Ai Bắt Nạt Ai?

Chương 34: Chương 34




“Tỉnh chưa? Tỉnh chưa?” Hòa Nhã sốt ruật nhìn Tiểu khuê đang nằm trên giường, bàn tay bóp chặt lấy tay người bên cạnh “Gia Kỳ, cho con bé uống thuốc hai 3 ngày rồi mà nó không chịu tỉnh thế?”

Gia Kỳ buồn rầu đáp “Con cũng không biết nữa, làm sao bây giờ?”

Hòa Nhã nhăn mặt, nhìn về phía ông chồng nào đó đang thảnh thơi ngủ. Nén xúc động,bà đạp một phát vào chân khiến ông chồng đau quá phải dãy nảy tỉnh lại. Bà hậm hực nói

“Con gái thì đang bất tỉnh nhân sự, thế mà có người lại ngon lành, ngủ khỏe”

Giang Hồng Phong che miệng ngáp, dụi mắt “Em làm sao thế? Bây giờ nó không tỉnh chứ không phải là mãi mãi không tỉnh đâu, em sốt ruật cái gì. Hơn nữa, Tiểu Mai cũng bảo rằng thuốc do nó điều chế sẽ có công hiệu trong 5 ngày mà,chỉ còn 1h nữa, chắc tỉnh ngay thôi mà”

Tịc tắc..tích tắc

Hòa Nhã phẫn nộ, đập mạnh tay vào bàn “Hừ, quá giờ rồi sao nó không tỉnh?” đưa mắt hỏi Gia Kỳ “Con có cho nó uống thuốc đúng không đấy?”

Gia Kỳ vò đầu, bực bội “Rõ ràng con cho uống rồi” Chợt nghĩ tới điều gì đó, hắn vội vàng bấm điện thoại, gọi cho Tiểu Mai “Tiểu Mai, Tiểu Khuê vẫn chưa tỉnh?”

Giọng nói lo lắng từ Việt Nam chuyền sang đàu dây, Tiểu Mai dật mình, nghĩ nghĩ gì đó rồi bảo “Cậu có cho nó uống viên màu xanh không thế?”

Màu xanh?

Lúc đó, hắn lục tìm mãi mà không thấy, vừa có viên thuốc rơi ra, hắn sợ không kịp liền vội cho Khuê uống, hình như viên thuốc đó màu xanh?

Hắn vội lao xe đến thẳng nhà Tiểu Khuê, chạy vào phòng Tiểu Mai tìm thử một lần nữa

Ôi, quả nhiên vẫn còn một viên thuốc màu xanh nữa, nhưng không lẽ phải cho uống hai viên

“Tiểu Mai, rốt cuộc có mấy viên thuốc giải”

Mấy viên? Thuốc giải chỉ có một thôi mà, không lẽ?

Tiểu Mai lo lắng hỏi “Cậu đừng nói cậu lấy viên thuốc màu xanh, bên trái đấy nha. Nói cho cậu biết, cậu mà cho nó uống viên đó thì còn lâu nó mới tỉnh”

Gia Kỳ nghe xong mặt mày trắng bệch, giọng có chút yếu ớt “viên thuốc đó là..?”

Đầu dây bên kia thở dài “thôi, đã cho uống rồi thì dù có móc ruật nó ra cũng không lấy lại được viên thuốc đó đâu. Gia Kỳ, bây giờ cậu phải hết sức bình tĩnh, Tiểu Khuê, nó..nó….nói chung là mất khoảng bốn năm để nó tỉnh lại. Cậu chịu khó chăm sóc nó vậy. tình trạng của nó chỉ như là ngủ thôi, cậu nói gì, làm gì nó cũng biết nhưng chẳng qua mắt không mở, chân tay không cử động đâu. Tính con bé hoạt bát như thế cho nó ngủ bốn năm cũng không tệ. Cậu chịu khó tìm một căn biệt thự trống, tạo khung cảnh như kiểu công chúa ngủ trong rừng, cho nó ở đấy.Yên tâm, nó không sao đâu”

