Ái Hậu Dư Sinh

Chương 8: Chương 8




CHƯƠNG 8

Tuy rằng người nọ không thèm để ý, cũng không biết tại sao Tần Qua lại thực sự để ý, sổ lý hoá của người nọ tốt như vậy, tại sao không cố gắng học tốt địa lý, chính trị, sinh vật, như vậy sẽ xoá đi cái danh dựa vào tiền, tất cả mọi người sẽ nhìn hắn với cặp mắt khác xưa. Tần Qua ngày thứ tư mà bắt đầu do dự chuyện này, do dự đến tan học ngày thứ sáu, cuối cùng cố lấy dũng khí nói: “Ngày mai tôi tới nhà cậu giúp cậu học bổ túc đi.”

Người nọ nhíu mày: “Học bổ túc cái gì?”

“Lịch sử, địa lý, chính trị, sinh vật gì đó …”

“Mấy cái đó cần gì bổ? Không phải đều là học thuộc lòng sao?” Lông mày người nọ nhăn càng chặt hơn.

Quả nhiên là không muốn… Tần Qua trong lòng thở dài. Thôi thôi, hắn cũng không cần mình lo nhiều như vậy.

“Tôi đi đây.”

“Từ từ.”

Tần Qua dừng bước lại nhìn lại hắn.

Người nọ đem thuốc lá trong miệng ném xuống đất giẫm tắt, phun ra khói thuốc nói: “Sáng mai tôi đón cậu.”

“Ừ…” Tần Qua gật gật đầu. Đi hai bước lại quay đầu liếc nhìn Lâm Hi Liệt một cái, người nọ vẫn đang dựa vào môtô chăm chú nhìn cậu. Cậu bị ánh mắt nóng cháy đó nhìn có chút khẩn trương, bước nhanh ra cửa trường, ngồi lên xe riêng.

***

Sáng ngày thứ hai, Tần Qua ngồi trên bàn ăn điểm tâm, Tần cha một bên ăn sáng một bên lật ‘Tuần San Tài Chính’. Túi quần ngủ của Tần Qua bỗng nhiên chấn động hai cái cậu để di động dưới cái bàn mặt mở ra, là tin ngắn của người nọ: “Chỗ cũ.” Ý là ở chờ ở nơi lần trước đưa cậu về. Người nọ gửi tin nhắn cũng là có thể gõ ít một chữ liền gõ ít một chữ, thường thường muốn làm cậu liều mạng đoán mới ra.

Tần Qua đem di động nhét vào túi quần, ngẩng đầu nói: “Ba ba, hôm nay con cùng bạn ra ngoài chơi, chắc buổi tối mới về.”

Tần cha uống hớp trà: “Kêu lái xe đưa con đi. Tiền còn đủ không?” Nói rồi sờ túi tiền.

Tần Qua vội nói: “Không cần không cần. Hôm nay bạn con mời,con không cần xài tiền. Nhà cậu ấy có xe riêng tới đón, sẽ không cần phiền tới chú Hà.”

“Vậy à…” Tần cha cười cười: “Là nữ học sinh bổ túc lần trước sao?”

“Ưm… Không phải…” Đúng ra mà nói…Thật ra thì, ít nhất là cùng một khuôn mặt.”Là một nam sinh.” Đây không tính là nói dối đi…

“À… Vậy là tốt rồi.” Tần cha thoáng thở ra: “Nên cùng bạn bè ra ngoài chơi nhiều một chút, không cần mãi rúc ở nhà.”

“Vâng.”

Cha luôn lo lắng cho mình quá thân cận với nữ sinh, nếu biết mình kỳ thật cùng… Nếu biết được, không biết sẽ giận đến thế nào?

Tần Qua chỉ nghĩ đã cảm thấy lưng run lên, nhanh đổi quần áo chạy ra ngoài.

“Ba, con đi đây.”

Người nọ dựng môtô đứng ở góc ngã tư đường, lại dựa vào xe hút thuốc thấy cậu đến mới đem thuốc ném. Tần Qua nhịn không được nói: “Cậu ít hút thuốc một chút đi.”

“Biết rồi.” Người nọ không để ý mà tùy tiện đáp lời, từ phía sau lấy ra một cái áo gió dày ném lên vai cậu.

Cậu có chút ngạc nhiên: “Đây là? …”

Người nọ hất cằm chỉa chỉa môtô: “Xe này không thể so với xe xịn nhà cậu, mùa đông ngồi sẽ tương đối lạnh.”

“A…”

Tần Qua đút hai tay vào tay áo mới phát giác áo này thật lớn thật dài, mặc ở trên người cậu có chút buồn cười. Người nọ vươn tay đến thay cậu kéo khóa kéo, buộc nút thắt, lại lấy nón bảo hiểm đội cho cậu.

Chờ cậu ngồi xong, người nọ nắm tay cậu bỏ vào túi áo, nghiêng đầu nói: “Ôm chặt” Lúc này mới đeo bao tay nổ máy.

Người nọ ở phía trước thay cậu chắn phần lớn gió, cái áo khoác trên người lại dày ấm áp, Tần Qua cảm thấy mình một chút cũng không lạnh, thậm chí nóng đến hơi hơi đổ mồ hôi.

Người nọ tuy rằng kiên nhẫn cực kém, tánh khí táo bạo lại lạnh lùng, nhưng thật sự rất cẩn thận. Lúc đi bộ trên đường thì luôn luôn để cậu đi ở phía trong, mới vừa vào đông đã vô thanh vô tức ném cho cậu một cặp bao tay.

