Ái Hậu Dư Sinh

Chương 47: Chương 47




CHƯƠNG 47

Lâm gia.

Tô Diêu ngồi trên băng ghế dài khắc hoa theo phong cách xưa, nói là ngồi không bằng nói là tư thế tùy thời có thể đứng dậy tấn công. Bà đã hơn bốn mươi, chăm sóc rất khá, khóe mắt chỉ có chút nếp nhăn, trên mặt lại được trang điểm đánh phấn tỉ mỉ, thoạt nhìn như là mới hơn ba mươi tuổi. Tô Diêu mang một chiếc áo khoác lông chồn dài tới đầu gối, trên cổ là một khăn choàng lông nhung nhìn ấm áp lại thoải mái, bên trong còn có thể loáng thoáng nhìn thấy một chuỗi vòng cổ ngọc bích.

Tô Diêu ngồi bên cạnh Lâm Trinh, trang điểm đậm nét, cô mang một áo khoác đen ngắn tay da báo phối với váy ngắn, một cây màu đen, giày cao gót mười phân, mái tóc quăn tùy ý thả ra, một bên nghiêng đầu sơn móng tay màu đỏ tươi, một bên không chút để ý nói: “Aiz mẹ, mẹ không nên tức giận về việc đó nữa. Dù sao anh ta cũng đã bị thương rồi.”

Tô Diêu “Hừ” một tiếng: “Không tức giận? Mẹ sao có thể không tức giận! Nó bị thương một chút thì có tính là gì? Kết quả còn không phải nó vẫn được lợi sao? Mẹ thật vất vả chuẩn bị sẵn sàng từ trên xuống dưới, hết thảy đều đã an bài tốt, chỉ chờ nó nhảy vào, tốt nhất là tàn phế luôn, nếu không tàn phế thì cũng có thể mang cái danh hành sự bất lực, đến lúc đó nhóm nguyên lão không ưa nó cũng có thể lấy đó làm lý do ngáng chân. Hiện tại thì hay rồi, bên này rõ ràng có tay trong của nó, nếu không phải mẹ diệt khẩu nhanh, tên đó đã khai ra mẹ chủ mưu chuyện này rồi!”

“Aizz, mẹ, loại chuyện này rất dễ dàng lưu lại chứng cớ a.”

cheveuxnoirs.wordpress.com

“Nó cũng đã trúng mấy gậy trong lúc hỗn loạn rồi, bất quá không phải nó cũng có lợi còn gì? Ở trước mặt lão gia ăn nói bừa bãi một chút đã qua cửa, lại chẳng biết thế nào mà không rò rỉ ra một chút tin đồn, tuy rằng chưa đụng đến chúng ta , nhưng lão gia sợ nhất là phụ nữ tham gia vào chính sự, con xem hiện tại nó đã theo dõi mẹ con chúng ta! Lần sau muốn làm việc cũng không biết phải chờ tới lúc nào!” Tô Diêu càng nói càng căm giận, bộ ngực phập phồng cao thấp, con mắt cũng sắp trừng ra ngoài.

“Mẹ, mẹ không có quyền cũng không có thế, ở trong bang cũng rất khó có thể làm ra chuyện gì. Ba ba thì vốn kiêng kị thế lực của ông ngoại, vẫn đề phòng mẹ đó thôi.” Lâm Trinh sơn xong tay trái, đổi tay tiếp tục chậm rãi sơn. Nước sơn này cũng không tệ lắm, ít nhất không có mùi giống mấy cái trước kia.

Vừa thấy thái độ ‘tọa sơn quan hổ đấu’ của con gái, Tô Diêu tức sắp hộc máu : “Mày thật sự là không quan tâm, nó đã sắp lên làm chủ rồi mà mày còn ở chỗ này sơn móng tay, mày cho là nó ngồi đó rồi thì chúng ta có thể có trái cây tốt gì để ăn không? Hơn nữa nó là con trai của người phụ nữ kia, thù mới hận cũ chất lên, mười cái mạng cũng không đủ cho chúng ta xài!”

“Mẹ, con đã nói rồi, cho dù mẹ tạm thời đấu lại anh ta, Hồng bang cũng không thể để một phụ nữ lên làm chủ a. Trừ phi con biến tính, bằng không sao có thể có cơ hội. Anh ta là con trai độc nhất của ba, phỏng chừng anh ấy có phạm lỗi tày trời gì ba ba đều có thể tha thứ, chúng ta cũng không có cách a.” Nói tiếp, nếu không phải lúc đó mẹ bức mẹ anh ta, anh ấy cũng không cần nghẹn đến giờ để báo thù.

“Không có cách không có cách, chẳng lẽ chờ hắn đến làm thịt chúng ta?” Mày liễu Tô Diêu dựng thẳng, đập chén trà đặt lên bàn, vài giọt nước bắn tung tóe lên mấy móng tay Lâm Trinh đang sơn.

“Mẹ! Con đang sơn móng tay mà!” Lâm Trinh khó chịu liếc mắt một cái, vội vàng thổi thổi móng tay.

Tô Diêu lại giống như hoàn toàn không biết, hai mắt nhìn chằm chằm vào lá trà di động trong chén: “Nếu nhúng tay vào nữa, lão gia sẽ bất mãn.”

Lâm Trinh trở mình xem thường: “Mẹ, theo như mẹ nói, mẹ ở trong bang rất khó làm ra chuyện gì đó.” Phụ nữ lớn tuổi chính là như vậy, chỉ biết cùng phụ nữ lục đục với nhau, lúc muốn đấu với nam nhân thì một chút ý nghĩ chính trị cũng không có. Nói không chừng còn chưa làm chuyện gì ra hồn đã bị ông già mượn cơ hội diệt sạch.

