Ác Ma Truyền Kỳ

Chương 8: Chương 8




Đào Ý Khiêm nghe nói Tôn Trường Dung đến Tường Hòa Hội Quán tìm Hades, tâm tình của nàng cũng phập phồng không yên. Tôn Trường Dung đã biết Đằng Tuấn là Hades, hắn đến tột cùng muốn làm gì?

Nghi vấn của nàng không bao lâu đã có đáp án. Tôn Trường Dung vừa ly khai Tường Hòa Hội Quán đã dùng điện thoại liên lạc, đưa ra một mệnh lệnh khác.

“Ngươi tìm được Hades sau không cho ta biết liền tự tiện hành động. Chuyện này ta sẽ không cùng ngươi truy cứu, bất quá, xem tình huống trước mắt, ngươi quyết tâm giết hắn tựa hồ đã dao động.” Tôn Trường Dung ở đầu kia điện thoại lạnh lùng nói. Hắn đã sớm nghe từ nữ nhi của mình biết được Đào Ý Khiêm vẫn đang ở Tường Hòa Hội Quán, việc giết Đằng Tuấn cũng không nghe động tĩnh gì, nhất định là thất thủ.

“Ta…” Nàng có nên nói cho hắn biết nội tâm mình đã có biến hóa?

“Không muốn báo thù sao?”

“Đương nhiên muốn!” Nàng đem tình cảm trong lòng cưỡng chế xuống. Cái đầu tiên “Tinh binh đoàn” được huấn luyện chính là không thể xử trí theo cảm tính.

“Muốn giết Hades không phải chuyện dễ dàng, ngươi đã giết không được hắn, sao không theo phương diện khác xuống tay?”

“Có ý tứ gì?”

“Làm cho hắn thống khổ. Muốn báo thù không nhất định giết hắn, chỉ cần làm cho hắn thường xuyên thống khổ, nhìn bộ dáng kẻ thù dần dần suy kiệt, so với một đao chém hắn còn có thể nguôi giận hơn.”

“Ngươi muốn ta làm gì?” Ở chung nhiều năm, nàng đã sớm biết tâm tư Tôn Trường Dung thật khác xa so với vẻ bề ngoài, hắn rất âm hiểm.

“Theo ta phỏng đoán, Đằng Tuấn hiện tại đã kết giao bằng hữu, Ngũ Hành Kỳ Lân ở trong lòng hắn phân lượng không nhẹ, nếu chúng ta có thể làm cho một người trong bọn họ bị thương hoặc là mất tích gì đó, hẳn là rất thú vị đúng không?” Tôn Trường Dung âm hiểm cười nói.

“Ý tưởng của ngươi rất kỳ lạ, Ngũ Hành Kỳ Lân người người đều thân thủ bất phàm, nơi này lại trong phạm vi thế lực bọn họ, thế nào động được bọn họ?”

“Bọn họ là rất mạnh, nhưng, bọn họ có vợ và đứa nhỏ a.”

“Làm như vậy hơi quá đáng!” Nàng không muốn lợi dụng người yếu trẻ nhỏ để đạt thành mục đích.

“Các bà vợ của Ngũ Hành Kỳ Lân bình thường mỗi tuần đều là ngày hôm nay sẽ đến Tường Hòa Hội Quán tụ hội nói chuyện phiếm. Ngươi nghĩ biện pháp đem một người trong số các nàng mang đi ra, ‘Tinh binh đoàn’ sẽ ở bên ngoài tiếp ứng ngươi.”

“Nhưng, ta bị giám thị.” Nàng tổng cảm thấy không ổn.

“Bằng thân thủ của ngươi, muốn phá hư giám thị sẽ không là vấn đề, không phải sao? Hay là, ngươi đã không muốn rời khỏi nơi đó?” Tôn Trường Dung cao giọng chất vấn.

“Không có, ta…” Nàng không muốn rời đi sao? Thật sao?

“Vậy theo lời ta mà làm. Chỉ cần bắt lấy một người vợ của Kỳ Lân, tất cả bọn Ngũ Hành Kỳ Lân sẽ đi ra ngoài. Hơn nữa Đằng Tuấn cũng sẽ vì thế lo lắng không thôi, sẽ tự trách, cuồng loạn, đến lúc đó, hắn vì cứu người sẽ ngoan ngoãn nghe ta sai phái.”

“Ngươi muốn hắn làm gì? Lại làm Hades?” Nàng chán ghét cau mày.

“Đúng vậy, hắn là trời sinh là làm lãnh đạo, là anh hùng trong cảm nhận của ta. Ta muốn có được hắn!”

“Ngươi điên rồi…” Nàng thì thào trừng to mắt, cũng không biết Tôn Trường Dung thoạt nhìn ổn trọng cũng sẽ có tâm bệnh như vậy.

