Ác Nữ Vương Phách Lối

Chương 3: Chương 3




Ngàn lỗi vạn lỗi, chính là lỗi ở người không thể hành động theo cảm tình. Bởi vì một khi hành động theo cảm tình, sẽ kéo theo rất nhiều phiền toái. Cô vì muốn trả thù bạn trai cũ Trịnh Dư Nghĩa, không tiếc kéo Quan Triệt xuống nước, làm bộ đáp ứng để hắn làm bạn trai của mình, kết quả, tựa như tự chọc bụi bậm trên người, từ đó không thoát khỏi được sự quấy rầy của hắn.

Quan Triệt giống như là bắt được kim bài miễn tử, rốt cuộc không cố kỵ chút nào, lúc nào cũng canh giờ nghỉ trưa của cô, chạy đến tìm cô ăn cơm.

Mấy ngày qua, người có mắt trong bệnh viện đều nhìn ra được Quan Triệt quan tâm thiên hậu miệng độc như Viên Vô Song cỡ nào..

Mà cô tựa như nữ vương cao cao tại thượng, ở trước mặt của hắn luôn tỏ vẻ khoan dung, sắc mặt hoàn toàn không chút thay đổi. Viên Vô Song ở bệnh viện vốn là thuộc về loại y tá không tốt lành gì, bởi vì cô rất có nguyên tắc, rất có ý kiến của mình. Cô không cách nào hòa mình cùng mọi người, chỉ cùng một số y tá ăn cơm nói chuyện phiếm, hơn nữa chưa bao giờ xảy ra chuyện mập mờ với bác sĩ, bởi vì những bác sĩ hạ lưu mặt người lòng thú không phải số ít, cô không muốn vì những kẻ này đánh mất danh hiệu bác sĩ, cũng không đoạn tuyệt giao tiếp hẳn với những bác sĩ như thế.

Cho nên vào ngày nghỉ, thà rằng đến quán ăn đêm để biết một chút về những gã đàn ông ăn chơi, cũng không muốn đợi ở bệnh viện, cùng những tên bác sĩ là tay chơi có bất kỳ quan hệ.

Cũng là bởi vì cô rất có nguyên tắc, cho nên thành y tá khó theo đuổi nhất trong bệnh viện, hiện tại cô đã là hoa có chủ, đúng là khiến người khác giật mình.

Ngay cả mẹ của cô cũng nghe đến tin đồn này, biết có một người đàn ông cá tính đặc biệt theo đổi con gái độc thân của mình, thỉnh thoảng kêu cô phải tích cực một chút.

Sau đó, cô càng muốn cùng Quan Triệt tạo khoảng cách, thần số mệnh càng đem cô ghép cùng với hắn.

Vừa về tới nhà, đại ma vương còn có tên là “mẹ” ngăn ở cửa, muốn cô để đồ xuống, xong đến Quốc Thuật quán trình diện. Ngoài mặt là muốn cô đi trị liệu chân, thật ra thì âm mưu lớn nhất còn không phải là muốn đem hàng ế là cô bán ra ngoài, cũng muốn cô kết hôn có được hạnh phúc.

Thấy nhiều người bằng tuổi con gái nhà mình đều có nơi chốn tốt, trong thôn chỉ còn lại con gái của bà là khó khăn nhất, nghĩ đến cũng thật là đau lòng.

Viên mẹ nghĩ thầm, con gái so với những người khác cũng không hề kém, nói gương mặt có gương mặt, nói vóc người cũng là nóng bỏng chết người, chẳng qua là người có hai cái tốt, thì có một cái hư, con gái nói chuyện quá chân thực dễ phá hư chuyện, nói dễ nghe một chút là thẳng thắn, nói khó nghe một chút chính là đầu tàu ác độc.

Ác độc...... Gặp gỡ tên Quan Triệt này, cô vẫn thua a!

Viên Vô Song bất đắc dĩ lại tới Quốc Thuật quán trình diện, rõ ràng nói muốn cùng hắn giữ khoảng cách, nhưng là cô không cách nào tránh thoát vận mạng trói buộc, bởi vì luôn có sức mạnh vô hình đẩy cô về phía hắn.

