Ác Ma Pháp Tắc

Chương 92: Chương 92: Nguồn gốc






"Semel vốn là một thiên tài…" Giọng nói lão ma pháp sư trầm thấp, ánh mắt mông lung vọng nhìn về vùng tuyết ở xa phía trước, gió lạnh làm chòm râu lão bốc lên, con ngươi lão lấp lánh…

"Lần đầu tiên ta gặp Semel là trong buổi lễ chúc phúc của thần điện hàng năm nhân dịp đón mừng năm mới. Tại buổi lễ đó, tất cả những ai có thân phận ở đế đô đều sẽ được mời tham gia, do hai người hoàng đế của đế quốc và giáo hoàng cùng hướng về thần linh cầu khẩn, thỉnh cầu thần linh phù hộ đại lục này, phù hộ đế quốc Rowland vận nước hưng thịnh. Cũng chính vào buổi lễ năm đó, ta đã gặp Semel lần đầu tiên. Lúc đó nàng mới vừa qua tuổi hai mươi, nhưng đã được đế đô công nhận là chiêm tinh thuật sư có thiên phú nhất, thậm chí một năm trước đó còn được bệ hạ ban tặng chức danh là Cung đình chiêm tinh thuật sư."

"Lúc đó, ta đã có được kế thừa về ma pháp của Aragon, tại hiệp hội ma pháp sư địa vị của ta rất cao. Nhưng không ai biết rằng một vị nguyên lão của hiệp hội ma pháp sư, không ngờ từ đầu tới cuối lại là địch nhân của Thần điện. Ta một mặt âm thầm tu luyện học thức ma pháp mà Aragon lưu lại, một mặt bí mật tìm người kế thừa thích hợp ma pháp của Aragon. Bới vì ma pháp Aragon bệ hạ lưu lại rất thâm ảo, mà ta lúc đó đã sắp năm mươi tuổi rồi. Vì kế thừa di nguyện của Aragon, ta phải tìm được một người tiếp nối thật phù hợp, mang tất cả tri thức sở học của ta truyền thụ đi, gieo ra càng nhiều mầm non hơn! Nếu không, có một ngày ta đột nhiên bị bại lộ hoặc bị chết đi, vậy thì tất cả đều sẽ kết thúc.

Cuối cùng người mà ta tuyển chọn là Semel.

Nàng là một thiên tài, ta từ rất nhiều phương diện nhận ra được điều ấy. Hơn nữa ta đã âm thầm tiếp cận nàng dò xét vài lần, ma pháp thiên phú của nàng cũng rất khá. Quan trọng nhất chính là bối cảnh của nàng rất trong sạch.

Chiêm tinh thuật sư là một nghề nghiệp luôn được mọi người tôn trọng nhưng không có địa vị gì, càng không có bao nhiêu người bỏ ra nhiều sức lực lôi kéo một vị chiêm tinh thuật sư không có chút thực lực. Thần điện không quá coi trọng nhóm người này. Mà bối cảnh gia đình Semel cũng rất đơn giản, gần như là một tờ giấy trắng.

Cuối cùng, ta đã bí mật tìm nàng, sau đó cùng nàng kết giao, rồi ta dạy nàng một chút ma pháp... Ngươi biết đấy, lúc ấy Semel đã đề ra rất nhiều giả thiết thú vị về chiêm tinh thuật, chỉ là những giả thiết này trong mắt người khác lại là những ý nghĩ hoang đường… Ha ha, nàng vốn là một cô gái mà đầu óc đầy những ý tưởng quái dị. Còn ta, vừa hay lại luôn đón nhận những cách nghĩ của nàng, vì vậy chúng ta tiếp xúc rất vui vẻ. Cuối cùng nàng đã nhận sự khuyến khích của ta, đưa ra một ý tưởng mới: tại sao sức mạnh của các ngôi sao không thể trở thành một loại lực lượng ma pháp ? "

Nghe đến đây Đỗ Duy đã thở dài.

