Ác Ma Tổng Giám Đốc, Anh Hổn Đản

Chương 87: Chương 87




Có lẽ vì thật sự rất mệt nên Lâm Khả Tâm ngủ đến mãi sáng hôm sau mới dậy , nhưng Tư Đồ Viêm cũng không có nằm cạnh cô , cô hồi tưởng một chút , hôm qua cô ngắm anh ăn cơm , sau đó thì . . . . . . không còn ấn tượng nữa .

Ách , không nghĩ cô cư nhiên lại ngủ ở trên bàn ăn? như vậy là anh ôm cô về phòng ngủ sao?

Nhưng còn chưa nghĩ được nhiều thì bụng cô đã đánh trống in ỏi , cô vuốt ve bụng mình một chút , từ tối kia đến giờ cô chẳng ăn gì rồi ... này khó trách trong mơ cô lại thấy mình được ăn bánh ngọt ...

Lâm Khả Tâm đứng dậy , chuẩn bị đến phòng bếp để tìm gì đó ăn nhưng lúc cô bước qua phòng khác , cô ngoài ý muốn nhìn thấy anh ngủ ở trên sofa , cô đẩy đẩy anh một chút: "Ở sofa ngủ không thoải mái đâu , anh quay về phòng ngủ đi."

Nhưng Tư Đồ Viêm đã thức , anh cũng không tính sẽ ngủ tiếp: " Không cần , anh ngủ vậy là đủ rồi"

“Vì sao hôm qua sao anh không quay về phòng ngủ? Anh là nhân vật chính trong ngày sinh nhật , sao lại ngược đãi chính mình?"

Đối với cô chính là tràn đầy nhận thức .

"Anh thấy em ngủ , sợ quấy rầy em." Vì không muốn Lâm Khả Tâm áy náy , Tư Đồ Viêm bổ sung them: " Không có việc gì , ngủ ở sofa cũng có cảm giác mới mẻ thú vị"

Nguyên lai là anh sợ quấy rầy cô a. . . . . .

Lâm Khả Tâm có cảm giác trong lòng thật ấm áp , cảm động ..

Bỗng nhiên , Tư Đồ Viêm nhớ tới cái gì: " đúng rồi , em mệt thì dậy sớm làm gì?"

Còn chưa đợi cô trả lời thì cái bụng đánh ầm ĩ liền lên tiếng trước , cô ngượng ngùng cúi đầu ,nhưng Tư Đồ Viêm liền bật cười , anh nắm chặt vai cô: "Cũng đúng , em chưa ăn gì rồi , đi , ra ngoài anh chở em đi ăn , em muốn ăn gì?"

Lâm Khả Tâm không chút nghĩ ngợi " 「Ba Locker , bánh ngọt phô mai 」."

Vừa rồi trong giấc mơ cô còn được ăn bánh đó , lúc này , Tư Đồ Viêm chở Lâm Khả Tâm đến Ba Locker ăn bánh , ăn xong liền mang cô đến khu trung tâm mua sắm mua quần áo .

Cơ hồ chỉ cần Lâm Khả Tâm bước vào cửa hàng nào thì Tư Đồ Viêm đều kêu nhân viên mang đồ hàng hiệu ra cho cô , hại cô không dám nhìn về phía trước vì sợ anh tiêu nhiều tiền vì cô .

Nhìn ra được Lâm Khả Tâm nghĩ gì , Tư Đồ Viêm khuyên nhủ: " Nếu em thích gì cứ mua , không cần sợ tốn tiền của anh."

Lâm Khả Tâm nghe vậy , lắc lắc đầu: "anh mua cho em nhiều lắm rồi , hơn nữa tại sao anh mua quần áo cho em vậy?"

"Không phải đột nhiên mà mua" Tư Đồ Viêm giải thích nói " Lúc trước , Tần Hiểu Linh chê bai quần áo của em thì anh đã muốn dẫn em đi mua rồi , nhưng anh không rảnh nên đến bây giờ mới có thể."

Không nghĩ tới anh vì lời chê bai của Tần Hiểu Linh mà mang cô đi mua quần áo

, lại một lần nữa , cảm nhận được sự che chở của anh , Lâm Khả Tâm cúi đầu , khoé miệng cong lên

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.