Ác Ma Chi Sủng

Chương 56: Chương 56




Edit : Phương Thiên Vũ

Nhìn người vào cửa, quán cà phê vốn im lặng lại càng yên tĩnh đến đáng sợ, người bên trong thở mạnh một tiếng cũng không dám, đơn giản là người ở cửa cả người tỏa ra hơi lạnh, sắc mặt âm trầm, ánh mắt khủng bố rất dọa người.

Nam Cung Liệt gần như khóc, thật sự là hỏng kế hoạch a ! Lão đại vì sao lại tìm đến nhanh như vậy a ? Bùi Diệc sắc mặt cũng không tốt, lão đại bộ dáng giống như rất tức giận, có thể tương lai một năm anh đều phải bị nô dịch hay không a ?

Hạ Duy Y rụt cổ, Dạ thật là khủng khiếp nga ! Tư Minh Dạ ánh mắt dừng trên người cô, nhìn cô như vậy. Hạ Duy Y rụt một lát, cuối cùng thật sự nhịn không được, đứng lên đi về phía anh, bất quá tốc độ kia vốn không thể nói là đi, hẳn là nhích !

Người trong toàn bộ quán cà phê nhìn cô sợ hãi một chút một chút tới gần người đàn ông tuyệt mỹ nhưng khủng bố kia, trong lòng đều thay cô lau mồ hôi.

Cuối cùng đi đến bên cạnh Tư Minh Dạ, Hạ Duy Y thật cẩn thận kéo ống tay áo của anh,“Dạ…”

Tư Minh Dạ nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, rất bình tĩnh hỏi,“Một nhà ba người?”

Nam Cung Liệt muốn khóc nhưng không có nước mắt, sao lúc nào không nghe lão đại lại nghe được lời bà cụ kia nói chứ ? Nhưng lão đại cũng là nhìn cuốn băng ghi hình kia mới có thể nghĩ đến nha !

Hạ Duy Y mắt chuyển vòng vo, đột nhiên ôm thắt lưng của anh, khuôn mặt nhỏ nhắn cọ a cọ trước ngực anh, vô tội nói,“Bà cụ kia là nói lung tung, Dạ, người ta yêu anh nhất !”

Bùi Diệc kinh ngạc trừng mắt nhìn, chị dâu nhỏ lời ngon tiếng ngọt lại còn nói trôi chảy như vậy ? Khó trách lão đại cũng bị cô đánh bại !

Tư Minh Dạ sắc mặt dịu đi một ít, đưa tay ôm chặt thắt lưng của cô, không vui hỏi,“Vì sao chạy loạn ?” Chỉ vì lo lắng nên mới đột nhiên muốn xem cô ở chỗ nào, kết quả anh chân trước vừa mới đến công ty, cô sau lưng bỏ chạy, thật sự là lá gan càng lúc càng lớn !

Hạ Duy Y thấy có một chút hiệu quả, càng tiến thêm một bước, đưa tay ôm cổ anh liền hôn. Hai người còn lại nhìn động tác của cô, run run khóe miệng, ai nói chị dâu nhỏ ngốc ? Còn biết dùng mỹ nhân kế a !

Tư Minh Dạ không khách khí nhận nụ hôn của cô, mãi đến khi cô thở không nổi mới buông cô ra, nhìn cô khuôn mặt nhỏ nhắn có chút đỏ ửng, chờ cô trả lời.

Hạ Duy Y vẻ mặt vô tội nói,“Là Nam Cung Liệt bảo em tới diễn trò !”

Nam Cung Liệt biểu tình vốn là cứng ngắc,“Răng rắc” một tiếng vỡ vụn. Muốn khóc mà không được, còn tưởng rằng chị dâu nhỏ lừa, kết quả chính anh mới là ngu ngốc !

Nam Cung Liệt lộ ra tươi cười so với khóc còn khó coi hơn, cậu biết hiện tại không có cách đổ lên người chị dâu nhỏ, chỉ có thể cố gắng tranh thủ giảm hình phạt,“Lão đại, tôi cam đoan chỉ là uống cà phê mà thôi !”

Hạ Duy Y ôm Tư Minh Dạ, chu miệng phun ra hai chữ,“Gạt người !”

Nam Cung Liệt sửng sốt, cậu nào có gạt người ? Rõ ràng cũng chỉ có uống cà phê mà thôi ! Có chút khẩn trương nhìn Hạ Duy Y, hy vọng cô đừng phun ra chữ kinh người gì hại chết cậu !

“Người ta không có uống cà phê, người ta uống sữa !”

Nam Cung Liệt thở ra một hơi, làm ơn ! Có thể đừng dọa cậu như vậy hay không, rất dễ dàng dọa thành bệnh tim nha !

Tư Minh Dạ thản nhiên liếc mắt nhìn hai người, rất bình tĩnh nói,“Hai người các cậu về nhà một chút đi !”

Rất bình tĩnh, một câu rất bình thường lại làm cho hai người sắc mặt trắng nhợt, ý lão đại là muốn bảo bọn họ về tổng bộ huấn luyện ?! Nhìn Tư Minh Dạ biết không thể thương lượng, hai người liếc nhau, đồng thời sụp vai.

“Bùi Diệc !” Thanh âm mang theo tức giận vang lên, Bùi Diệc dừng một chút mới quay đầu nhìn lại.