Thành thật mà nói, hắn cũng không phải là không tốt, nhưng cô chính là giận dỗi, quá khứ trước đây cùng hắn rõ mồn một trước mắt, một chút cũng không muốn thừa nhận trước đây mình có bao nhiêu ngu xuẩn, vậy mà lại say rượu thất thân trong một ngày.

Chỉ cần nhìn thấy hắn, cô sẽ nhớ chuyện đêm đầu tiên không một chút cảm giác..... Chậc, thua thiệt là cô đi!

Khi cô đi tới Quốc Thuật quán thì lại ngoài ý muốn không có thấy bác A Quyền ngồi ở cửa, không khỏi sinh lòng nghi ngờ. Lúc này, Quan Triệt cầm hương (nhang), từ bên trong đi ra, trước thành tâm hướng lên trời cúi người xuống lạy, mới đưa hương đặt ở trên lư hương ngoài vách tường. Vừa quay đầu, hắn nhìn thấy cô, ngay sau đó nở nụ cười mê người.

“Hôm nay chân em có khá hơn một chút nào không?”

Cô cau cái mũi đáng yêu, “Buổi trưa anh đã hỏi rồi, lần này là hỏi xót xa trong lòng sao?”

Hắn giống như khẳng định cô, có kim bài miễn tử, đã thành công bước vào cuộc sống của cô, buổi trưa đúng thời gian nhất định cũng sẽ đến bệnh viện tìm cô ăn cơm, bất kể cô đuổi thế nào cũng đuổi không đi.

“Có người quan tâm là một chuyện rất tốt.” Hắn tiến lên, không hề báo động liền ôm lấy cô. “Xem, ngay cả em cố sức đi trên đường, anh cũng cảm thấy không đành lòng.”

“Anh......” Cô bởi vì hắn nói năng ngọt xớt cùng hành động bất ngờ mà mặt đỏ tới mang tai, thân thể nhẹ nhàng bị hắn ôm, căn bản trốn không thoát.

“Ngoan một chút, như vậy mới dễ thương.” Quan Triệt cười nhẹ ra tiếng, sau đó ôm cô đi vào trong nhà, xuyên qua bình phong, đi tới phòng khám và chữa bệnh xoa bóp. Hắn đem cô đặt trên chiếc giường sạch duy nhất trong phòng, ngay sau đó đóng cửa phòng.

“Anh làm gì thế?” Viên Vô Song trợn to cặp mắt. Nam nữ một chỗ một phòng, còn thể thống gì?

“Em không phải là tới tìm anh chữa chân hay sao?” Hắn lão thần khắp nơi, mặc sơ qua chiếc áo khoác trắng, “Ngoan ngoãn nằm xuống.”

“Quan Triệt!” Cô oán hận la hét, “Tôi bị thương là ở chân, không phải là cặp mắt! Anh đem tôi mang tới phòng khám và chữa bệnh xoa bóp làm cái gì? Bác A Quyền đâu?” Trời ạ! Cô muốn hô to cứu mạng.

Hắn không nói lời nào, nở nụ cười tà mị.

Thông minh như cô, cũng nghĩ không ra hắn rốt cuộc đang suy nghĩ gì.

“Cha nuôi sáng sớm ra khỏi cửa, cùng hội người già tham gia du lịch 2 ngày 3 đêm ở suối nước nóng Ôn Tuyền, cho nên trong nhà tạm thời không có người già.” Hắn sử dụng toàn bộ mị lực nhìn cô một cái.

Không có ai, cô nhún bả vai lại, phát hiện người đàn ông này sâu hiểm khó dò. Cô bình thường luôn cao ngạo, nhưng là không biết tại sao, ở trước mặt của hắn, cô có vẻ rất mảnh mai yếu đuối, giống như là lọt vào bàn tay Hắc Báo, mặc cho hắn đùa bỡn. Hắn, vừa huyền bí vừa nguy hiểm.

“Nằm xuống.” Ngữ khí của hắn vừa ôn nhu lại mang theo bá đạo.

“Tại sao?” Cô đau chân, cũng không phải là toàn thân.

