Ác Ma Ca Ca

Chương 42: Chương 42: Phỏng Vấn




“Các cậu, những thứ quà tặng này, mấy thứ kẹo và chocolate đó, nếu các cậu thích cứ lại đây lấy đi đi, còn có những bó hoa tươi kia, nếu các cậu thích, cũng tặng cho các cậu đó.”

“Nga! Hải Nhạc thật tốt!” Các học sinh ùa lên, càn quét sạch sẽ quà tặng và đồ ăn trên bàn cô, trong phòng học đã tràn ngập tiếng cười đùa vui vẻ, tất cả mọi người đều đang vui trộm, xem ra, cứ y vậy mà làm, về sau các cô có thể có ăn dài dài.

Hứa Nhã Nghiên suy nghĩ sâu xa nhìn Tạ Hải Nhạc, xem ra, cậu ấy đúng là một người con gái rất đặc biệt, khó trách anh hai sẽ thích cậu ấy, còn luôn xin cô giúp anh lấy số điện thoại của Hải Nhạc.

“Hải Nhạc, buổi tối hôm đó cậu không chịu đợi đến cuối cùng, tiết mục của cậu lại được bầu thành tiết mục được chào đón nhất nữa chứ, thật không ngờ, cậu lại vô thanh vô tức về trước, hại thầy Thích tìm cậu khắp nơi, còn nữa a, phóng viên báo trường cũng muốn phỏng vấn cậu, kết quả cậu vẫn biến mất, mà cũng không có ai biết số điện thoại của cậu, ai, thật đáng tiếc a.” Nhã Nghiên tiếc hận nói.

“Mấy thứ đó cũng đâu có gì đâu, kỳ thật tớ thật không thích mấy vụ náo nhiệt như vậy.” Hải Nhạc nói.

“Vậy… Hải Nhạc, cho tớ số điện thoại của cậu đi, vạn nhất về sau có chuyện gì, tớ cũng có thể báo trước cho cậu.” Nhã Nghiên thừa cơ nói.

“Được rồi, tớ cho cậu.” Hải Nhạc thẳng thắn đọc số điện thoại của tớ cho Nhã Nghiên.

Không lâu sau, tiếng chuông vào lớp vang lên, mọi người ngồi vào chỗ, Thích Hán Lương đi đến, hắn quét mắt một vòng lớp học, sau đó ánh mắt dừng lại ở trên mặt Hải Nhạc, nhưng cũng chỉ có vài giây, hắn lại dời tầm mắt đến một đống lớn hoa tươi sau lớp, không nhịn được nhíu nhíu mày.

“Chào các em!” “Chào thầy ạ!” Cả lớp đều đứng nghiêm.

“Mời các em ngồi xuống, mở sách ra trang ** chương **, chúng ta bắt đầu vào học.” Thích Hán Lương nói.

Không thể phủ nhận, Thích Hán Lương thật là một người thầy vĩ đại, phương pháp dạy học của hắn thoải mái, ngôn ngữ lại rất khôi hài, hơn nữa còn thật bình dị gần gũi, khuôn mặt lại đẹp trai, bọn học sinh thích hắn muốn chết, còn sùng bái hắn muốn chết nữa.

Sau khi tan học, Thích Hán Lương gọi Hải Nhạc lại: “Tạ Hải Nhạc, thầy có chuyện muốn nói với em.”

Hải Nhạc ngạc nhiên: “Thưa thầy, chuyện gì vậy ạ?”

“Tòa soạn báo và ban phát thanh của trường chuẩn bị một buổi phỏng vấn với em, đã hẹn thời gian với thầy lúc xế chiều sau khi tan học hôm nay đến phỏng vấn em rồi, em chuẩn bị một chút.”

Hải Nhạc lắc đầu nguầy nguậy: “Không được, thầy ơi, có thể từ chối không ạ? Chỉ múa một điệu vũ mà thôi, không có gì hay ho mà phỏng vấn, thật đó, xin thầy từ chối giúp em với.”

Thích Hán Lương không khỏi ngạc nhiên: “Chuyện này là vinh dự, sao em lại không nhận?”

“Không, em không cần mấy thứ vinh dự gì đó, em không cần hào quang này nọ bao quanh tớ, xin thầy từ chối giúp em.” Hải Nhạc kiên quyết nói.

“Nhưng… cũng đã nhận lời rồi, sao có thể từ chối được?” Thích Hán Lương khó xử, “Lần này, coi như em nể mặt người thầy này, nhận lần phỏng vấn này, sau này không bao giờ tìm em được không?”

Dù sao Hải Nhạc cũng là da mặt mỏng, thấy Thích Hán Lương mang ra mặt mũi của tớ, trầm ngâm một chút, đành phải khẽ gật đầu một cái: “Được rồi, chỉ lần này thôi.”