Thì ra là như thế. Semel nêu ra việc lực lượng ngôi sao cũng có thể vận dụng vào ma pháp …… giả thiết này không ngờ là được lão ma pháp sư truyền cảm hứng.

"Vì thỏa mãn mong muốn nghiên cứu của nàng, ta đã cùng nàng bắt đầu du lịch khắp đại lục. Chúng ta đi khắp nơi tìm các tài liệu trân quý. Ví dụ như những nơi các ngôi sao đã rơi xuống từ trên trời trong lịch sử mà đã được ghi lại trong các tài liệu, chúng ta đều tới đó cẩn thận quan sát. Cuối cùng, chúng ta tìm được vài khối đá quý giá, nghe nói đó là từ những ngôi sao từ trên trời rơi xuống, sau khi va vào mặt đất thì lưu lại những mảnh vụn.

Mấy năm cùng nàng đi du lịch đại lục là khoảng thời gian vui sướng nhất trong đời ta. Semel là một cô gái thông minh và hiểu được tâm ý người khác. Cùng nàng ở một chỗ giống như mỗi ngày đều có điều mới mẻ! "

Thanh âm của lão ma pháp sư mang theo sự thâm tình vô hạn – điều này có lẽ ngay chính lão cũng không chú ý tới.

"Sau đó thì sao?" Đỗ Duy nhỏ giọng hỏi.

"Sau đó …… chúng ta từng bước một hoàn thiện ý tưởng của Semel, cuối cùng sáng tạo ra cái được gọi là ma pháp ngôi sao." Ngữ khí của lão ma pháp sư mang theo một chút đùa cợt quỷ quái : "Thật ra, cái này cũng là ta gạt nàng. Cái gọi là 'sáng tạo' căn bản là do ta ở rất nhiều chi tiết cố ý vô tình ám chỉ nàng kết quả. Thật ra ta chỉ thừa dịp khi chúng ta thảo luận và nghiên cứu, mang từng chút học thức ma pháp của Aragon truyền thụ cho nàng. Mà ma pháp của Aragon bệ hạ không giống với rất nhiều ma pháp trên đại lục, đó hoàn toàn là được kế thừa thực lực ma pháp của ác ma, nên có rất nhiều điểm khác biệt với hệ thống ma pháp hiện còn trên đại lục. Có những gợi ý này, Semel rốt cục đã có đột phá, tạo ra một bộ gọi là ma pháp ngôi sao …… À, cái tên này cũng là ta giúp nàng đặt. Bởi vì cơ cấu ma pháp mà nàng “sáng tạo riêng” ra, thật ra hoàn toàn là của Aragon, cho nên ta không rắc rối đổi cả tên của nó mà trực tiếp lấy tên bộ ma pháp của Aragon. Tinh không đấu khí và ma pháp ngôi sao này vốn là thứ dựa giẫm của Aragon bệ hạ để tung hoành thiên hạ. Chỉ bất quá Semel không hề biết đến cái tên này, còn nghĩ rằng tên này rất thích hợp nên đã tiếp nhận. "

Nói đến đây thì lão ma pháp sư dừng lại một chút. Trên khuôn mặt lão mang theo nụ cười mỉm, tựa như đang chìm trong hồi ức vui vẻ, vẻ mặt dịu dàng, sóng mắt ôn nhu…

"Lúc đó … chúng ta ở cùng nhau rất vui vẻ, nàng như là bạn tốt của ta cũng tựa là học trò của ta. Cùng nàng ở một chỗ, dường như ngay cả bản thân ta cũng đã trở nên trẻ lại." Lão ma pháp sư lắc đầu, sau đó trong mắt hiện lên một nét hoang mang: "Nhưng sau này ta bắt đầu suy ngẫm, sớm muộn gì ta cũng phải nói cho nàng… tất cả về Aragon, phải nói cho nàng tất cả các bí mật. Bởi vì nàng chính là người thừa kế thích hợp trong tuyển chọn của ta."