Mạc Mạc vẻ mặt tức giận, sau khi Tư Minh Dạ xuất hiện cô mới nhớ tới cô gặp Hạ Duy Y là lần đầu tiên lúc gặp Bùi Diệc. Vừa nhìn Tư Minh Dạ cùng Hạ Duy Y thì biết là một đôi, hơn nữa Hạ Duy Y nói cô ta là tới diễn trò.

Mạc Mạc thật sự rất tức giận,“Bùi Diệc, anh dựa vào cái gì ? Đùa giỡn tôi vui lắm sao ?” Anh có biết cô rất khó chịu không ?

Bùi Diệc mím môi, không nói gì thêm, trong mắt lại mang theo một tia tối tăm. Hạ Duy Y ngẩng đầu nhìn Tư Minh Dạ, nhỏ giọng nói,“Dạ, cô gái kia rất ngốc !” Làm hại Bùi Diệc đau lòng như vậy cũng không biết !

Tuy rằng thanh âm của cô rất nhỏ nhưng lúc này quán cà phê hoàn toàn im lặng, lại làm cho người ta nghe được rõ ràng.

Mạc Mạc quay đầu nhìn về phía cô, trong mắt có chút tức giận,“Cô có ý gì ?”

Bùi Diệc đột nhiên đứng che trước mặt cô, che ánh mắt cô nhìn Hạ Duy Y, âm thanh lạnh lùng,“Mạc Mạc !”

Mạc Mạc ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt có chút đau xót, anh cư nhiên che chở cô gái kia rõ ràng như vậy, chẳng lẽ anh thật sự thích cô gái kia sao ?

Địa vị của Hạ Duy Y là nhận được sự công nhận từ mấy người bọn họ, Bùi Diệc tự nhiên sẽ không cho phép có người bất kính với cô. Hơn nữa nếu là Mạc Mạc quá đáng, không dám bảo đảm lão đại sẽ không ra tay với cô ! Nhưng Mạc Mạc đương nhiên không biết dụng tâm của anh.

Nam Cung Liệt nhíu mày nhìn Mạc Mạc, thật sự là càng nhìn càng không hài lòng. Sau đó gương mặt trẻ con lại khôi phục bộ dáng cười hì hì, như anh trai ôm lấy vai Bùi Diệc,“Đi thôi ! Về nhà sẽ tìm cho cậu người tốt hơn !”

Bùi Diệc lại liếc mắt nhìn Mạc Mạc một cái, ánh mắt có chút ảm đạm, sau đó tùy ý Nam Cung Liệt kéo đi.

Tư Minh Dạ đáy mắt một mảnh thâm thúy, không ai biết anh suy nghĩ cái gì, cúi đầu nhìn Hạ Duy Y, trong mắt mang theo yêu chiều dịu dàng. Ôm cô đi ra ngoài, lạnh giọng nói,“Tự mình nghĩ phải bị phạt như thế nào cho tốt đi !”

Nghe vậy, Hạ Duy Y đáng thương nhìn anh,“Người ta biết sai rồi !” Đột nhiên cảm giác được một ánh mắt lạ, Hạ Duy Y nhíu mày quay đầu nhìn lại, nhưng cái gì cũng không thấy.

Tư Minh Dạ cũng đồng thời nhìn hướng đó, trong mắt thần sắc lạnh lùng. Anh không biết mình có cảm giác sai không, với lại… Cúi đầu nhìn Hạ Duy Y, bé cưng cũng cảm giác được, vậy càng không thể sai rồi !

Nam Cung Liệt thấy vẻ mặt anh như thế, trên mặt thu tươi cười lại, trở nên có chút nghiêm túc, nhẹ giọng hỏi,“Lão đại ?”

Tư Minh Dạ thu hồi tầm mắt, thản nhiên nói,“Không có gì !” Ôm Hạ Duy Y đi ra ngoài, trong lòng nghĩ hẳn là bảo An Thụy nhanh chân lên, mau chóng phá hệ thống phòng vệ an toàn của Ám Dạ.

Bọn họ đi rồi, một cô gái cả người tràn ngập hơi thở lạnh như băng từ chỗ tối đi ra, đúng là Lãnh Nguyệt Tâm. Nhìn Mạc Mạc thất thần, trong mắt lóe một tia sáng nhưng không có tiến lên, mà đi đến một bên, lấy di động ra ấn một dãy số, thấp giọng nói,“Cho cô 10 phút, quán Thủy Niên !”

Tần Nhu nhanh chóng đến đây, có Lãnh Nguyệt Tâm giúp đỡ cô mới càng thêm hy vọng. Cô hiện tại bất cứ lúc nào cũng gặp phải nguy hiểm, Lãnh Nguyệt Tâm lại không vội nên cô không dám đắc tội Lãnh Nguyệt Tâm. Mặc dù biết cô ta cũng thích Tư Minh Dạ, trong lòng cô rất khó chịu nhưng trước mắt trước hết phải làm là loại bỏ Hạ Duy Y, sau đó dựa vào bản lĩnh của mỗi người. Tần Nhu rất tin, dù sao Tư Minh Dạ cũng từng yêu cô, chỉ cần loại bỏ Hạ Duy Y, vậy Tư Minh Dạ nhất định là của cô !

Lãnh Nguyệt Tâm nhỏ giọng nói gì đó, Tần Nhu ánh mắt sáng ngời, gật gật đầu. Nhìn về phía Mạc Mạc thất hồn lạc phách như cũ, ánh mắt lộ ra một tia quỷ dị, khẽ cười,“Yên tâm, hãy tin tôi !”

Hết chương 56


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.