Ai Bắt Nạt Ai?

Chương 30: Chương 30




Tôi nhanh chóng kéo Gia Kỳ đến quán cà phê Lee Mountain để xem màn kịch của ông cậu. Hình như quán cà phê này nghịt người, thậm chí còn hết chỗ để ngồi. Thỉnh thoảng có những khách hàng vô tư nói rằng “tôi không cần chỗ ngồi, chỉ cần cho tôi một tách cà phe hoặc đồ uống gì đó là được, tôi chỉ cần ngồi cạnh người đàn ông đằng kia”

Đưa mắt nhìn đến bàn, tôi nhận ra hình dáng quen thuộc.Gia Kỳ kéo tôi đứng chúi vào một góc để quan sát tình hình

Tôi dám chắc rằng quán cà phê này phải cảm tạ ông cậu tôi vì nhờ có cậu thì mấy kẻ tò mò kia mới nhanh chân đến đặt bàn trước chúng tôi

Tôi ngước lên trời than thầm “tại sao những kẻ có nhan sắc, đăng chỉ vài dòng đơn giản trên trang web mà cũng có thể gây bão là sao?”

Tiếng nhạc du dương cất lên, tôi chăm chăm nhìn vào bàn của ông cậu, không quên dặn cô phục vụ đặt máy nghe nén mini vào chân ông cậu.Côn nhận, chỉ mở miệng nhờ thôi mà cô phục vụ kia đã nuốt trắng được 500k của Gia Kỳ.

Khốn kiếp, sao cô ta không đi ăn cướp luôn đi, giả vờ làm phục vụ lương thiện làm chi

A,bắt đầu rồi, bắt đầu rồi, là tiếng bà cô

“Anh muốn sao”

“Câu này tôi hỏi em mới phải, em muốn sao?”

“ Anh..Anh…”

“Như Tố à, anh đây!”

“Hừ,đồ vô sỉ nhà anh, sao anh dám viết bậy viết bạ lên trang web, hả?”

“Ý, em nhắc anh mới nhớ, em coi,tình cảm của anh là thật lòng, em không nên từ chối làm gì. Em bảo anh em là cảnh sát hả? Chị gái anh cũng là cảnh sát nha, xem ra chúng ta rất môn đăng hộ đối!”

“Mẹ kiếp! Anh có ngậm cái mồm của anh lại không hả? Anh đúng là vô sỉ, mặt dày, anh nghĩ anh là ai mà tôi phải sợ những lời đe dọa của anh?”

“Cô giáo Như Tố à, em đừng quên em là giáo viên, em không thể chửi tục được,học sinh nghe được chúng nó lại bảo là do em dạy đấy.Em hỏi anh là ai mà dám dọa em à? Anh là Tô Thành, là Lâm Tô Thành! Anh dĩ nhiên không có đủ sức để đuổi việc hiệu trưởng nơi em đang làm việc nhưng anh đủ sức khiến em phải nghỉ việc,anh không phải khủng bố mà ném bom hay mua xăng đốt nhà em nhưng anh đủ sức khiến nhà em bị giải tỏa. Vậy, em nghĩ anh là ai mà không dám dọa em?”

“Anh..anh thật bỉ ổi, vô liêm sỉ?”

“Tôi bỉ ổi? Bỉ ổi bằng việc bố em đã ăn hối lộ không, tôi vô liêm sỉ, vô liêm sỉ bằng chuyện mẹ em biết người ta có vợ, có con rồi mà vẫn đi dụ dỗ không? Như Tố, em đừng tự sỉ vả mình như thế? Em ngoài việc làm bạn gái anh ra, em không còn lựa chọn nào nữa đâu.Cả ông anh họ của em nữa, dĩ nhiên, anh ta không bị cách chức nếu em đồng ý làm bạn gái anh”

“Anh, anh dám điều tra tôi”

“ồ không, anh không điều tra em, anh chỉ tìm hiểu cuộc sống phong phú của gia đình em mà thôi”

Mặt bà cô tím tái rồi chuyển sang trắng bệch, có lẽ không chịu đựng được nữa, bà cô đập mạnh vào bàn, chỉ thẳng tay vào mặt ông cậu, hét lên

“Rốt cuộc anh muốn tôi phải làm sao?”

Ông cạu nở nụ cười ranh mãnh “Chẳng phải anh nói rồi sao, chỉ cần em làm bạn gái anh”

“Được!”bà cô hít thật mạnh, gật đầu “Chỉ cần anh buông tha cho người nhà tôi, tôi sẽ làm bạn gái anh!”

Haizz, lưới tình lồng lộng tuy thưa nhưn khó lọt. Bà cô ơi bà cô, dù bà cô có thông minh,tài trí, lạnh lùng như băng ngàn năm thì cô cũng không thể địch nổi ông cậu cực phẩm của em đâu.Ở Bắc Kinh, biết bao nhiêu phụ nữ đẹp hơn cô, quyến rũ hơn cô, tài giỏi hơn cô cũng chỉ bại trong tay ông cậu Lâm Tô Thành này của em

Tôi ngán ngẩm không muốn biết kết quả nữa,kẻ ngu cũng đoán được kết cục của câu chuyện này

Gia Kỳ tinh quái nhìn tôi, nở nụ cười tinh quái “Cậu thấy chiêu này đọc không? Nhờ một phần lớn công đào tạo của tôi đó”

Tôi khinh bỉ đồng chí nào đó “Quả nhiên,mấy trò biến thái này không phải cậu thì tôi cũng thấy lạ, làm sao mà ông cậu biết rõ gia cảnh nhà bà cô đến vậy?”