Đỗ Duy hỏi: "Lão đã nói sao?"

"Ta … rất do dự." Sắc mặt lão ma pháp sư hiện ra một nét dằn vặt: "Nàng đang rất vui vẻ như thế…… cuộc sống đơn giản, yêu thích sự tự do yên ả là vậy …… Ta đột nhiên cũng thấy rất hối hận. Kéo một cô gái đơn thuần vui tươi vào một đoạn ân oán lịch sử phức tạp, trầm trọng đó thật sự là một loại tội ác. Cho nên, ta vẫn trì hoãn chưa nói cho nàng, cho đến khi… chúng ta về tới đế đô, lúc đó ……"

Đỗ Duy giật mình, hình như đã nghĩ tới cái gì đó.

"Sau ba năm du lịch bên ngoài, chúng ta trở lại đế đô. Một hôm vào năm đó, bầu trời sao xuất hiện một vài hiện tượng kì lạ, bệ hạ đã mời chiêm tinh thuật sư tốt nhất tới để xem bói. Sau đó trong yến hội cung đình, Semel đã gặp được Zach (Trát Khắc) của nhà Rowling. À, tiểu tử, chính là tằng tằng tằng tổ phụ của ngươi Zach - Rowling, vị tướng quân chỉ huy tối cao quân đội đế quốc trẻ tuổi nhất lúc đó."

"Sau đó thì thế nào?" Đỗ Duy cười khổ.

"Sau đó?" Trong ánh mắt lão ma pháp sư lộ ra một tia lãnh khốc khiến cho Đỗ Duy cảm thấy có chút run sợ, lão cười lạnh: "Sau đó, cũng không biết tằng tằng tằng tổ phụ của ngươi đã dùng thủ đoạn gì mà lừa được con tim non trẻ của Semel. Hai người đã yêu nhau!"

Rất rõ ràng, từ trong ánh mắt lão ma pháp sư đã toát ra một loại ghen ghét! Một thứ ghen ghét cùng hờn giận được phát ra từ nơi sâu thẳm trong lòng !

Có thể chắc chắn rằng lão gia hỏa này đối với Semel ngoại trừ tình cảm thầy trò cùng bạn bè, hiển nhiên đã sinh ra một thứ cảm tình đặc biệt khác nữa!

Chuyện sau đó nói lên có vẻ khá đơn giản:

Lão ma pháp sư chính mắt thấy nữ thiên tài mà một tay mình bồi dưỡng rơi vào biển tình, sau đó đã gả cho gia trưởng đương thời của danh môn vọng tộc nhà Rowling, Zach – Rowling tướng quân chỉ huy tối cao quân đội đế quốc trẻ tuổi nhất. Một mặt lão không thể tha thứ cho việc người đàn bà mà mình yêu nhào vào vòng tay của kẻ khác. Mặt khác người kế thừa mà lão bồi dưỡng làm sao có thể cứ như vậy trao cho một gia tộc khác? Vậy không phải là tâm huyết mấy năm qua đã uổng phí rồi sao?

Cho nên trước khi Semel gả cho Zach, lão ma pháp sư đã tìm tới Semel. Sau đó hai người đã có một lần nói chuyện sâu sắc khó quên.

Nội dung cuộc nói chuyện lão ma pháp sư không kể lại một cách chi tiết. Bất quá từ vài chữ mấy câu cùng với cảm nhận thông qua những đoạn đó, Đỗ Duy có thể suy ra hai kết luận.

Đầu tiên, lão ma pháp sư nhất định biểu lộ nội tâm ái mộ đối với nữ thiên tài gần nửa đệ tử của mình! Hơn nữa, chắc chắn rằng Semel đã cự tuyệt. Sự thật là Semel chưa từng có qua cảm tình gì về mặt đó đối với nam nhân có tuổi lớn hơn gấp đôi so với mình này (dựa theo tuổi tác lúc đó mà tính toán). Nàng vẫn đơn thuần cho rằng lão ma pháp sư chỉ là một người bạn tốt có cùng chí hướng, hay là một đồng bạn tốt bụng nửa thầy nửa bạn.