Rụp

Tiểu Mai thở phào nhẹ nhõm một cái, nhìn ra bầu trời. Nước Mỹ quả nhiên rất nhiều người giỏi, nhưng người có thể chế ra thuốc giải kia phải chỉ có cô mà thôi

Thực ra, cô không muốn để Tiểu Khuê uống viên thuốc đó, nhưng vì muốn thử thách tình yêu của Gia Kỳ với cô em gái ngốc kia, chỉ còn cách này thôi

Mama đại nhân cũng biết chuyện này từ trước nên đã đồng ý. Lúc đó, cô còn muốn hỏi tại sao thì mama đại nhân kia bảo rằng “Chẳng phải nhóc Khuê kia rất thích tiểu thuyết lãng mạn sao? Ta đây nhàn dỗi cũng muốn coi phim trực tuyến. Dù sao để cho thằng nhóc Gia Kỳ kia bắt nạt nó suốt như vậy, làm mẹ như ta cũng phải giúp nó một tay chứ. Muốn trở thành con rể ta đâu chỉ là được huấn luyện từ bé, mà phải được thách thức, hiểu không?”

Cô không hiểu những lời lẽ kia,cô chỉ biết, nếu Tiểu Khuê tỉnh lại mà biết chuyện mama đại nhân sắp đặt kế hoạch viễn tưởng này, chắc nó sốc lắm.Tính tình Hòa Nhã rất cổ quái, nhiều khi đã hứng nên là làm, đã làm thì tuyệt đối không có chuyện thất bại

Kết quả lần này còn tùy vào ông trời thôi

Cuộc sống cần tạo ra thử thách để tô luyện con người,để con người tiến bộ

Trước kia, khi ở Việt Nam, thứ mà cô cảm nhận được không phải là cảm giác ấm áp của gia đình, mà là sự quản giáo rất nghiêm khắc của mama Hòa Nhã. Cô biết, Hòa Nhã vốn xuất thân từ thế giới hắc bang, hằng ngày đơn giản mặc cảnh phục chỉ là che mắt bàn dân thiên hạ. Cách ứng xử của Hào Nhã rất khó giải thích, ngay cả cô, sống chung lâu như vậy nhưng cũng không thể nào nắm bắt được tâm tư của Hòa Nhã

Người duy nhất trên đời có thể nắm bắt được chính là ông hoàng trong giới kinh doanh-Giang Hồng Phong. Cặp đôi này đã từng làm mưa, làm gió trên thế giới nhưng chỉ khi biết có mang Tiểu Khuê, họ mới chấp nhận rửa tay gác kiếm, không màng thế sự

Nói là vậy, nhưng Giang Hồng Phong vẫn không thể bỏ qua được việc kinh doanh.Ông mở công ty Giang thị để làm cho đỡ buồn tay, buồn chân,còn việc làm ăn trước kia đều giao cho người anh trai Giang Hồng Tú quản lí

Giờ đây,gia đình Hoàng Quân cũng là một trong những tập đoàn lớn, tuy không bằng một phần của Giang thị nhưng ít nhất cũng đủ làm mây mưa trên thị trường châu Á. Việc cô lo nhất hiện nay không phải là Tiểu Khuê có tỉnh lại hay không mà là ở Bắc Kinh kia, bao giờ cô mới trở về gặp mẹ ruột

Sáng sớm, những tia nắng chói chang bắt đầu len lỏi khắp không gian. Tiếng ồn ào, náo nhiệt của xe cộ gây người ta cảm giác khó chịu

Trên chiếc giường mềm mại kia, một cặp nam nữ đâng ôm nhau say sưa giấc nồng.Có tiếng chuông cửa reo lên, bất giác, người phụ nữ trên giường nhíu mày. Bàn tay kia khua khoáng ở đâu đó rồi dừng lại vỗ mạnh,trong khi mắt vẫn nhắm tịt

“Ông xã, dậy mở cửa”

Người đàn ông mệt mỏi xoay người lại, vòng tay ôm người đàn bà vào lòng

“Mặc kệ người ta đi!”