“Ta không điên. Hắn là chiến hữu mà thượng đế tạo ra cho ta. Hắn không nên ở Tường Hòa Hội Quán, nơi đó chỉ làm mai một tài năng trời cho của hắn. Hắn nên cầm đao súng suất lĩnh tinh binh của ta giết lần toàn thế giới…” Tôn Trường Dung hưng phấn mà hô to.

“Đủ!” Nàng nhớ tới khi Đằng Tuấn nhắc tới “Ác ma thiếu niên” thì sắc mặt yếm khí, có thể thấy hắn cũng không nguyện ý sống trong những ngày giết chóc đã qua, mà Tôn Trường Dung cư nhiên lại muốn lôi hắn tha xuống vực sâu sao?

“Như thế nào? Ngươi không phải là đã yêu thương hắn rồi chứ?” Tôn Trường Dung đa tâm hỏi.

“Ta không có.” Nàng vội vàng phủ nhận.

“Vậy theo lời ta mà làm.”

“Nhưng mà…” Nàng do dự. Ngũ Hành Kỳ Lân cùng nàng lại không có thù hận, nàng không hy vọng liên lụy đến người khác.

“Ngươi từ sau khi đến Hồng Kông đã trở nên không quả quyết, đừng quên mục đích ta dưỡng dục ngươi sáu năm, Ý Khiêm, ngươi nói ngươi phải cường mạnh, phải biến ngoan, ta mới thu lưu ngươi.”

Nàng không nói gì. Báo thù đã làm cho lương tâm của nàng bị vấy bẩn, nay, tẩy cũng tẩy không sạch sẽ.

“Buổi tối liền động thủ!” Hắn không đợi nàng trả lời liền gác điện thoại.

Đào Ý Khiêm cầm ống nghe tim đập mạnh, loạn nhịp, bất an một thời gian, sau đó, nàng khẽ cắn môi, hạ quyết định. Đây đều là do Đằng Tuấn, đừng trách nàng.

Đêm đó, Phương Nhân chờ chúng nữ quyến rồi lục tục đi vào Tường Hòa Hội Quán, Ngũ Hành Kỳ Lân cùng Đằng Tuấn theo thường lệ “khai lưu”, không muốn cùng nhóm nương tử này cùng một chỗ. Bọn họ đều thức thời đi đến câu lạc bộ của Phương Đằng uống rượu nói chuyện phiếm, rồi trở về tiếp thê tử của chính mình.

Phương Nhân từ Giang Trừng nghe được chuyện Đào Ý Khiêm và Đằng Tuấn trong lúc đó có một ít ân oán, hai người lại có chút giống như tình tố, vì thế nhóm nữ quyến thỉnh nàng đến nói chuyện phiếm cùng nhau đàm tiếu.

Đào Ý Khiêm biết đó là một cơ hội tốt, nhưng, các nữ nhân này đều ôn nhu, xinh đẹp lại thiện lương, nàng nghĩ vậy lại tự bản thân cảm thấy xấu hổ, quyết tâm động thủ lại lần nữa dao động không chừng.

“Ý Khiêm, ngươi thật sự hận Đằng Tuấn như vậy sao?” Hách Liên Thuần Thuần tò mò hỏi.

“Ta…” Nàng đối với sự thân thiết của mọi người thật không phải làm sao.

“Hắn cũng không có giết cả nhà ngươi a. Ngươi thấy hắn động thủ sao?” Phương Nhân hỏi ra một câu làm Đào Ý Khiêm không biết nói gì.

Khi Hades suất lĩnh “Ác ma thiếu niên” xâm nhập thì nàng vẫn bị cha mẹ khóa ở trong phòng, vẫn chưa thấy hắn giết người.

“Lấy cá tính hắn, ta đoán hắn chính là thờ ơ lạnh nhạt, chân chính giết cha mẹ ngươi nhất định là người khác.” Du Hiểu Tịnh ôm con một bên đùa một bên nói.

“Nhưng, nếu hắn không dẫn người đến…” Nàng cắn môi dưới, thống khổ hồi tưởng lại tình cảnh năm đó.

“Có lẽ hắn không thể không tiếp nhận mệnh lệnh.” Lạc Dĩnh Phàm nhẹ giọng nói.

“Đúng vậy. Nghe nói Biện Lâu Tiên có tiếng tàn bạo, Đằng Tuấn thuở nhỏ bị hắn nắm trong tay, khả năng là theo thói quen nghe lệnh làm việc.” Phương Khuẩn đem sự tình một lần nữa suy diễn, chính là thay Đằng Tuấn nói tốt.

“Rất nhiều sát thủ đều là bị bất đắc dĩ.” Đỗ Tuyết Dương vợ của Phương Đằng đem nữ nhi bỏ vào nôi, quay đầu nhìn nàng nói.

