Ác Quỷ Khát Máu

Chương 30: Chương 30




Băng bó xong, lau sạch sẽ vết máu còn vương lại trên tay Tâm Vy bắt đầu thực hiện bổn phận của một bác sĩ đó là căn dặn bệnh nhân của mình dù cô biết rằng bệnh nhân này chẳng bao giờ chịu nghe lời cả. Nhưng hôm nay có chị Thiên Thiên ở đây biết đâu bệnh nhân này lại ngoan ngoãn hơn một chút.

"Chị phải nhớ ăn uống đầy đủ không được bỏ bữa, không uống rượu, không hút thuốc, không hoạt động mạnh tránh ảnh hưởng đến vết thương, không được để vết thương dính nước,... ..." Tường Vy dặn dò từng ly từng tý một để phòng tránh người nào đó không chịu để ý đến bản thân.

"Biết rồi nói nhiều quá, về phòng thí nghiệm đi." Nghe Vy lải nhải một hồi khiến Tâm nhức cả đầu không khách khi ra lệnh đuổi người.

"Đây là những điều cơ bản khi dưỡng thương sao lại phải dặn kỹ càng như vậy?" Bạch Long ở bên cạnh tò mò hỏi thăm không thèm để ý đến vẻ mặt không kiên nhẫn của người nằm trên giường.

"Là vì chị ấy chẳng bao giờ chịu dưỡng thương tử tế, cứ dưỡng thương được một chút lại bị cuốn vào mấy trò vặt vãnh gì đó." Hàn Long chán nản lắc đầu nhớ đến những ngày trước đây khi Tâm bị thương, anh tưởng được cùng vợ yêu nghỉ ngơi vì chị hai bị thương nào ngờ đến cuối cùng đều bị lôi đi khắp nơi quay như chong chóng.

"Đủ, mau biến hết ra ngoài tôi muốn ngủ." Không kiên nhẫn được nữa Tâm cắt ngang cuộc trò chuyện của mấy kẻ không thức thời kia mà không thèm để ý đến việc mình đang ở đâu. Mỗi lần bị thương đều bị họ lải nhải nói mãi thực khiến cô đau đầu .

"Được rồi, em nghỉ ngơi trước đi." Thiên Thiên lên tiếng rồi mau chóng kéo tất cả ra khỏi phòng, cô biết em gái đang rất tức giận nên đành làm vậy.

"Hôm nay cảm ơn anh, lát nữa khi Tâm tỉnh dậy tôi sẽ đưa con bé rời khỏi đây. Xin lỗi đã làm phiền!" Ra tới phòng khách Thiên cúi đầu lịch sự nói với Lăng Kiệt, từ đầu đến cuối không hề nhìn thẳng vào anh nên không để ý thấy khuôn mặt người đàn ông trước mặt ngày càng đen lại.

"Không sao, cô ấy sẽ ở đây đến khi vết thương khỏi hẳn." Nghĩ đến cô gái kia Kiệt thẳng thừng nói ra suy nghĩ của mình. Đây là lần đầu anh nói rõ ràng ý định của mình vì một người mà người đó lại là một người con gái.

Vừa buột miệng nói ra Kiệt cũng không suy nghĩ nhiều đến sự bất thường của mình chỉ biểu cảm lạnh như băng để che giấu tia hoang mang thoảng qua nơi đáy mắt.

"Ừm vậy thời gian này Vy hãy ở lại chăm sóc cho Tâm, chị phải về có việc." Thiên thấy sự lạnh lùng tỏa ra từ xương cốt người đàn ông trước mặt cũng không giám tiếp tục phản kháng đành để Vy ở lại chăm sóc em gái.

"Vâng, em vào xem chị ấy đâ." Vy nhanh chóng đi về phía căn phòng vừa để chăm sóc Tâm, sở dĩ cô tức đồng ý, tuy không biết mục đích của Lăng Kiệt là gì nhưng cô không muốn để người ta gây bất lợi đến chị hai mình.

"Thống nhất như vậy đi, tôi xin phép về trước." Thiên cúi đầu khách sáo rồi nhanh chóng bế Chính Thần trở về, thực sự là áp lực tỏa ra từ người đàn ông này khiến cô cảm thấy mình sắp chống đỡ không nổi. Thật không hổ danh kẻ đứng đầu, trên người đều là khí thế vương giả, xem ra cũng chỉ có duy nhất Lãnh Băng Tâm mới vô tâm vô phế mà coi thường con người này.