Ting! Ting!

“Ông xã, anh có dậy mở cửa hay để em cho anh một cước xuống giường”

Người đàn ông vội dơ tay đầu hàng, không quên hôn vợ một. Chưa tỉnh ngủ hẳn, người đàn ông che che miệng, tay vuốt mặt cho tỉnh táo

“Ai thế?”

Người đàn ông đó sững người lại một lúc, nhíu mày nhìn người thanh niên đối diện

“Gia kỳ, cháu không thể hôm nào cũng đến sớm như thế,mới sáng sớm đã phiền chết đi được”

Hắn bước vào phòng, mặt toát lên sự lạnh lùng đáng sợ. Nhìn người phụ nữ trên giường, hắn tỏ ý không hài lòng, quay sang hỏi người đàn ông

“Chú Thành, chú biết đây là người phụ nữ thứ bao nhiêu rồi không? Cái này gọi là nhất kiến trung tình ấy hả?”

Tô Thành chẳng thèm liếc người phụ nữ trên giường một cái, hững hờ ném bộ quần áo trên ghế cho cô ta

“Mặc vào rồi biến nhanh”

“Thành..” Cô ta ứa nước mắt nhìn Tô Thành

Hắn lạnh lùng nói “Cút!”

Cô ta kinh hãi nhìn người thanh niên kia rồi vội vàng chui vào trong chăn mặc quần áo. Chưa đầy 5p, cô ta đã chóng vánh lượn khỏi mắt hăn

Nhìn thẳng vào người đàn ông kia, hắn nghiêm nghị nói “Bốn năm rồi, cậu bao giờ mới bỏ tính trăng hoa kia?”

Người đàn ông chỉ hững hờ đáp “Chú không phải con, bốn năm qua, mọi chuyện đã thay đổi, người đàn bà kia không đồng ý yêu chú thì việc quái gì chú phải tốn thời gian. Gia Kỳ, ta thấy đã bốn năm rồi mà Khuê nó không tỉnh lại, ta thấy, tốt nhất con kiếm đứa khác mà yêu. Đàn ông ấy à, thiếu người yêu không chết được, nhưng thiếu phụ nữ làm ấm giường thì..vô cùng nguy hiểm!”

Hăn tức giận định cho ông chú này một bài học nhưng kìm lòng lại,bình tĩnh nói “Chú định bảo cháu bỏ rơi Tiểu Khuê sao? Chú, chú là cậu ruột của cô ấy đấy”

Tô Thành làm vẻ chịu thua, đá lông mày “Có chuyện gì mà tới tận khách sạn kiếm ta”

Gia Kỳ nói “Vụ làm ăn bên Thúc Sương chú đã lo xong cho cháu chưa? Sáng nay thấy chú Phong báo đã gặp trục trặc”

“Thôi chết!” Tô Thành vỗ trán, ôm đầu suy tư “Thì ra hôm qua anh rể có nói nhưng tại uống hơi nhiều, nên..dù sao thì cháu cứ yên tâm, mọi chuyện ta vẫn kiểm soát được”

Gia Kỳ im lặng không nói gì

Bốn năm, không phải là thời gian ngắn, càng không phải là thời gian dài, sao Tiểu Khuê vẫn chưa tỉnh lại? Liệu ông trời đang đùa với hắn?

Kể từ ngày biết cho Khuê uống viên thuốc, viên thuốc mà một giấc ngủ bốn năm,hắn vô cùng đau lòng. Tiểu Khuê vừa mới tỏ tình với hắn, hắn cũng ý nguyện sẽ yêu thương cô suốt đời, nhưng phải làm sao với một người đang nằm ngủ suốt bốn năm

Năm mười tuổi, hắn đã thích cô. Lớn lên cùng nhau, cảm giác chiếm hữu đã lớn dần trong lòng khiến hắn vô cùng ích kỷ. Hắn nhận ra, hắn thực sựu yêu tiểu nha đầu kia mất rồi