“Hơn nữa, hắn còn cứu ngươi ra khỏi đám cháy, không phải sao?” Lạc Dĩnh Phàm lại nói.

“Nhưng mà, hắn nói với ta những lời đó rõ ràng chính là đối với hành động đêm đó không nghĩ sẽ làm, thậm chí còn vui sướng khi người gặp họa…” Nàng nắm chặt hai tay, nhớ đến sắc mặt cười lạnh của hắn.

“Người như hắn thường thích dùng lời nói mát để che dấu chính mình. Thật sự. Đây là Giang Trừng nói, rõ ràng không phải có ý phá hư, lại cố tình muốn tự hủy hình tượng, hoặc là lấy việc người khác sầu khổ mà cao hứng.” Phương Nhân đem lời nghe được từ Giang Trừng tất cả đều nói ra.

“Các ngươi… Vì sao muốn ở trước mặt ta thay hắn nói chuyện?” Nàng khó hiểu ngẩng đầu, nhìn năm khuôn mặt chân thành trước mắt.

“Ngươi không xem ra sao? Hắn thích ngươi.” Lạc Dĩnh Phàm một câu nói toạc ra.

“Làm sao có thể?” Nàng không tin cười to.

“Ngươi nhất định không tin, hắn ở Tường Hòa Hội Quán này đã hơn một năm thời gian, không có nữ nhân nào có thể đến gần hắn, đừng nói đến việc tiến vào đây ở.” Du Hiểu Tịnh thân thiết giải thích.

“Đó là vì hắn muốn mượn cớ nhục nhã ta, chờ xem ta từng bước một đi vào cạm bẫy hắn đã chuẩn bị tốt, hoặc là, hắn cảm thấy đối mặt với một nữ nhân báo thù rất thú vị.” Nàng che lấp mê hoặc cùng hoảng hốt của chính mình.

“Loại người như hắn sẽ không tùy tiện lãng phí thời gian để ‘đối phó’ nữ nhân.” Phương Nhân cười nhạo khoát tay.

“Đúng vậy! Hơn nữa, Kiếm Hi cũng nói, ngày đó ngươi bị thương, khi Đằng Tuấn ôm ngươi đi vào, vẻ mặt rất lo âu, có thể thấy được phân lượng ngươi ở trong lòng hắn.” Hách Liên Thuần Thuần lại bổ sung một câu.

“Ta nghĩ, ngươi nhìn không ra hắn ‘thích’ cũng không kỳ quái, bởi vì chính hắn cũng không rõ ràng cảm giác của hắn.” Lạc Dĩnh Phàm thông minh nhìn chằm chằm nàng.

“Nga?”

“Hắn là một nam nhân không biết cái gì là yêu.” Lạc Dĩnh Phàm đã sớm xem ở trong mắt, Đằng Tuấn chưa bao giờ yêu.

Đào Ý Khiêm ngây dại. Những lời này làm đau đớn lòng nàng, làm nàng bỗng dưng muốn khóc.

“Đinh Dực cũng nói qua, Đằng Tuấn nghiêm trọng khuyết thiếu nhất chính là yêu, cho nên mới dùng chính phương thức của hắn đối với năm vị Kỳ Lân tỏ vẻ hảo cảm, nhưng bình thường hắn sử dụng phương thức đều làm cho người ta phát điên, người không hiểu sẽ nghĩ rằng hắn là trêu cợt người.” Du Hiểu Tịnh vuốt đầu con, bộ dáng mười phần như một mẫu thân hiền lành.

“Đúng vậy, Bộ Vân mỗi lần nghĩ đến Đằng Tuấn đều không vừa mắt.” Lạc Dĩnh Phàm cười khẽ.

“Cho nên, nếu hắn thật sự yêu thương ngươi, hiểu được cái gì là yêu, tâm hắn mới có thể được cứu.” Hách Liên Thuần Thuần hạ kết luận.

“Nhưng vậy như thế nào? Cho dù hắn yêu thương ta, cũng thay đổi không được sự thật là ta hận hắn” Nàng cường ngạnh cãi lại, không muốn thừa nhận hận ý trong lòng sớm đã mềm hoá.

“Ngươi thật sự hận hắn sao?” Lạc Dĩnh Phàm truy vấn.

Nàng á khẩu không trả lời được, chỉ có thể tránh đi ánh mắt với khí thế bức người của các nàng.

“Đừng né! Chúng ta đều biết, ngươi cũng yêu thương hắn.” Năm nữ nhân đồng thời gật đầu.

“Không có.” Nàng mạnh lắc đầu.

“Có. Nếu không, vậy sao ngươi lại không thể hạ thủ giết hắn.” Du Hiểu Tịnh quả quyết nói.

“Không phải…” Các nàng làm sao biết nàng không thể yêu thương hắn, nếu như vậy nàng thực xin lỗi người nhà đã mất.

