Ác Ma Chi Sủng

Chương 95: Chương 95




Edit : Phương Thiên Vũ

“Đừng… anh… cứu em…” Tiểu San bình thường rất hiểu chuyện nhưng lúc này lại bị dọa sợ.

Nam Cung Liệt nhìn Tiểu San bị tách miệng ra, nhìn đám người kia vui vẻ đem con giun nhét vào trong miệng con bé, một bên còn có người càng không ngừng đánh đá lên người con bé thì anh lại bất lực, đến bây giờ anh vẫn còn nhớ rõ ánh mắt rưng rưng của Tiểu Mị, anh biết con bé đang cầu cứu với anh.

“Di ? Sao lại bất động rồi ?”

“Không… Sẽ không chết chứ ?”

Dù sao cũng chỉ là một đứa bé mười một, mười hai tuổi, tuy bình thường làm hữ hung ác nhưng phát hiện thật sự hại chết người vẫn là có chút sợ hãi, đám người lập tức giải tán. Nam Cung Liệt không tin Tiểu San đã chết nhưng vì bị đánh tàn nhẫn nên anh không thể nhúc nhích, chỉ có thể hai mắt nhìn thẳng Tiểu Mị, hy vọng con bé có thể động đậy một chút nhưng Tiểu San vẫn không nhúc nhích. Hắn vẫn nhìn mãi đến khi hai mắt cay cay rơi lệ, con bé vẫn như cũ không hề động đậy một chút nào.

“Uy, cậu không sao chứ ?” Đúng lúc trong cánh rừng bên cạnh có một mật đạo đi thông đến tổng bộ U Minh Điện, Bùi Diệc từ trong mật đạo đi ra liền thấy hai cô cậu không biết là sống hay chết nằm trên mặt đất.

Kỳ thật khi đó U Minh Điện vừa mới khởi dựng, Bùi Diệc và Tư Minh Dạ đều mới mười hai, mười ba tuổi. Tuổi nhỏ như vậy, rất nhiều chuyện tự mình làm cũng gặp không ít khó khắn nhưng nếu không phải bọn họ đủ liều mạng thì chỉ sợ ngay cả duy hình của U Minh Điện cũng không thể xuất hiện.

Nam Cung Liệt đề phòng nhìn anh, trong mắt mang theo hận ý và sát ý vô tận. Bùi Diệc ngồi xổm xuống trước mặt cậu, cẩn thận đánh giá cậu một lượt rồi đưa ra kết luận, “Bộ dáng rất đáng yêu, nhìn trông rất vừa mắt, sát ý đậm, làm sát thủ không tệ. Nếu không từ nay về sau cậu đi theo tôi đi, tôi còn thiếu một em trai đấy !” U Minh Điện hiện tại thiếu chính là nhân tài. Hai tên nhóc con bọn họ đi xung quanh thu nhận một đám người lớn nhưng không có mấy người chịu phục. Lại thêm bộ dáng lão đại cũng không phải dễ dàng bắt chuyện, vẫn là tự tìm cho mình một tên em trai khi dễ bắt nạt thì ngày sau sẽ không nhàm chán !

Hình như phát hiện Bùi Diệc cùng những người đó không phải một nhóm thì Nam Cung Liệt không để ý tới anh nữa, cậu quay đầu nhìn Tiểu San, “Tiểu San…”

Bùi Diệc theo ánh mắt của cậu nhìn lại, nhíu nhíu mày rồi đi qua kiểm tra một lượt, nhìn hai mắt Nam Cung Liệt chờ đợi thì bất đắc dĩ phun ra hai chữ, “Đã chết !”

Thấy Nam Cung Liệt ngất đi, Bùi Diệc lắc đầu, xem như là cậu vận khí tốt, nếu không đúng lúc gặp được anh thì chỉ sợ cậu ta cũng sống không nổi.

Sau đó Nam Cung Liệt được Bùi Diệc dẫn vào U Minh Điện, vô tri vô giác qua mấy tháng mới chấp nhận sự thật người thân duy nhất không còn nữa. Sau đó bắt đầu liều mạng luyện tập, trên mặt cũng dần dần mang theo nét tươi cười, luôn hi hi ha ha nhưng tổn thương trong lòng lại vĩnh viễn không quên được. Anh vẫn luôn cho rằng Tiểu San là bị anh hại chết.

