn xuống như một chuỗi ngọc trai bị cắt đứt.

Nhã Nghiên nghĩ nghĩ, nói nghiêm túc: “Hải Nhạc, cậu chỉ có hai lựa chọn, một là, thành toàn cho chị hai cậu, chặt đứt tình yêu của cậu đối với Tạ Thư Dật! Không bao giờ được yêu anh ấy nữa.”

Hải Nhạc lắc đầu: “Tớ không làm được, tớ không làm được a, tớ đã tự nói với chính mình vô số lần, đừng thương hắn, đừng thương hắn, phải quên tình yêu với hắn đi, nhưng mà, tớ không làm được a, mỗi sáng sớm, tớ mở to mắt ra người nghĩ đến đầu tiên, là hắn! Nhã Nghiên, tớ không làm được! Không thể buông được! Nhã Nghiên hức hức hức… Tớ không cần lựa chọn này, không thể đổi cái khác ư? Đổi một cái lựa chọn khác được không?”

“Đổi cái khác? Đổi cái khác chính là, cậu đi nói cho anh ấy biết, cậu thích anh ấy! Anh ấy không nói, vậy cậu cứ đi mà nói! Giả như dù sao cũng đều thất bại, không bằng nói ra hết, mình cũng sẽ không để lại tiếc nuối! Nói không chừng, có một tia hi vọng thì sao? Nói không chừng, kỳ thật người trong lòng anh ấy là cậu, nhưng mà chỉ vì không biết tâm ý của cậu, mới dỗi đi quen với chị hai cậu kia kìa? Nếu anh ấy biết người trong lòng cậu là anh ấy, hắn sẽ chọn cậu thì sao?” Nhã Nghiên nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.