“Ta cho rằng, yêu một người tổng so với giết một người thì tốt hơn.” Lạc Dĩnh Phàm giống như đang giáo dạy.

“Các ngươi biết cái gì?” Nàng hoắc mắt đứng lên, giống như bị giẫm phải đuôi, giận kêu lên. “Các ngươi cái gì cũng không biết!”

Con của Đinh Dực bị dọa khóc, Du Hiểu Tịnh cười lắc đầu, ôm lấy con đi về phía Đào Ý Khiêm, muốn trấn an cảm xúc của nàng. Đào Ý Khiêm chợp lấy cơ hội, một phen kéo Du Hiểu Tịnh qua, lấy ra khẩu sung lục ngày ấy Đằng Tuấn để tại trong phòng nàng, kề sát sau ót Du Hiểu Tịnh.

“Đừng nhúc nhích! Động một chút, ta sẽ giết bọn họ!” Nàng lãnh khốc trừng mắt những người khác.

Du Hiểu Tịnh ngẩn người, ôm chặt con không dám lộn xộn.

Các nàng khác tất cả đều bị dọa.

“Ý Khiêm! Ngươi làm gì?” Lạc Dĩnh Phàm hô to.

“Ta muốn mang bọn họ đi, kêu Đằng Tuấn dùng mạng của hắn đến đổi.” Nàng chậm rãi lui về phía sau, đem Du Hiểu Tịnh rời khỏi gian phòng.

Một ít thủ vệ từ hệ thống theo dõi đã sớm phát hiện không đúng, lập tức vây quanh lại đây, nhưng ngại mẹ con Du Hiểu Tịnh đang ở trong tay Đào Ý Khiêm nên không dám lỗ mãng.

“Đừng làm chuyện điên rồ nữa, Ý Khiêm.” Đỗ Tuyết Dương muốn khuyên tỉnh nàng.

“Muốn trách thì trách Đằng Tuấn, đây là do hắn khiếm ta!” Đào Ý Khiêm lớn tiếng quát đám người đuổi theo đuôi nàng, ép Du Hiểu Tịnh bước nhanh ra cửa chính.

“Đừng xằng bậy, Ý Khiêm. Chẳng lẽ ngươi muốn ngươi càng thống hận chính mình sao?” Lạc Dĩnh Phàm thử kêu gọi lương tâm nàng.

“Không cần nói nữa! Ta sớm đã chuẩn bị xuống địa ngục, nhưng, ta cũng muốn Đằng Tuấn chôn cùng theo. Mở cửa!” Nàng quay đầu về phía thủ vệ giữ cửa, giận quát lên.

Cửa mở ra, nàng cùng Du Hiểu Tịnh bước ra cửa chính. Một chiếc xe hơi màu đen không xa cũng bay nhanh đến, ở trước cửa dừng lại. Một thiếu niên mau lẹ lao ra kéo các nàng lên xe, xe lại lần nữa chuyển bánh mà đi.

“Đó là ai?” Phương Nhân kinh hãi kêu to.

“Có thể là người của tập đoàn tài chính Thượng Đế sớm đã tới.” Hách Liên Thuần Thuần tức giận đến thẳng giơ chân.

“Bộ Vân bọn họ như thế nào lại chậm như vậy?” Lạc Dĩnh Phàm kỳ quái nhìn nhìn.

Sauk hi sự việc phát sinh, mạng lưới liên lạc đã đem cảnh báo truyền đến Ngũ Hành Kỳ Lân, theo lý bọn họ sẽ trong khoảng thời gian ngắn nhất trở về gấp, nhưng hôm nay sao lại muộn vậy.

Mọi người cũng chỉ có thể vô cùng lo lắng chờ đợi Đằng Tuấn trở về xử lý chuyện này. Lúc này đây, Tường Hòa Hội Quán cùng tập đoàn tài chính Thượng Đế trong lúc đó chiến tranh là tránh không được.

Khi Ngũ Hành Kỳ Lân và Đằng Tuấn chạy về Tường Hòa Hội Quán thì đã nửa tiếng sau. Nguyên lai bọn họ trên đường về đã gặp trở ngại, vài thiếu niên “Tinh binh đoàn” của Tôn Trường Dung đã cố ý tạo ra sự cố, làm cho bọn họ tắc ở nửa đường, hồi không được Hội Quán, để Đào Ý Khiêm hoàn thành nhiệm vụ.

“Nàng mang đi Hiểu Tịnh cùng con ta?” Một hồi đến Tường Hòa Hội Quán, Đinh Dực tức giận đến mức lửa giận thiếu chút nữa thiêu hủy cả lông mi, hắn tu dưỡng không sai nhưng sự tình quan hệ đến sinh tử an nguy, hắn rốt cuộc không thể bình tĩnh được.