“Là tôi… Là lỗi của tôi…” Nam Cung Liệt thất thần thì thào tự nói.

“Nam Cung Liệt !” Bùi Diệc dứt khoát đánh tới một quyền, “Cậu còn muốn tôi nói bao nhiêu lần nữa, không phải lỗi của cậu !”

Nam Cung Liệt cũng không khách khí đạp lại một cước, hai người hơn nửa đêm không ngủ lại đi đánh nhau.

Mãi đến khi hai người đều hết sức ngồi phịch ở trên giường… Lặng im trong chốc lát… Nam Cung Liệt nhìn lên bầu trời thì thào nói, “Tiểu San rất nghe lời, rất hiểu chuyện, cho dù đói bụng cũng không khóc nháo… Có đôi khi có chút mơ hồ nhưng cũng rất thông minh…”

Bùi Diệc im lặng nghe, mãi đến khi anh dừng lại mới mở miệng nói, “Cậu dù sao vẫn còn biết mình có em gái, tôi ngay cả mình từ đâu xuất hiện cũng không biết đấy !” Từ khi bắt đầu có trí nhớ thì anh đã ở cô nhi viện, cũng không biết tại sao lại không được yêu thương mặc dù anh là do ba mẹ anh tạo ra mà lại ghét bỏ anh, bỏ rơi anh.

Sau khi Nam Cung Liệt hoàn hoàn nói ra hết thì trong lòng dễ chịu một ít, nghe xong lời anh nói thì đá một cước tới, “Cậu là đang an ủi tôi hay là đang so sánh sự đáng thương với tôi ?”

“Ai… Trên thực tế, tôi thật sự đáng thương hơn so với cậu a ! Liệt, nếu không cậu an ủi tôi một chút đi ?”

“Cút !”

“An ủi một chút đi!”

“…”

*****

Trên bàn cơm, Kiều Bối Nhi nâng mắt nhìn Nam Cung Liệt hỏi, “Nam Cung Liệt, anh không có việc gì chứ ?”

“Không có việc gì !” Anh cũng không biết mình xảy ra chuyện gì nhưng hiện tại là thật không có việc gì.

Kiều Bối Nhi gật gật đầu, “Nga” một tiếng, sau đó lại nhìn về phía Bùi Diệc, “Bùi Diệc, khóe miệng của anh làm sao vậy, không phải là bị cắn chứ ?”

“Khụ khụ…” Nam Cung Liệt chợt bị sặc một cái, quay đầu nhìn về phía Bùi Diệc. Tuy rằng hai người đánh nhau một trận dữ dội nhưng trên thực tế đều là Bùi Diệc để cho anh phát tiết, anh không có bị đánh nhưng Bùi Diệc hẳn là bị đánh rất thảm.

Bùi Diệc sờ sờ khóe miệng, thản nhiên nói, “Có thể là bị sâu lông cắn a !”

Nam Cung Liệt sắc mặt tối sầm, “Cậu mới là sâu lông !”

Này giống như chưa đánh đã khai, toàn bộ ánh mắt đều tập trung trên mặt Nam Cung Liệt. Kỳ thật không nói nhưng mọi người cũng biết anh không thoát khỏi có liên quan !

Phạm Bảo Nhi hì hì cười nói, “Anh, em ủng hộ anh…” Đang nói thì đột nhiên thân mình mềm nhũn ngã sang một bên. Lam Tư nhanh tay đỡ lấy cô, sau khi kiểm tra một lúc thì vẻ mặt bình tĩnh nói,“Tình huống giống như Liệt !”

Kiều Bối Nhi cau chặt mày, nếu chỉ có Nam Cung Liệt thì còn có thể nói nguyên nhân là do cơ thể của anh ta nhưng bây giờ Bảo Nhi lại gặp tình huống giống như vậy, nhất định không phải là trùng hợp.

Kiều Bối Nhi híp mắt lại, đột nhiên lên tiếng kêu lên, “Vân Huyên !”