“Bởi vì hiện tại anh là bác sĩ, em là bệnh nhân, cho nên em phải ngoan ngoan nghe lời.” Hắn híp đôi mắt lại.

Cái...... Cái gì? Tình huống hiện tại là sao? Muốn diễn trò bác sĩ và bệnh nhân?

Khi cô vẫn còn đang do dự, bàn tay của hắn bỗng dưng đè xuống bả vai gầy yếu của cô, cô giống như là bị rút hết khí lực, nửa người trên ngoan ngoãn nằm trên giường đơn.

Tiếp theo, bàn tay của hắn ép vào bụng cô một cái, cô hai mắt trừng to, không kịp thét chói tai, hắn lại dùng tốc độ nhanh như chớp kéo thẳng hai chân cô.

Không tới một phút, cô đã nằm thẳng trên giường.

Hắn kéo bánh xe lăn đi tới bên giường, ngồi xuống, chủ động cởi dép trên chân giúp cô, tỉ mỉ tháo băng mắt cá chân. Thấy trên mắt cá chân máu ứ đọng đã giảm bớt, khóe miệng hắn nhếch lên.

“Này......” Cô nghiêng đầu, muốn nhìn một chút rốt cuộc hắn đang giở trò quỷ gì.

Bất quá, cô nhìn thấy hắn là đang nghiêm túc xoa bóp mắt cá chân cho cô, lực đạo vừa phải, giống như là vuốt ve dị bảo quý hiếm. (vậtt trân quí).

Động tác của hắn hết sức êm ái, nhưng chỉ cần tìm được một huyệt đạo, đầu ngón tay liền tăng thêm lực đạo, thu pháp xoa bóp nặng nhẹ vừa phải làm cô thở hốc vì kinh ngạc.

Ách...... Cô không thể không nói, chân phải bị thương được hắn xoa nắn, thật rất thoải mái.

“Vô Song, thả lỏng.” Thanh âm của hắn trầm thấp dễ nghe, muốn cô thả lỏng các cơ.

Cô muốn nói lại thôi, cuối cùng thở ra một hơi, ngoan ngoãn nằm ở trên giường, mặc cho ngón tay của hắn ở trên mắt cá chân của cô dao động qua lại.

Nói thật, cô còn hoàn toàn yêu thích phương thức xoa bóp này.

Oh...... Viên Vô Song thiếu chút nữa bởi vì thoải mái mà ưm lên tiếng. Tên Quan Triệt đáng ghét kia, tuy hắn đem hai tay dọc theo bắp chân đến bụng cô, nhưng bởi vì rất thư thái, cô không có cách nào cự tuyệt hắn đụng vào.

Tay của hắn dùng lực vừa vặn, khiến cho cô cảm thấy rất là thoải mái.

“Làm hộ sĩ rất khổ cực sao?” Hắn vừa xoa bóp, vừa cùng cô tán gẫu, “Em hẳn là ít khi ngồi xuống, cho nên bắp chân có chút cứng ngắc, không linh hoạt. Mặc dù đi bộ là chuyện tốt, bất quá nhìn dáng vẻ em, hẳn là đứng nhiều hơn đi bộ.”

“Ừ......” Cô giống như là con mèo nhỏ được chủ nhân gãi ngứa, thoải mái thả lỏng đôi mắt, thỉnh thoảng còn phát ra âm thanh thoải mái dễ chịu.

Cô mặc dù cũng làm SPA (mát-xa thì phải), nhưng là bởi vì trời sinh có chút lười biếng, cộng thêm giờ làm việc quá dài, vào ngày nghỉ hầu như cũng ở nhà ngủ nghỉ, hay là cùng chị em vào các quán ăn đêm bồi dưỡng tình cảm.

Chăm sóc, bảo dưỡng sắc đẹp? Cô dựa vào trời sinh. Hiện tại có người chủ động giúp cô xoa bóp mát-xa, chậc chậc, cô không thể làm gì khác hơn là cung kính không bằng tuân mệnh.

Quan Triệt thỉnh thoảng giương mắt, nhìn mặt cô tỏ ra bộ dáng say mê, có lúc xoa bóp, vuốt ve đến chỗ mỏi mệt của cô, cô càng nhíu đôi chân mày đẹp lại.