“Nàng muốn Đằng Tuấn đi đổi lấy bọn họ.” Phương Nhân gấp đến độ đi tới đi lui.

“Nhất định là Tôn Trường Dung giựt giây nàng làm như vậy!” Giang Trừng cũng bị chọc mao.

“Mẹ nó! Họ Tôn kia đừng nghĩ còn sống ra khỏi Hongkong.” Vũ Bộ Vân một chưởng đánh lên mặt bàn.

“Lão vương bát đản này, dám đụng đến nữ nhân của bọn ta, chết tiệt!” Phương Đằng cũng tức giận đến nổi cả gân xanh.

“Không thể làm cho hắn kiêu ngạo như vậy!” Lâm Kiếm Hi lãnh nghiêm mặt nói.

Đằng Tuấn vẫn không nói chuyện, trên mặt tuy rằng không có biểu tình gì, nhưng mọi người đều cảm giác được cả người hắn phát ra sát khí, hắn chậm rãi xoay người, nhìn mỗi người.

“Tôn Trường Dung cùng Đào Ý Khiêm là hướng về phía ta, chuyện này ta tự mình ra mặt, các ngươi cùng những người khác bảo vệ tốt người nhà của mình, đừng nhúng tay!” Hắn thanh âm trầm thấp, trong mắt tất cả đều là xin lỗi. Nếu mẹ con Hiểu Tịnh vì hắn mà bị thương, hắn sẽ giết Tôn Trường Dung.

“Ta muốn đi!” Đinh Dực cởi áo khoác tây trang, vẻ mặt phẫn nộ.

“Để Phương Đằng và Kiếm Hi cùng đi, Bộ Vân và ta sẽ lưu lại trong này.” Giang Trừng đề nghị nói.

Đằng Tuấn tựa hồ muốn phản đối, Giang Trừng lại bổ sung nói: “Nếu ngươi cho chúng ta là bằng hữu, liền cùng nhau hành động, đây là chuyện của toàn bộ Tường Hòa Hội Quán.”

Bằng hữu? Đằng Tuấn ngẩn người, một cỗ dòng nước ấm tiến vào trong lòng. Đúng vậy, hắn đã không hề là Hades, hắn hiện tại là Kỳ Lân Vương – Đằng Tuấn, quay chung bên người hắn không phải là “Ác ma thiếu niên” mà là bằng hữu đồng khí liên chi (đồng cam cộng khổ).

“Hảo.” Hắn tín nhiệm gật đầu. “Tôn Trường Dung hiện tại ở nơi nào?”

“Tin tức hồi báo nói người của hắn từng nhóm đã trở lại, mượn căn nhà lớn của một bằng hữu hắn, địa điểm là ở vùng ngoại ô.” Giang Trừng đã sớm nắm giữ hành tung đối thủ.

“Theo dõi bọn họ, ngươi dùng điện thoại dẫn đường cho chúng ta. Đi thôi!” Đằng Tuấn lạnh lùng hướng mọi người bảo.

Đinh Dực, Phương Đằng cùng Lâm Kiếm Hi theo sau Đằng Tuấn đi ra. Giang Trừng trở lại trung tâm máy tính liên lạc với mạng lưới tình báo, hắn định từ tin tức truyền thông đánh Tôn Trường Dung một đòn, cho hắn biết đắc tội Tường Hòa Hội Quán sẽ có kết cục gì.

Không lâu sau, bọn Đằng Tuấn bốn người y theo Giang Trừng chỉ thị đi vào một tiểu đình viện có căn nhà lớn cổ xưa. Nơi này từng là khu dân cư cao cấp, nhưng giờ phòng ở cũ kỹ, lại có đoạn thời gian bị khai phá, đã không còn nhân khí, hơn nữa giờ lại là ban đêm, người xe cũng không nhiều, có vẻ đặc biệt yên tĩnh.

Bọn họ cho xe dừng cách phòng năm mươi mét ở sau đại thụ, ngồi ở bên trong xe nhìn chằm chằm cửa chính.

“Dùng tuyến hồng ngoại dò xét, nhìn xem bên trong bao nhiêu người.” Đằng Tuấn thấp giọng nói.

Lâm Kiếm Hi cầm lấy một tuyến hồng ngoại dò xét nhiệt năng mà Giang Trừng đã đưa, ấn nút sử dụng, cấu tạo bên trong phòng cùng với người vật liền xuất hiện trên màn hình nhỏ máy tính.

“Phòng khách có bốn người, trước sau đình viện có hai người, lầu hai có hai nữ nhân cùng một tiểu hài tử, ngoài cửa có hai người trông coi.” Lâm Kiếm Hi giải thích tình hình trên màn ảnh hiển thị.