Đồng chí nào đó mặt dày nói “Không sao, quá trình không quan trọng, quan trọng là kết quả, ha ha!”

Nói chuyện với tên biến thái này có lúc thần kinh của tôi bị viêm mất

Tôi không thèm nói chuyện với hắn, quay ngoắt đi thì bị một bàn tay nào đó giữ lại

“Cậu định đi đâu?”

Tôi hừ mũi,nói “Cái gì cậu cũng có thể quản lí tôi nhưng đi vệ sinh thì, xin lỗi, tôi không thể để cậu quản được!”

Hắn đỏ mặt im lặng

Tôi cũng không thấy lạ trước thái độ của hắn, ai bảo hắn chọc vào ổ kiến lửa là tôi

Đi đến nhà vệ sinh, tôi đang định bước vào thì bất chợt gặp Hoàng Quân. Từ hôm gặp Hoàng Quân ở sân trường lúc đợi ông cậu đàm phán với cô Như Tố, hôm nay, tôi trùng hợp gặp lại cậu, tuy có hơi mất mặt nhưng ít nhất được gặp lại cậu là vui rồi

Tôi dơ tay chào thì Hoàng Quân bơ tôi, đi thẳng. Tôi đâu phải ác quỷ mà né tôi, bực mình,t ôi liền đi theo cậu ta xem cậu ta định trốn đi đâu

Tôi khựng lại. Phía bàn gần vòi nước, tôi thấy chị Mai đang ngồi nói chuyện với Hoàng Quân.

Quái lạ, chị và Hoàng Quân có chuyện gì để nói, không lẽ hai người họ quen nhau?

Chị Mai mới từ Mỹ về chưa bao lâu mà? À, trước đây Hoàng Quân cũng từng đi Mỹ, nghe nói cậu ta ở bên Mỹ học rất tốt.Nhưng sao cậu ta lại về Việt nam, không lẽ giữa hai người bọn họ có chuyện gì?

“Hoàng Quân không phải là người tốt, em nên tránh xa hắn ta ra”

Thế mà giờ đây, chính chị lại có liên quan đến Hoàng Quân.Hóa ra, chị khuyên tôi nên tránh xa Quân là để chị với cậu ta được ở bên cạnh nhau sao?

Cổ họng tôi trào lên một chất gì đó khiến tôi nghẹn ắng.Không phỉ tôi đã hứa với Gia Kỳ không quan tâm ai khác sao, giờ tôi đang nghĩ gì thế?

Gia Kỳ nói đúng, có lẽ, trên đời này, ngoài hắn ra sẽ không còn ai đối xử với tôi tốt như hắn

“Tiểu Khuê, đứng đó làm gì, không lẽ ngủ quên trong nhà vệ sinh”

Gia Kỳ

Tôi ứa nước mắt, đột nhiên rất muốn ôm lấy hắn. Vòng tay của hắn ấm thật,thoang thoảng có mùi hương nhài rất dịu nhẹ. Tôi ôm hắn thật chặt, dụi cằm vào ngực hắn

“Sao vậy, không lẽ cậu vào nhầm nhà vệ sinh?”

Tôi ngước lên nhìn hắn, nhăn mặt “Đang lãng mạn, cái gì mà vào nhầm nhà veej sinh, có cậu mới vào nhầm nhà vệ sinh!” rồi tiếp tục ôm hăn thật chặt

Tôi không biết tôi ôm hắn để làm gì, nhưng tôi thích cái cảm giác này

Mùi hoa nhài nhè nhẹ, thoang thoảng, ngọt ngào quện vào mùi hương hoa sen ở quán khiến tôi ngây ngất. Tôi như chìm vào thế giới riêng của mình. Tôi không quan tâm những ánh mắt kì quái của người khác nhìn vào, lúc này, tôi chỉ muốn ôm Gia Kỳ thật lâu

Có lẽ,là lần đầu tôi chủ động ôm hắn, tôi cọ cọ mặt vào ngực hắn, nói nhỏ “Gia Kỳ, đừng bao giờ bỏ tay ra biết chưa”

Mắt Gia Kỳ chợt lóe sáng, hắn mỉm cười với tôi. Chốc chốc, mặt hắn đỏ bừng nên, hắn đưa mắt nhìn tôi rồi nhìn mọi người xung quanh. Hắn ho nhẹ vài tiếng, hắng giọng với tôi

“Tiểu Khuê, chúng ta có thể về nhà tiếp tục ôm nhau, nhưng ở nơi công cộng thế này…”

Mặt tôi bỗng nhiên đỏ bừng, tôi muốn nói với hắn một câu từ lâu lắm rồi

:Gia Kỳ, tôi muốn nói với cậu một chuện, từ lâu rồi, tôi muốn..”

Hắn đang trông chờ nhìn tôi, ánh mắt có gì đó vui mừng. Tôi không biết hắn đang sướng cái gì, kì thực, tôi không nhịn được nữa mà thốt lên

“Gia Kỳ, tôi muốn đi vệ sinh”

Chẳng cần biết hắn có đồng ý hay không, tôi vùng vẫy thoát khỏi lòng hắn,chạy một mạch vào nhà vệ sinh


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.