Hắn rất chuyên nghiệp thay phiên xoa bóp hai chân của cô, dần dần, các bắp thịt cứng ngắc của cô buông lỏng rất nhiều, vẻ mặt kiêu ngạo trở nên ôn nhu, trên mặt tản ra vẻ kiều mị ôn nhu.

Trong mắt hắn, Viên Vô Song là một người phụ nữ khiêu gợi hấp dẫn.

Cô có rất nhiều thứ khiến người ta ghen tị, nhìn xa rộng, duyên dáng, nóng bỏng, mặc dù không được gọi là ôn nhu động lòng người, nhưng đẹp đẽ nhu mì như một đóa hoa.

Nếu không phải cô luôn từ chối người xa ngàn dặm, rất có thể trở thành một đoá hoa Hồ Điệp.

Bất quá hắn cơ bản là yêu cô, mặc dù cô giống như nữ vương cao cao tại thượng, nhưng lại kích thích dục vọng chinh phục của hắn.

Mà dùng nhu khắc cương thường thường sẽ không phạm sai lầm, tựa như xơi tái nuốt trôi, từ từ tiến tới chiếm lòng của cô.

Tựa như hiện tại, bàn tay hắn giống như con rắn trơn bóng, lặng lẽ đặt trên đầu gối cô. Cô lầu bầu một tiếng, hai mắt nhắm lại. Trong phòng khám và chữa bệnh xoa bóp lớn như thế, chỉ nghe được tiếng hô hấp của hai người, cùng với tiếng ghế của bánh xe lăn. Cô biết hắn đi tới đỉnh đầu của cô, hai tay dừng ở trên bả vai của cô, giúp cô xoa bóp các cơ cứng nhắc.

“A...... Ư......” Biết rõ hắn làm như vậy là không đúng, nhưng mà lực xoa bóp của hắn khiến cô say mê, làm cô trong khoảng thời gian ngắn không muốn nói hắn dừng lại.

“Bả vai em cũng thực cứng.” Tiếng nói êm ái tựa gió xuân của hắn vang lên bên tai cô.

Viên Vô Song mấp máy môi, cảm nhận được đầu ngón tay của hắn lọt vào bả vai của cô, nhẹ nhàng vuốt ve.

“Ư......” Cô không thể không thừa nhận, như vậy quả thật rất thoải mái.

Quan Triệt nhìn cô lộ ra vẻ mặt thoải mái, vì vậy bàn tay to gan dao động phía trước, đi tới sương quai xanh phía trên của cô.

Cô thất kinh, phút chốc mở hai mắt ra.

“Hư......” Hắn cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang kinh hoảng của cô, khẽ mỉm cười, “Em đừng sợ như vậy, đây chỉ là trình tự thực hành.”

“Tốt nhất là thế.” Cô nhìn chằm chằm khuôn mặt tuấn tú của hắn ở trước mặt, vùng vẫy muốn đứng dậy. Hắn kiên quyết đè cô xuống giường, thấp giọng cười nói: ”Em không phải là cảm thấy như vậy rất thoải mái sao? Chớ kháng cự bản năng thân thể của em.”

“Anh......” Cô chợt thất kinh cảm thấy mình giống như đang tiến vào cái bẫy hắn giăng sẵn, phục hồi tinh thần lại, mới phát hiện đã trốn không thoát.

“Vô Song, em thật là đẹp khiến người bình tĩnh cũng phải động tâm.” Hắn gợi lên nụ cười tà. “Anh phục vụ xoa bóp miễn phí cho em, em có phải hay không cũng nên cho anh một chút phần thưởng?”

“Cái...... Cái gì?”

Quan Triệt thừa dịp di động cái ghế, dễ dàng chế trụ nửa người trên của cô, lấy miệng chinh phục phấn lưỡi bất tuân của cô.

Hắn...... Vậy mà to gan hôn cô? Viên Vô Song giương cặp mắt to, trong khoảng thời gian ngắn không biết phải phản ứng thế nào.