Đằng Tuấn và Đinh Dực đều quay qua xem, sau đó, Đằng Tuấn nói với bọn họ: “Hiểu Tịnh cùng đứa nhỏ ở lầu hai, sau khi ta từ cửa chính tiến vào, ba người các ngươi có thể hành động.”

“Đã biết.”

“Nhớ kỹ, thành viên ‘Tinh binh đoàn’ tuy đều là đứa nhỏ, nhưng thân thủ không kém, phải cẩn thận.” Hắn dặn dò nói.

Bọn họ gật gật đầu, lần lượt xuống xe đi về phía căn nhà lớn.

Đằng Tuấn xuống xe liền “đơn thương độc mã” xông thẳng vào cửa chính.

Mặt khác, Du Hiểu Tịnh bị nhốt tại lầu hai đang trấn an đứa con đang khóc do hoàn cảnh xa lạ, lại sợ người lạ. Đào Ý Khiêm canh giữ ở bên người nàng, không nói một lời.

Vì sao nàng có cảm giác tội ác mãnh liệt như vậy? Đào Ý Khiêm bị cảm giác có lỗi trong lòng làm cho tâm thần không yên. Du Hiểu Tịnh hảo tâm giúp nàng, nàng lại lợi dụng hảo ý của nàng ta, làm cho nàng ta cùng con nàng ta nằm trong hiểm cảnh… Chẳng lẽ nàng thật sự phá hư đến bất trị rồi sao?

Đứa nhỏ từ khi vừa vào cửa liền khóc đến bây giờ, từng trận tiếng khóc đều giống như đâm vào lòng nàng, kháng nghị nàng sở tác sở vi. Nàng rốt cuộc chịu không nổi, muốn phá cửa mà ra, ai ngờ ngay khi mở cửa liền thấy Tôn Trường Dung với vẻ mặt giận dữ đứng ở ngoài cửa, đang chuẩn bị tiến vào.

Hắn đẩy Đào Ý Khiêm ra, bước đến trước mặt Du Hiểu Tịnh mắng to: “Ầm ĩ chết! Bảo nó im lặng, bằng không ta sẽ làm thịt nó trước.”

Du Hiểu Tịnh sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, ôm chặt con đang khóc lớn hơn nữa, mềm nhẹ dỗ nói: “Hư hư, đừng khóc, ba ba sắp đến đây rồi…”

“Mẹ nó! Còn khóc?” Tôn Trường Dung bị phiền đến kịch liệt đau đầu, tức giận đến ra tay đoạt lấy đứa nhỏ. Đào Ý Khiêm thấy thế lập tức vọt đến bên cạnh hắn, mở khai tay hắn, trách mắng: “Ngươi muốn làm gì? Nó chỉ là tiểu hài tử mà thôi!”

“Ngươi làm gì? Ta chán ghét tiếng khóc đứa nhỏ, muốn sửa chữa hắn. Như thế nào? Ngươi dám ngăn cản ta?” Hắn chỉ vào Đào Ý Khiêm cuồng kêu.

“Ngươi dám động mẹ con bọn họ, ta sẽ giết ngươi!” Nàng thật hối hận làm ra chuyện ngu xuẩn như vậy, cho dù hận Đằng Tuấn cũng không nên hại Du Hiểu Tịnh.

“A! Ngươi thật sự ngang ngạnh, dám nói với ta như vậy? Nói cho ngươi biết, ta có thể nuôi ngươi sáu năm, cũng có thể tùy thời lấy mạng của ngươi, ngươi tốt nhất nên hiểu rõ.”

“Ngươi làm cho ta cảm thấy ghê tởm!” Vì sao nàng biết rõ Tôn Trường Dung là người xấu còn muốn tiếp tục nghe hắn chỉ thị? Nàng lần này thật sự tỉnh ra rồi.

“Ngươi nói gì?” Tôn Trường Dung rống to.

“Nữ nhi ngươi nói đúng, ngươi là tên biến thái!” Nàng rốt cuộc nhịn không được.

Tôn Trường Dung tựa hồ đối với hai chữ “biến thái” đặc biệt mẫn cảm, vừa nghe xong, sắc mặt liền biến, đối với hai gã thiếu niên trước cửa hét lớn: “Giết nàng cho ta!”

Nhóm thiếu niên do dự trong chốc lát, trong khoảng thời gian ngắn không thể nhận lệnh sát hại đồng nghiệp.

“Các ngươi còn làm gì? Ta muốn nàng chết, hiện tại!” Tôn Trường Dung cao giọng quát như quỷ kêu.

Lúc này, dưới lầu truyền đến vài tiếng súng vang lên, chấn động Tôn Trường Dung. Hắn liền lao ra phòng chạy xuống lầu, rõ ràng phát hiện hai gã thiếu niên “Tinh binh đoàn” ngã xuống đất không dậy nổi, mà một gã khác một tay bị Đằng Tuấn bắt lấy, sau ót bị thương, đau đến kêu không ra tiếng.