Vốn cô chỉ là hoài nghi nhưng nhìn người xuất hiện ở cửa thì Kiều Bối Nhi biết cô đoán đúng rồi ! Vân Huyên năng lực không đủ cho nên Nam Cung Liệt và Phạm Bảo Nhi chỉ ngất xỉu, không có thật sự bị thương gì, nhưng cô tin Vân Huyên muốn làm không chỉ có như thế.

Cô gái xuất hiện ở cửa mặc bộ quần áo màu đen, đường nét tinh xảo, mày liễu cong cong, trong đôi mắt nước long lanh mang theo một tia nham hiểm, cánh môi phấn nộn nhếch lên, ha ha cười nói, “Hóa ra là anh !”

Kiều Bối Nhi hai mắt híp lại, nghe khẩu khí như vậy thì cô ta cũng không phải vì cô mà đến, vậy là vì Dạ sao ? Hay chỉ đơn giản là trùng hợp ?

Kiều Bối Nhi lập tức liền có được đáp án.

“Ha ha… Thật sự là không nghĩ tới Dạ đế cùng điện chủ U Minh Điện lại đều ở trong này, thật sự là trời cũng giúp ta !” Tuy rằng cô chưa gặp qua diện mạo thật sự của Dạ đế nhưng khẩu khí như vậy, rõ ràng chính là Dạ đế.

Vốn cô chỉ là nghe được Thượng Quan Mạt cùng Đại trưởng lão nói chuyện, cũng không biết đám người mà hai người nhắc tới có Kiều Bối Nhi cùng Tư Minh Dạ nhưng cô muốn chống lại Thượng Quan Mạt, cô ta nói không thể động đến người thì cô càng muốn động…

Đôi mắt nhìn lướt qua mọi người một vòng rồi ha ha cười nói, “Các người không thể trách tôi, muốn trách cũng chỉ có thể trách các người là người Vân Phong Khinh muốn bảo vệ. Cô ta muốn bảo vệ người nào thì tôi lại muốn giết người đó !”

Dứt lời bàn tay nhỏ vung lên, bên ngoài liền tiến vào một đám người mặc âu phục màu đen, súng trong tay chỉ thẳng vào mọi người.

Tư Minh Dạ sắc mặt âm trầm, lãnh khí cả người làm cho đám người đồ đen nhịn không được run rẩy.

Kiều Bối Nhi nháy mắt mấy cái, trong lòng có chút nghi hoặc, “Vân Phong Khinh ?” Cô xác định cô không biết người như vậy, đảo mắt nhìn về phía Tư Minh Dạ thì Tư Minh Dạ lắc đầu, anh cũng không quen.

Vân Huyên cười nói, “Không sao ! Các người có quen biết hay không cũng không quan trọng, dù sao các người cũng phải chết !”

Bùi Diệc đột nhiên lên tiếng hỏi, “Cô cùng Vân Thiên có quan hệ gì ?” Anh đã nhìn ra những người áo đen này đều là người của Vân Môn.

Vân Huyên sửng sốt một chút, nhìn Bùi Diệc hừ lạnh, “Đem anh tôi ra cũng vô dụng, các người đều phải chết !” Kỳ thật Vân Huyên bộ dáng rất xinh đẹp, nhưng sự nham hiểm trong mắt cô ta lại sinh sôi phá hủy đi phần nào vẻ đẹp kia.

Kiều Bối Nhi không khỏi kinh ngạc nhíu mày, Vân Huyên cư nhiên là em gái môn chủ Vân Môn ? Này cô thật đúng là không biết.

Nam Cung Liệt đột nhiên nhảy đến trước mặt Bùi Diệc để chắn anh lại.

Bùi Diệc nhịn không được nhíu mày, “Liệt… Cậu làm cái gì vậy ?” Cậu ta muốn liều mạng vì anh sao ?

Nam Cung Liệt cười cứng ngắc, sắc mặt có chút tái nhợt, “Cậu đừng hiểu lầm… Tôi không phải muốn đỡ đạn thay cậu… Là ở phía sau… Có giun…” Tuy cùng Bùi Diệc đánh một trận, vết thương trong lòng cũng đã khá hơn một chút nhưng anh vẫn là sợ con giun.