“Vậy con nói nên làm như thế nào?!”

Lâm Trinh không nhanh không chậm mà sơn xong một móng tay cuối cùng, lại nhẹ nhàng thổi thổi, mới nói: “Gần đây mới bứt dây động rừng, chúng ta cần phải yên tĩnh một thời gian ngắn. Nếu muốn tham gia bang đấu, không bằng chơi một trận lớn.”

“Chơi lớn? Chơi làm sao?”

cheveuxnoirs.wordpress.com

Lâm Trinh lạnh lùng cười, trong mắt lộ ra một tia tàn nhẫn.

***

Mấy nốt nhạc đệm nho nhỏ này đều là quá khứ, ngày ngọt ngào vẫn chậm rãi tiến về phía trước.

Tần Qua với Cố Mộng tựa hồ lại khôi phục quan hệ bạn bè bình thường như ngày xưa, gặp mặt thì chào hỏi, cười một chút rồi đi qua. Tần Qua cự tuyệt thừa nhận, có lần còn giả bộ tức giận, làm Đàm Tấn không dám bàn luận về đề tài “Cưa đổ hoa khôi trường học” này nữa.

Mỗi ngày Tần Qua cùng Lâm Hi Liệt đi vào giấc ngủ, rồi cùng nhau tỉnh lại.

Ban ngày đi học, giữa trưa cùng nam nhân ăn cơm hộp, buổi tối lại cùng nam nhân ngủ say.

Tựa như cặp vợ chồng tân hôn.

Phương diện dục vọng của Lâm Hi Liệt rất mãnh liệt, cho dù là một ngày trước đã mạnh mẽ làm, sáng hôm sau vẫn thường thường cương, tùy tiện đặt ở giữa hai chân cậu, cậu nhiều lần đều bị nhiệt độ của vật kia nóng đến bừng tỉnh. Đương nhiên, Tần Qua muốn dậy sớm đến trường, mỗi ngày đều làm là không có khả năng. Vì thế Lâm Hi Liệt thường tập trung vào tối thứ hai và tối thứ năm, hai ngày một trận nhỏ, năm ngày một trận lớn. Vì săn sóc người yêu, một tuần chỉ làm hai lần như thế, cho nên mỗi lần Lâm Hi Liệt đều làm đến vô cùng kịch liệt, làm cho Tần Qua đối với thứ hai và thứ năm sinh ra bóng đen tâm lí. Vì tránh cho ngủ đến khi mặt trời lên cao, Lâm Hi Liệt muốn tiến hành tính sự bình thường vừa về nhà liền túm Tần Qua lên giường, làm xong hai lần sẽ tắm rửa, như vậy Tần Qua sẽ còn đủ thời gian để nghỉ ngơi. Thế là mỗi lần đến thứ hai và thứ năm, Tần Qua đều khẩn trương muốn chết, từ lúc lên xe nam nhân đã bắt đầu khẩn trương. Nam nhân lại rất thích thứ hai và thứ năm, mỗi lần Tần Qua từ trên xe bước xuống đều bị nam nhân trực tiếp bế lên phòng ngủ như là đề phòng cậu chạy trốn, nhiều lần đều ở trên hành lang lầu hai đã bắt đầu kích hôn.

Tính sự như vậy, kỳ thật cũng coi như thường xuyên. Dấu hôn trên người Tần Qua thường thường còn chưa nhạt đi đã bị cái mới đè lên, tiết thể dục đối với cậu cũng trở thành làm phức tạp. Tiết thể dục lại rất hợp với tình hình mà chỉ có một ngày thứ tư, hơn nữa thể dục của lớp thực nghiệm hoàn toàn là thùng rỗng kêu to, mỗi lần đều là hoạt động tự do đá banh hay chơi bóng rổ là được. Nhưng là mùa xuân càng ngày càng gần mùa hè, thời tiết càng thêm nóng lên, thường thường hoạt động một chút thì đã nóng đến muốn cởi áo khoác, lộ ra ngực hoặc là áo ngắn tay bên trong, thế là dấu hôn trên cổ trước ngực sẽ thành vấn đề lớn. Có một lần không cẩn thận bị một học sinh cùng lớp nhìn thấy, chỉ chỉ trước ngực, hỏi: “Tần Qua, điểm đỏ này là cái gì vậy? Dị ứng sao?” Tần Qua cúi đầu vừa thấy, hoảng hốt vội vã che đi, nói: “Đúng vậy a… Có chút dị ứng hải sản…” Trở về liền vừa – xấu hổ – lại vừa – tức giận nói với nam nhân, sau này không cho hôn xương quai xanh, nam nhân lười biếng cười cười, không hôn xương quai xanh thì cắn đùi trong của cưng, dù sao làn da nơi đó non mịn lại mẫn cảm…

Tính sự đi qua, Lâm Hi Liệt gảy gảy tóc mái Tần Qua. Sợi tóc bị mồ hôi dính ướt, mềm mại vắt lên trán.”Này, có phải em sắp thi giữa kì không?”

cheveuxnoirs.wordpress.com

“Hmm” … Nam nhân hoàn toàn không chú ý đến việc học ở trường học sao? Đã bao lâu hắn không tới trường học?

“Thi xong là ngày mồng một tháng năm đúng không?”

“Ừm…”

“Ra ngoài du lịch với anh đi.”

___________________

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.