“A...... Ư......” Cô vươn tay, muốn tặng hắn một cái tát. Hắn không để cho cô được như ý, bắt lấy tay của cô, con ngươi màu lam nóng bỏng chống lại ánh mắt của cô, dục vọng rất rõ ràng nơi đáy mắt.

Cô liều mạng muốn kháng cự hắn, đầu lưỡi hắn lại thừa dịp cô không chú ý dò vào miệng thơm mùi đan hương của cô, không chút kiêng kỵ du ngoạn khắp miệng, hấp thụ ngọt dịch của cô.

Hắn thừa nhận, lúc gặp lại cô, liền muốn thưởng thức mùi vị ngọt ngào của cô, chẳng qua là liên tục khổ sở bởi không có cơ hội, hôm nay hắn coi như là lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn.

Thật vất vả, cô tìm về một chút lý trí, dùng sức đẩy hắn ra, vội vàng ngồi dậy, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi đỏ lên, thở phì phò nhìn chằm chằm hắn.

“Anh......” Cô chỉ vào mũi của hắn, nhưng một câu nói cũng nói không ra.

Quan Triệt cười nhìn cô, đồng thời lè lưỡi, liếm môi dưới khiêu gợi.

Má! Cô ở đáy lòng mắng, người đàn ông này thật rất tà ác, còn hướng cô thị uy ra oai.

“Kĩ năng hôn của anh, em còn thích không?” Hắn nhíu đầu lông mày hướng cô.”Bất quá anh cảm thấy em kháng cự quá nhanh, anh còn chưa có sử dụng hết......”

“Câm miệng!” Cô giận đến muốn nhảy xuống giường, nhưng bởi vì quá vội vàng, thiếu chút nữa từ trên giường lộn trên đất. Quan Triệt không hề keo kiệt đưa ra hai cánh tay, đem cô ôm vào trong ngực.

“Em không thể đợi lĩnh giáo lần nữa sao?” Cặp mắt đẹp của hắn nhìn chằm chằm cô, giọng nói không nghiêm túc, không cho cô cơ hội trả lời, lại cúi đầu hôn môi cô.

Mồi lửa, hoàn toàn được đốt lên.

Quan Triệt là gã đàn ông vô sỉ nhất mà Viên Vô Song đã từng gặp qua. Hắn thế nhưng không hỏi ý nguyện của cô, một... mà... Lại, lại nhiều lần hôn cô, hôn cô đến đầu óc choáng váng. Sau đó, hắn còn nhìn cô cười tà mị(không đàng hoàng), dõng dạc nói: “Anh hiểu rõ tâm tư của em, em đồng ý anh trở thành bạn trai của em, chỉ là vì tức Trịnh Dư Nghĩa. Không quan hệ, bởi vì anh thích em, cho nên có thể mặc cho em lợi dụng, bất quá anh phải nói cho em biết, lợi dụng anh là nhất định phải trả giá thật lớn.”

Gương mặt trắng nõn của Viên Vô Song phiếm hồng, giống như là mật đào chín, sau đó lại giật mình một chuyện, mỗi lần ở trước mặt của hắn, cô giống như cô gái trẻ trung ngây ngô luôn bị hắn trêu chọc, vừa tức vừa xấu hổ, lại nghĩ không ra bất kỳ phương pháp nào phản kích.

Quái, cô bình thường nhanh mồm nhanh miệng sao giờ lại biến đấu mất rồi?

Thế nào khi hắn vừa xuất hiện, cô lại liên tiếp bị đánh bại?

Cô nghĩ không ra...... Không, phải nói không còn kịp để nghĩ thông suốt nữa, lại bị hắn mạnh mạnh mẽ mẽ hôn lần nữa.

Lần này đầu lưỡi hắn dò sâu vào trong miệng thơm mùi đan hương của cô, hết sức trêu đùa đầu lưỡi phấn nõn, còn không ngừng hút ngọt dịch của cô.

Hắn vô cùng nhẫn nại, hai tay chế trụ bàn tay nhỏ bé đang giãy giụa của cô.

Dần dần, cô giống như là bị hắn chinh phục, thân thể cứng ngắc bắt đầu giống như bơ bị hoà tan từ từ.

Đầu lưỡi hắn phớt qua cánh môi của cô, làm cho cô không khỏi run rẩy.