"Không song chị hai lại biến mất rồi." Thiên Còn chưa bước ra đến cửa đã thấy Tường Vy hớt hải chạy ra phòng khách hô to.

Tình hình này thật khiến mọi người khó hiểu, rõ ràng là một người bị thương nằm trong phòng, ở phòng khách lại có một đống người như vậy mà người đó lại có thể im hơi lặng tiếng giống như bốc hơi mà biến mất.

Lăng Kiệt giật mình chạy vào phòng chỉ thấy trong phòng không còn ai, cửa sổ bị mở tung ra. Thấy trên giường có một tờ giấy nhỏ anh bèn nhấc lên đọc, trong khi đọc mặt càng ngày càng khó coi.

"Bị mấy người làm phiền chắc chắn vết thương sẽ không mau lành được. Thôi thì mọi người chịu khó giúp tôi xử lý công việc, hợp đồng làm ăn nha, tôi muốn đi nghỉ mát vài ngày.

Lăng lão đại cảm ơn vì chuyện hôm nay, về phần máu từ vết thương chảy ra giường thì anh tự mình giặt nha.

Lãnh Băng Tâm."

"Cô được lắm." Lăng Kiệt cầm bức thư vò nát trong tay nghiến răng nghiến lợi nói, người đàn bà này đúng thật là không thể nói được mà, rõ ràng là còn đang bị thương mà lại có thể leo cửa sổ mà chạy.

Bước đến kiểm tra kỹ càng xung quanh Kiệt không khỏi nhíu mày kinh ngạc. Thật không ngờ trong căn phòng này đặt nhiều bẫy với bom mini như vậy mà cô ta lại có thể leo ra mà không có việc gì, hơn nữa đây lại là tầm thứ mười ba của một tòa nhà.

Hàn Long vừa bước vào phòng cũng đã hiểu được tất cả, xem ra Băng Tâm lại sợ bị người khác chăm sóc tỉ mỉ rồi. Nhưng mà anh rất thắc mắc không biết cô ở đâu, bởi vì trước đây cũng có vài lần Tâm biến mất nhưng dù có điều tra bao nhiêu cũng không thể nào tìm được bất kỳ tin tức gì.

Thiên Thiên nghe lời Vy hô to vội vàng quay người trở lại vội vàng bước về phía căn phòng kia. Trong phòng không có ai khiến cô lo lắng không hiểu rốt cuộc đứa em gái này của mình bị làm sao nữa, bị thương như vậy mà còn chạy lung tung đi đâu Không biết nữa.

"Điều động toàn bộ lực lượng tìm bằng được Lãnh Băng Tâm về đây cho tôi." Lăng Kiệt quay đầu vẻ mặt lạnh hơn băng nhìn Bạch Long ra lệnh.

"Thôi khỏi, không cần tìm làm gì cho phí sức đâu lão đại." Hàn Long ngao ngán lắc đầu khuyên Lăng Kiệt.

"Sao vậy?" Lăng Kiệt nhíu mày, khí lạnh trên người ngày càng tỏa ra nhiều hơn.

"Trước đây cũng có lần chị ấy mất tích như vậy nhưng dù chúng tôi tìm thế nào cũng không thấy." Tường Vy thở dài

"Đúng vậy, tốt hơn hết vẫn là chờ chị ấy chơi chán rồi tự trở về thôi. Bây giờ mà đi tìm chỉ sợ đến lúc chị ấy tức giận sẽ trốn càng lâu hơn thôi." Hàn Long gật đầu tán thành ý kiến của Vy tiện thể bổ sung thêm một chút.

Lăng Kiệt nghe họ nói vậy cũng đành chấp nhận chờ đợi nhưng không hiểu sao trong lòng vẫn có chút mất mát, khó chịu không yên. Thiên Thiên thấy vậy cũng đành từ bỏ ý định điều động người đi tìm em gái của mình.

Cuối cùng tất cả đều trở về ai làm việc của người đó nhưng vẫn không kém phần mong ngóng ai đó trở về sớm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.