“Hades!” Hắn không nghĩ tới hắn ta tới nhanh như vậy.

“Đã lâu không động gân cốt, có điểm lui bước.” Đằng Tuấn cười lạnh đá văng thiếu niên ra, cầm súng trong tay thưởng thức.

“Ngươi quả nhiên đến đây.” Tôn Trường Dung thấy hắn quần áo sam dài phiêu dật, phong thái tuyệt luân, cả người lại lần nữa hưng phấn lên.

“Người đâu?” Đằng Tuấn phong nhã như trước ngồi xuống ghế sô pha, gác chân.

“Đem người mang xuống dưới.” Tôn Trường Dung hướng hai gã thiếu niên trên lầu phân phó.

Sau một lúc lâu, Du Hiểu Tịnh ôm con từ thang lầu đi xuống, phía sau là Đào Ý Khiêm.

Đằng Tuấn giương mắt nhìn Du Hiểu Tịnh, một chút ôn nhu cười. “Không có việc gì chứ? Hiểu Tịnh.”

“Hoàn hảo.” Du Hiểu Tịnh cuối cùng thở ra một hơi. Đằng Tuấn xuất hiện, vậy thì Đinh Dực nhất định đã ở gần đây.

Đằng Tuấn tầm mắt đảo qua Đào Ý Khiêm, như đao quang đâm thẳng trái tim nàng. Nàng chỉ cảm thấy cả người run lên, lập tức quay đầu sang chỗ khác.

“Ngươi trăm phương ngàn kế mời ta đến, rốt cuộc muốn như thế nào?” Đằng Tuấn nhất sửa lại đoan chính bộ dáng như ở Tường Hòa Hội Quán, khóe miệng nở nụ cười tà khí, nhìn Tôn Trường Dung.

“Ta muốn ngươi theo ta trở về Mỹ.” Tôn Trường Dung mộng đẹp còn chưa tỉnh.

“Dựa vào cái gì?” Súng trong tay hắn giống như món đồ chơi.

“Nếu ngươi không đáp ứng, hiện tại ta sẽ giết hết các ngươi, hơn nữa, sáng mai chuyện của ngươi sẽ được đăng báo.”

“Loại sự tình này đối với ta mà nói không thể trở thành uy hiếp, ngươi chỉ bằng cỡ này mà đòi bắt được ta?” Đằng Tuấn đứng lên, đến trước mặt Tôn Trường Dung, thân thủ ra tay giống như hảo huynh đệ vỗ nhẹ lưng hắn.

Tôn Trường Dung bị hành động của hắn làm choáng váng tâm thần, nhất thời nói không ra lời.

“Hơn nữa? Ta hảo hảo không lo làm Kỳ Lân Vương, lại chạy tới nước Mỹ làm hắc đạo sát thủ, loại sinh ý lỗ vốn này ai lại làm? Ngươi nói phải không?” Đằng Tuấn toàn bộ trọng tâm đều bắt tại trên thân Tôn Trường Dung, súng trên tay bất tri bất giác thẳng tiến đến ngực hắn.

Tôn Trường Dung đột nhiên hoàn hồn, đối với khẩu súng sau lưng lơ đễnh. “Ngươi không dám giết ta, trên người ta còn có tư liệu ngươi muốn, nó có liên quan đến thân thế bối cảnh của Hades, cùng với hoạt động của người và nhóm “Ác ma thiếu niên” khi ở cùng một chỗ. Chỉ cần ta có cái gì vạn nhất, luật sư ở Mỹ của ta không những sẽ công khai phần tư liệu này, còn có thể làm ảnh hưởng đến Tường Hòa Hội Quán…”

“Ngươi hẳn là có thể hiểu tâm ý của ta đối với ngươi, ta có thể cho ngươi 50% cổ phần công ty Thượng Đế xem như trả thù lao, hơn nữa ngươi muốn cái gì ta đều có thể cho ngươi…”

“Nếu ta muốn mạng của ngươi?”

“Này…” Hắn ngạc nhiên cứng lưỡi.

“Nếu ta muốn ngươi chết?” Đằng Tuấn khẩu khí đã dần dần chuyển biến.

Tôn Trường Dung nói không ra lời, sát khí trong mắt Đằng Tuấn làm cho hắn cảm thấy sợ hãi.

“Hiểu Tịnh, mang cục cưng đi ra ngoài.” Đằng Tuấn hướng Du Hiểu Tịnh nói.

Du Hiểu Tịnh gật gật đầu, hướng ra chửa chính.

“Đứng lại! Không được ta cho phép, ai cũng không thể rời đi.” Tôn Trường Dung cả giận nói.