Những lần xuất hiện bức thư tình của tên nào đó, hắn vội dấu nhẹm đi không cho cô biết. Hắn không muốn cô bị rung động trước bất cứ người con trai nào, cô chỉ có thể là của hắn

Hắn bắt nạt cô bởi hắn nghĩ, chỉ có làm như vậy cô mới chịu nghe lời hắn, toàn tâm ở bên hắn

Cô bướng bỉnh, cô ngang tàng, cô phá phách, cô hay làm đủ chuyện linh tinh, phiền hà nhưng hắn lại tình nguyện vid cô mà thu dọn tàn cuộc

Cô đó, cái hay không học, cái xấu lại tiếp thu rất nhanh

Thấy người ta đi ăn trộm ổi, cô mặt dày rủ hắn đi theo, hứa cho hắn 2 quả, nhưng rồi tính háu ăn lại nổi lên, cô ăn sạch mà không chịu phần hắn. Hắn biết nhưng hắn không giạn, căn bản, cô gái này còn quá trẻ con!

Lớn hơn một chút. Mỗi ngày đi học là hai bản kiểm điểm.Ôi thôi, hết trốn tiết, đánh nhau, trêu chọc thầy cô làm thú vui. Hắn bắt dầu thấy đau đàu khi phải giúp cô dọn dẹp tàn cuộc

Cô bị tống lên chùa, hắn đau lòng, hắn đỡ lười cho cô nhưng tất bại. Mẹ cô không đồng ý, mẹ cô muốn cô phải học theo những gì bà quản lí. Hắn biết vậy nên im lặng cho xong.Khi biết cô được trở về nhưng vẫn cứng đầu ở lại chùa, hắn lại tìm mọi cách bắt cô quay về

Biết Quang Quý theo đuổi cô, hắn tìm gặp hắn nói chuyện, đưa ra thỏa thuận nhưng Quang Quý không chịu nhượng bộ, đã vậy Quang Quý lại còn tông xe vào hắn. Hắn vô cùng tức giận, hắn quyết định cho Quang Quý một bài học nhưng cô lại ngăn hắn.Trong lòng hắn vừa giận, vừa đau

Tiếp đến là Hoàng Quân. Hắn biết Hoàng Quân không yêu cô mà người Hoàng Quân yêu là Tiểu mai. Hắn tìm cách móc xích lại tình cảm của Mai và Quân, nhân tiện đem cô trở về với hắn

Lần đầu tiên hắn tỏ tình với cô, thế mà cái đầu heo của cô không chịu nhận thức, phải dùng biện pháp mạnh mới tiêu hóa được.Hắn cười khổ, sao trên đời có thể có cô gái ngốc tới mức kì lạ!

Cuối cùng, bao nhiêu công sức mà hắn bỏ ra cô đã đáp lại. Cô thích hắn, cuối cùng cũng chịu mở lòng để thích hắn rồi. Thế nhưng, vì giúp Mai và Quân ở bên nhau, hắn vô tình cho cô uống nhầm thuốc

Hắn sai, hắn sai rồi! Hắn vô cùng hối hận!

Bốn năm qua, hắn sống mà cảm giác như mình không tồn tại.

Với hắn, nếu có một điều ươc, hắn ước rằng người con gái hắn yêu thương kia sẽ tỉnh lại!

Nhưng rốt cộc thì sao nào? Đã 1464 ngày trôi qua, Tiểu khuê của hắn vẫn chưa tỉnh lại

Hắn thất vọng , cả thế giới xung quanh hắn đều sụp đổ

Ông trời, bao giờ Giang Tiểu khuê tỉnh lại? Bao giờ tỉnh lại đây.

Hắn, hắn không thể chịu đựng nữa rồi, nếu còn tiếp tục nữa, hắn dẽ chết mất

Nếu Tiểu khuê không tỉnh, có lẽ, hắn sẽ uống viên thuốc giống cô để có thể cùng nhau ngủ giấc ngủ ngàn thu

Hắn muốn gặp cô, hắn nhớ cô, nhớ giọng nói, tiếng cười, nhớ ánh mắt,..nhớ lắm!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.