Ác Ma Tổng Giám Đốc, Anh Hổn Đản

Chương 55: Chương 55: Như vậy ôm sẽ thoải mái hơn




Lời nói của Tư Đồ Viêm làm cho Lâm Khả Tâm kinh ngạc một chút , sau đó cô bối rối nhìn anh , biểu tình cũng trở nên mất tự nhiên.

Tuy rằng không ngẩng đầu , nhưng anh cũng đoán được biểu tình của cô lúc này , vì thế một bên anh cơi nút áo , một bên giải thích nói :" Tôi chỉ cảm thấy mặc quần áo ngủ sẽ không thoải mái , em không cần khẩn trương như vậy , tôi sẽ không làm gì em đâu".

Nghe được Tư Đồ Viêm giải thích , cô do dự chốc lát , sau đó chậm rãi kéo khoá cởi váy ra rồi lên giường nằm , bất quá làm vậy ít nhiều vẫn ngại ngùng , nên khi lên giường cô liền kéo chăn che cơ thể lại.

Thấy phản ứng này của Lâm Khả Tâm , anh nhịn không được cười nhạo nói: "Lâm Khả Tâm , em có gì để che? Chẳng lẽ thân thể của tôi còn chỗ nào tôi chưa thấy qua sao?"

Những gì anh nói là sự thật nhưng vẫn làm cho cô đỏ mặt , cô lấy chăn bịt kín một nửa mặt , không để ý đến anh , nhưng anh giống như lúc trước , tay ôm lấy cô.

Trên người truyền đến lực làm cho cô cảm thấy tim đập mạnh , cô rất muốn cự tuyệt nhưng cô biết có làm vậy cũng vô dụng , vì thế tuỳ ý để anh ôn , cô cảm thấy mình cũng nhường nhịn quá nhiều nhưng rõ ràng anh không vừa lòng .

Tư Đồ Viêm dùng lực , nắm cánh tay củ Lâm Khả Tâm , trở thân , để cho cô mặt

đối mặt với anh.

" Tư Đồ Viêm , anh làm gì ?" Lâm Khả Tâm bất mãn oán giận Mà Anh chỉ thản nhiên cười: " Như vậy , ôm sẽ thoải mái hơn."

"Anh. . . . . ." Lâm Khả Tâm không biết nên nói gì , huống chi anh cũng chỉ ôm cô , không có làm thêm gì , nên cô mắt nhắm mắt mở nhịn nhục.

Vì khoảng cách rất gần , nên hơi thở của anh truyền đến làm cho Lâm Khả Tâm không khỏi nhớ đến khi mình còn nhỏ , cô cũng được ba cô ôm như vậy mà ngủ , chẳng qua ba cô sau khi gặp tai nạn đã qua đời , mà mẹ Lâm gả cho Hách Thúc Thúc , cô cũng ngủ riêng nên chẳng ai ôm cô đi vào giấc ngủ.

Nghĩ đến quá khứ này , cô bỗng cảm thấy không hề chán ghét cái ôm của anh , mà ngược lại còn cảm thấy ấm áp , có lẽ vì anh làm cô nhớ đến chuyện xưa , vì thế dù trong mộng , cô cũng luôn gọi " Ba ba. . . . . ."

Về phần Tư Đồ Viêm , anh nghe được cô gọi vậy , còn chưa ngủ trừng to mắt ra , liền thấy cô chau mày , biểu tình bi thương như sắp khóc , anh nhớ tới cô không có ba , vì vậy trong nháy mắt anh có chút thương xót cho cô.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.