“Ở địa bàn chúng ta hô to gọi nhỏ, là ai cho phép?” Tiếng Phương Đằng truyền đến, người cũng đến. Người ở hậu viện nhất định đã bị hắn đánh bại.

“Khó có được người nào muốn chết như vậy, dám đến địa bàn Tường Hòa Hội Quán giương oai.” Lâm Kiếm Hi trong tay cầm súng, theo sát ở phía sau.

“Hiểu Tịnh!” Đinh Dực vọt vào cửa, vừa thấy Du Hiểu Tịnh cùng đứa con liền lập tức ôm chặt bọn họ, thâm tình không nói nên lời.

“Đinh Dực!” Du Hiểu Tịnh nằm trong lòng trượng phu, hốc mắt chứa đầy nước mắt, không còn cảm thấy kinh hách nữa.

Đào Ý Khiêm thấy một màn này, bỗng nhiên cảm thấy hâm mộ loại chân tình yêu nhau này.

“Các ngươi…” Tôn Trường Dung không nghĩ tới “Tinh binh đoàn” của mình không chịu nổi một kích như vậy, nhất thời trắng xanh mặt.

“Ta cũng không làm khó dễ ngươi, đến trưa ngày mai đừng để ta nhìn thấy ngươi còn ở Hồng Kông, nếu không ta không thể cam đoan ngươi có thể còn sống rời đi Hồng Kông hay không.” Đằng Tuấn ra tiếng đe dọa.

Hai gã thiếu niên đứng bên cạnh Đào Ý Khiêm biết không có phần thắng liền đem sung quăng đến một bên.

Tôn Trường Dung nản lòng cúi hạ bả vai, nhưng trong lòng vẫn như cũ mãnh liệt ngọn lửa, hắn sẽ không như vậy từ bỏ ý đồ.

Đằng Tuấn liếc mắt Đào Ý Khiêm một cái, bỗng nhiên một tay kéo nàng qua, vẻ mặt tức giận nói: “Về phần ngươi, ngươi theo ta, tội của ngươi ta cũng sẽ không dễ dàng tha thứ.”

“Buông!” Nàng giãy dụa muốn né ra hắn.

“Ngươi ngu ngốc cần phải trả giá đại giới, Đào Ý Khiêm.” Đằng Tuấn không đợi Tôn Trường Dung phản ứng, dùng sức đem nàng lôi ra cửa chính, quay đầu hướng bọn Đinh Dực nói: “Các ngươi đi về trước, ta có việc cùng nàng nói chuyện.”

Du Hiểu Tịnh thấy ánh mắt hắn ngoan ác, không khỏi mở miệng thay Đào Ý Khiêm nói giúp: “Đằng Tuấn, đừng quá khó xử nàng.”

Đằng Tuấn ngẩn ra, trầm mặt đi tới một chiếc tacxi, mang theo Đào Ý Khiêm hướng Thái Bình Sơn mà đi.

“Hắn sẽ không làm gì nàng chứ? Ta chưa từng thấy Đằng Tuấn tức giận như vậy.” Phương Đằng có điểm lo lắng.

“Ngươi nên lo lắng Đào Ý Khiêm có thể làm gì Đằng Tuấn hay không, nàng vẫn muốn giết hắn.” Lâm Kiếm Hi phản bác nói.

“Nàng bắt cóc vợ cùng tiểu hài tử của ta, ta cũng hy vọng Đằng Tuấn thay ta giáo huấn nàng một chút.” Đinh Dực khí chưa tiêu, khẩu khí tất cả đều là oán hận.

“Đinh Dực, đừng như vậy.” Du Hiểu Tịnh ôm cánh tay hắn, vỗ ngực hắn muốn cho hắn tắt lửa.

“Ba!” Đứa con không rõ lắm lên tiếng kêu, này so với linh đan diệu dược còn hiệu quả hơn. Đinh Dực rốt cuộc nhịn không được, cười hôn thật mạnh hai má phì nộn của con.

“Tốt lắm, lên xe đi! Nữ quyến ở Hội Quán nhất định là đang lo lắng, chạy nhanh trở về làm cho các nàng an tâm.” Phương Đằng ở cửa thúc giục.

Sau khi bọn họ rời đi, Tôn Trường Dung đột nhiên lạnh lùng cười. Hắn không phải ngu ngốc, hắn nhìn ra được Đằng Tuấn đối với Đào Ý Khiêm vẫn là phi thường để ý, bằng không sau khi nàng thử giết hắn hắn còn không cho nàng rời đi. Đúng vậy, Đào Ý Khiêm vẫn là vương bài có thể lợi dụng.

“Sống nếu không có được, chết cũng có được! Ha ha ha. Chờ xem! Hades, chờ xem…” Trong mắt hắn lóe ra tia sáng cực kỳ quỷ dị.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.