Chỉ một điểm này mà thôi đã khiến lão ma pháp sư rất thương tâm.

Sau đó lão ma pháp sư mang tâm trạng thương tâm rút cục đã nói ra mục đích ban đầu mà lão bồi dưỡng Semel: tất cả những bí mật về án treo lịch sử liên quan tới Aragon !

Đáng tiếc! Đối với việc này… Semel rất có cá tính cũng cự tuyệt lão !

"Tiểu tử! Ngữ khí lúc ấy của nàng quả thật rất giống ngươi." Vẻ mặt lão ma pháp sư xanh xao khốn khổ, thấp giọng nói: "Còn nhớ hai ngày trước đây ngươi nói gì với ta không, ngươi nói 'Các ngươi là cường giả của đại lục. Các ngươi là Thánh kị sĩ, là ma pháp sư, nhưng những cái này có quan hệ gì với ta!'. Đại khái lúc đó nàng cũng đã nói như vậy."

Lúc ấy Semel đã rất kịch liệt biểu hiện sự phẫn nộ của mình.

"Mặc kệ, Aragon cũng tốt, thần linh cũng tốt, hay ác ma cũng được…Những chuyện đó cùng ta có quan hệ gì chứ? Thần linh cùng với ác ma muốn đánh thì đánh đi, muốn chiến thì chiến đi! Thần điện cũng tốt, hoàng quyền cũng tốt, ta đối với những thứ đó không có bất cứ hứng thú nào! Ta chỉ muốn cuộc sống của chính mình trôi qua! Bằng vào cái gì, mà những thứ trầm tích lịch sử đã phát tán ra mùi vị thối rữa này phải đeo lên vai ta? Dựa vào cái gì mà ta phải chìm rơi vào một câu chuyện đã trải qua mấy trăm năm? Ta không muốn! Cũng không nghĩ sẽ tham dự vào loại chuyện như thế này! Ta có tự do của ta! Ta muốn đi qua cuộc sống của chính mình! Cuộc sống của Semel ta! Mà không phải là kế thừa di chí gì của kẻ khác! "

Kết quả, lão ma pháp sư buồn bã rời đi, Semel gả vào nhà Rowling, sau đó trải qua mấy năm sống rất hạnh phúc.

Nhưng vài năm sau, lão ma pháp sư lại tìm tới cửa, bí mật gặp Semel một lần nữa.

Trong vài năm đó, lão ma pháp sư đã mất rất nhiều tâm huyết mới thu được các tư liệu ghi chép bí ẩn. Thậm chí có rất nhiều lần lão đã phải âm thầm lẻn vào trong hoàng cung mới lấy được những giấy viết tay lưu lại của khai quốc hoàng đế, hay như lão còn gan lớn bằng trời lén vào Thần điện!

Cuối cùng từ trong rất nhiều tư liệu, bốc tìm ra được một tin tức kinh người. Tin tức kinh người đó làm lão ma pháp sư không thể ngồi yên được nữa, lão cần một trợ thủ cường đại để cùng nhau hoàn thành một việc. Không còn cách nào khác, lão đã phải tìm tới một ma pháp sư cường đại - Semel.

Mặc dù nhiều năm không gặp, mặc dù đã biểu lộ dứt khoát chí hướng của mình là không có hứng thú gì với việc kế thừa di mệnh. Nhưng nhìn lại phần giao tình năm đó, nhìn lại cái tình mà lão ma pháp sư từng tận tâm dạy dỗ mình, Semel đã đồng ý hỗ trợ.

Tuy nhiên, chỉ một lần này thôi.

Nhưng chính lần hỗ trợ này, lại đã xảy ra chuyện lớn!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.