Đến xế chiều tan học, quả nhiên người của tòa soạn và ban phát thanh đi vào phòng làm việc của Thích Hán Lương, đến từ sớm chờ Tạ Hải Nhạc, bọn họ cũng rất hưng phấn có thể nhìn lại vị tinh linh mỹ lệ này.

Khi Hải Nhạc xuất hiện ở trước mắt hai người phóng viên, hai tên nam sinh đều ngây người, thật không ngờ, Hải Nhạc khi không trang điểm cũng sẽ đẹp như vậy, hàng mi lá liễu thon dài, đôi mắt to đen kia, phảng phất như làn nước hồ thu gợn sóng, cái mũi nhỏ nhắn thanh tú, bờ hồng nhuận phiếm một chút sáng bóng tươi nộn, tựa như một quả anh đào căng mọng đang đợi người đến hái, thứ duy nhất không được hoàn mỹ là trên môi lại có một điểm đen nho nhỏ, nhìn kỹ như là một vết thương gì đó, thật sự là phá hư mỹ cảm a, nhưng cũng không có chút hư hao sự xinh đẹp như phù dung trong trẻo.

“Quả thật là mọc từ bùn lầy mà không nhiễm, tắm trên nước trong mà chẳng lẳng lơ a!” Một trong hai nam sinh nhịn không được thốt ra lời thán phục.

“Quá khen.” Hải Nhạc có chút ngượng ngùng trả lời.

“Cậu tên là Tạ Hải Nhạc phải không? Được biết cậu thật sự rất hân hạnh, lần này chủ yếu là bọn này muốn phỏng vấn cậu, tại sao cậu lại muốn múa bài múa cổ đại “《 Ái liên thuyết 》” này?”

Hải Nhạc mỉm cười nói: “Nga, từ nhỏ tôi đã yêu thích những điệu múa cổ đại Trung Quốc chúng ta, nó có một loại mỹ cảm không gì sánh kịp, đó là một loại mỹ cảm mà ballet và múa hiện đại đều không thể biểu đạt được, lúc nhỏ, khi tôi mới sáu tuổi được xem một đoạn múa cổ đại “Đôn Hoàng Phi Thiên“, từ đó về sau tôi liền say mê, lúc ấy tôi đang học múa ballet, mẹ tôi nói con gái học ballet có thể tạo cho mình khí chất rất tốt, sau khi tôi xem “Phi Thiên”, nói cho mẹ tôi biết tôi không muốn học ballet, tôi muốn học những điệu múa cổ đại xinh đẹp tinh túy của chính nước chúng ta, nó đẹp hơn ballet, càng có thể thể hiện vẻ đẹp và khí chất của một người con gái.”

Tạ Thư Dật với Hứa Chí Ngạn mãi không thấy Hải Nhạc Nhã Nghiên đi ra, lập tức chạy tới bên khoa dự bị đại học, chỉ thấy một mình Nhã Nghiên đang buồn chán nhẫn nại đứng trên hành lang bứt hoa chơi.

“Di, Hải Nhạc đâu?” Hứa Chí Ngạn khó hiểu hỏi.

“Nga, Hải Nhạc đến văn phòng của thầy Thích, hình như tòa soạn báo và ban phát thanh muốn tới phỏng vấn cậu ấy.” Trong giọng Nhã Nghiên có một chút hơi chua nói.

Tạ Thư Dật nghe cô nói như vậy, lập tức trầm mặt xuống.

“Nói cho anh biết, phòng làm việc của hắn ở đâu!” Tạ Thư Dật hỏi Nhã Nghiên.

“Nga, ở trung tâm hành chính khoa dự bị đại học, lầu 3 văn phòng số 307 thì phải.” Nhã Nghiên nói.

“Các ngươi cứ chờ ở chỗ này, ta đi đón nó về.” Tạ Thư Dật ném huynh muội họ Hứa lại bước nhanh về phía trung tâm hành chính khoa dự bị đại học.

Khi hắn đi lên lầu 3 trung tâm hành chính, đi đến trước cửa văn phòng số 307, bỗng nhiên bên trong truyền đến tiếng cười giòn của Hải Nhạc, hắn ngây người, cho tới bây giờ hắn chưa từng nghe thấy tiếng cười của cô, càng đừng nói thanh thúy như vậy, hắn còn luôn cho rằng cô không biết cười nữa kìa.

Vì sao cô lại cười đến vui vẻ như vậy? Hắn nhịn không được xuất hiện ở trước cánh cửa phòng 307 đang mở rộng, thấy rõ Hải Nhạc và Thích Hán Lương đang sóng vai đứng chung đưa lưng về phía hắn, mà Thích Hán Lương đang ôm bả vai Hải Nhạc. Đây là cái gì?

“Tạ Hải Nhạc!” Hai tay của hắn nắmthành quyền bỗng nhiên hét lớn một tiếng!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.