Cạc cạc…

Bùi Diệc chỉ cảm thấy trên đỉnh đầu có một đám quạ đen bay qua, uổng công anh lại đi cảm động, hóa ra là hiểu lầm trầm trọng a ! Nhưng nơi này làm sao có thể có giun ? Bùi Diệc quay đầu nhìn lại thì quả thật có một con giun đang mấp máy, cũng không biết là từ đâu xuất hiện.

“Liệt… Nếu không thì cậu đi chơi cùng con giun kia đi ?” Nói xong liền muốn đưa tay kéo anh về phía sau.

“Oa… Đừng…” Nam Cung Liệt bám chặt anh không buông, “Bùi Diệc, cậu dám ! Cẩn thận tôi đoạn tuyệt với cậu !”

“Phốc… Ha ha…” Kiều Bối Nhi thật sự là nhịn không được, hai kẻ dở hơi này cũng không nhìn xem đây trường hợp gì, không phát hiện gương mặt của Vân Huyên cũng có thể mở hiệu nhuộm rồi hay sao ?

Nhưng nhìn Vân Huyên tức giận đến mức đỉnh đầu bốc khói, trong lòng Kiều Bối Nhi thật đúng là có một chút sảng khoái ! Vân Huyên làm hại cô thiếu chút nữa mất mạng, thù này sao có thể không báo ? Nhưng nghĩ lại nếu không phải cô ta thì có lẽ cô và Tư Minh Dạ cũng sẽ không có ngày hôm nay.

Vân Huyên hừ lạnh một tiếng, “Các người vẫn là cùng nhau xuống địa ngục chơi cùng ác quỷ đi! Nổ súng !”

“Bang bang bang”

Một trận súng vang lên nhưng không có bắn trúng một người nào, gương mặt Vân Huyên lại càng đỏ hơn. Phía sau sô pha, Kiều Bối Nhi gương mặt lạnh lùng có chút ngưng trọng, “Những người này không là vấn đề, em chỉ có chút lo lắng về năng lực của Vân Huyên !” Tuy về điểm năng lực của Vân Huyên thật sự là không được tốt lắm nhưng người thường muốn đối phó thật là có chút khó khăn.

Tư Minh Dạ giọng lạnh lùng, “Cô ta cũng là người, là người thì sẽ chết !”

Kiều Bối Nhi cười cười, giơ giơ nhẫn trên tay lên, “Chúng ta thử xem ?”

“Được !”

Danny . Rock che chở Viên Viên, Lam Tư và Phạm Bảo Nhi cũng đã nhanh chóng tìm được chỗ ẩn thân.

Còn phía sau sô pha bên kia, Nam Cung Liệt bám chặt Bùi Diệc, hai mắt trợn to, nhìn con giun đang mấp máy cách đó không xa, “Bùi Diệc, cậu tuyệt đối là cố ý !”

Trên mặt Bùi Diệc đầy ý cười, thỉnh thoảng nả một phát súng. Tuy rằng đó là người của Vân Thiên nhưng nếu người ta muốn giết anh thì anh không lý do gì chờ người ta tới giết ! “Ở đây gần nhất !”

“Nhiều lời !”

Bùi Diệc thở dài nói, “Liệt, nếu ngày nào đó tôi không ở bên cạnh cậu, cậu gặp phải giun thì làm sao bây giờ ?” Cũng không biết là trùng hợp hay là duyên phận, dường như mỗi lần Nam Cung Liệt gặp được con giun đáng sợ kia đều có Bùi Diệc ở bên cạnh, mỗi lần đều là Bùi Diệc cứu anh.

Nam Cung Liệt tức giận nói, “Chờ nó tránh ra !” Anh biết Bùi Diệc muốn giúp anh vượt qua nỗi sợ hãi trong lòng nhưng cũng phải nhìn xem trường hợp đi chứ ! Hơn nữa anh cũng cảm thấy như vậy một chút cũng không có tác dụng, anh vẫn là sợ a…

Bùi Diệc đột nhiên quay đầu nhìn anh một cái, sau đó rất nhanh đưa tay nhặt con giun đang cách bọn họ càng ngày càng gần ném vào trong lòng Nam Cung Liệt.

Hết chương 95


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.