Cô chưa bao giờ biết, thì ra hôn môi sẽ cho người ta cảm thấy hưng phấn, thậm chí từ từ trở thành tù binh của đối phương.

Quan Triệt rời đi đôi môi mềm mại của cô, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng, “Vô Song, em phải thừa nhận trước rằng em không ghét anh.” Thật đáng yêu, thì ra nữ vương cao ngạo cũng có lúc xinh đẹp như thế. Bề ngoài của cô mặc dù kiên cường, nhưng nội tâm cũng như cô gái nhỏ ngây ngô trẻ trung cùng mềm mại.

Hắn nhìn thấu nội tâm trong sáng tinh khiết của cô, biết cô là một phụ nữ cẩn thận, rõ ràng rất khao khát tình yêu, rồi lại sợ bị tổn thương.

“Có lúc tôi thật không hiểu, sự tự tin của anh từ đâu mà đến?”Miệng của cô vẫn còn cậy mạnh.

“Em muốn biết sao?” Khuôn mặt tuấn tú của hắn tiến gần cô, hơi thở ấm áp phả trên mặt của cô, thanh âm hơi khàn khàn, “Bởi vì anh đã sớm nhìn ra em không ghét anh, em thật ra thích anh, nhưng bởi vì sợ mà không dám thừa nhận.”

“Tôi sao phải sợ?” Cô tức giận nhìn chằm chằm hắn.

“Bởi vì em không có tự tin, không tin sẽ có một người đàn ông vĩnh viễn yêu em.” Ngón tay thon dài của hắn nâng cằm cô lên, kiên định.

Cô sửng sốt, chân mày hơi nhíu lại. Người này lời nói tựa như một cây gai, đâm vào trong lòng của cô; đôi mắt của hắn trong suốt tựa như châu ngọc trong suốt, nhìn thấu lòng của cô. Cô không có tự tin?

Có lẽ cô nên cười ha ha hai tiếng, lại cười không nổi.

“Bất quá em không cho anh cơ hội, làm sao sẽ biết anh sẽ không vĩnh viễn yêu em?” Hắn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn thành thực của cô, nhẹ giọng dụ dỗ.

Cô cắn môi, hít một hôi thật sâu, khóe miệng hơi nâng lên, “Thật sao! Chẳng qua là nói yêu thương mà thôi, tôi tại sao vẫn khó khó chịu chịu?”

“Đúng vậy a!” Hắn cười gật đầu.

“Cho nên anh muốn tôi cho anh cơ hội, tốt! Dù sao anh cũng là bạn trai tôi rồi, tôi liền hào phóng tiếp nhận.” Có gì đặc biệt hơn người, không phải là đóng giả bạn trai.

Cô nếu như còn cứng rắn chống đỡ tiếp nữa, thì có vẻ quá ngây thơ.

Huống chi cô cùng hắn đều là người lớn, hợp thì chung, không hợp thì chia tay, cô cần gì phải nhăn nhăn nhó nhó, tức vì việc nhỏ như vậy? Hơn nữa, dáng người hắn chuẩn, theo tiêu chuẩn của cô, coi như là đạt yêu cầu, để cho hắn làm bạn trai cô có lợi mà không có hại, cớ sao mà không làm?

Nếu cô vẫn tiếp tục kháng cự, chỉ làm tăng dục vọng chinh phục của đàn ông, không bằng thuận theo tự nhiên, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng.

“Cho nên......” Đôi mắt của hắn cười mị, muốn nói lại thôi.

“Cho nên như thế nào?” Cô cũng đáp ứng trở thành bạn gái của hắn, hắn còn muốn như thế nào nữa?

“Anh liền ủy khuất một chút, để cho em tiên nghiệm (xem xét, nghiệm thu) hàng, xem một chút còn giống như mỹ vị năm đó hay không, khiến em thèm nhỏ dãi.”

Cái...... Cái gì?

Cô còn không kịp phản ứng, liền bị hắn áp đảo ở trên giường, khuôn mặt tuấn tú của hắn càng lúc càng đến gần.

Sau đó, là cô phản ứng không kịp sự phát triển......


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.