Cậu nhịn không được chặt tay ôm thắt lưng tinh tráng của người nọ, người nọ tựa hồ phát hiện, thả chậm tốc độ quay đầu nói: “Sao vậy? Lạnh à?”

Cậu lắc lắc đầu.



Vú Trương nhìn thấy cậu thì vô cùng vui sướng lại nhiệt tình, cắt một đĩa hoa quả lớn, còn kém chút nữa là muốn đi nướng bánh ga-tô, làm cho cậu nhịn không được hoài nghi Lâm Hi Liệt có phải hoàn toàn không có người bạn nào khác hay không.

Sách giáo khoa của Lâm Hi Liệt thật sự là sạch sẽ muốn chết, đừng nói không viết tên, ngay cả dấu vết lật ra đều không có, Tần Qua nhìn đến lắc đầu.

Học bổ túc áp dụng hình thức đơn giản nhất, nhàm chán cũng là trực tiếp nhất: người nọ xem một lần, rồi khi làm phần trọng điểm thì hỏi Tần Qua, có chút giống loại bài thi điền vào chỗ trống và trả lời ngắn. Bất quá đây đã là cực hạn của người nọ, muốn cho hắn trình bày và phân tích cái gì Trần Thắng Ngô, ý nghĩa và bài học của cuộc khởi nghĩa nông dân*, nói không chừng người nọ sẽ trực tiếp lấy bàn đánh người.

*Khởi nghĩa diễn ra vào thời Tần, khoảng tháng chín (209 TCN)

Giống như dự đoán của Tần Qua, trí nhớ cùng năng lực lĩnh ngộ của hắn thật kinh người, gần như đạt tới trình độ gặp qua sẽ không quên, năm phút hoàn tất một chương giống như ăn cơm uống nước không cần tốn sức. Mặc dù Tần Qua thiên tư thông minh đứng nhất hàng năm vẫn có chút bất bình: đây đại khái là thiên tài đi.

Đáng sợ nhất chính là tiếng Anh của người nọ, bài thi hai giờ hắn có thể làm xong trong nửa giờ, tỉ lệ đúng cũng đáng kinh ngạc. Tần Qua thử nhìn qua bài người nọ đang làm, cậu mới nhìn đến một nửa người kia đã dùng bút chọn đáp án. Cậu kinh ngạc hỏi người nọ, mới biết được thì ra người nọ trước đây cùng mẹ Mỹ, thân thể mẹ hắn nhiều bệnh, khi hắn sáu tuổi thì qua đời, lúc đó hắn mới bị cha Lâm Nhất Huy đón về Trung Quốc. Bởi vậy tiếng Anh xem như nửa tiếng mẹ đẻ. Chỉ là người nọ cực kỳ chán ghét loại bài điền vào chỗ trống, bởi vậy mỗi lần đều lười làm trực tiếp để trống, mới đưa đến tiếng Anh chỉ bảy tám chục điểm.

Người nọ trước kia chưa bao giờ nhắc tới chuyện cũ về người mẹ đã mất, hôm nay có dịp mới nói ra, làm Tần Qua có chút cảm giác bứt rứt vì biết bí mật của người khác.

Đứa nhỏ mất mẹ mà cô độc, từ Mỹ chuyển đến một nơi hoàn toàn lạ lẫm, không chỉ không có một người bạn, lại không thể cùng cha ở chung, chỉ có thể cùng một bà vú ở bên ngoài, đối với một đứa nhỏ sáu tuổi mà nói là thê thảm đến thế nào. Có lẽ tính cách người nọ quái gở, lạnh lùng là có quan hệ tới thời thơ ấu thê lương đi. Tần Qua nghĩ đến đây, trong lòng thậm chí có chút co rút đau đớn.

“Thật có lỗi… Làm cậu nhớ lại chuyện không vui.”

Người nọ vẫn là vẻ mặt hờ hững: “Không có gì.”

Tuy rằng học bổ túc đúng là rất buồn tẻ , nhưng khi hai người ở cùng một chỗ thời gian lúc nào cũng qua nhanh, ăn xong cơm trưa không bao lâu, mặt trời đã từ từ hạ xuống phía tây.

Tần Qua đưa tay nhìn đồng hồ nói: “Hôm nay đến đây thôi, buổi tối cậu nghỉ ngơi đi.” Do dự lại bồi thêm một câu: “Ngày mai muốn tiếp tục không?”

Người nọ nâng mắt lên: “Ngày mai tiếp tục, cậu đêm nay cũng đừng về.”

“Sao? …” Cậu choáng váng nửa ngày, người này sao tự nhiên chăm chỉ như thế? Sửng sốt hai giây mới lắp bắp mà nói: “Không cần… không cần…Ngày mai tôi sẽ lại đến.” Cậu lớn như thế này cũng chưa từng qua đêm ở nhà người khác! Nhà có xe riêng nên không qua đêm ở ngoài!

Người nọ trừng cậu, cậu mới vội vàng nói: “Ba của tôi…”

Người nọ không kiên nhẫn : “Đừng đem ba cậu ra. Nói cậu cùng bạn đi KTV* suốt đêm, chẳng lẽ cái này cũng không cho? Cậu ngồi tù hay sao vậy?”

*KTV: karaoke tv

Cậu muốn nói cậu chưa từng đi KTV, hoặc là cậu chưa từng ngủ lại bên ngoài, nhưng nhìn bộ dáng khó chịu cực độ của người nọ, lời nói đến bên miệng lại nuốt xuống.

“Để tôi thử một chút…” Nói xong lấy di động trong áo khoác ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.