Ai Là Ai Của Ai

Chương 57: Chương 57




Ánh mắt anh nhìn cô rất sâu, đôi môi đẹp mím lại thật chặt, toát lên nét cương nghị chỉ riêng có ở anh. Nói thực lòng là anh rất muốn có một đứa con, đặc biệt là con của anh và cô. Nhưng anh lại không dám bộc lộ ước muốn đó trước mặt cô, vì sợ cô sẽ tổn thương, sợ cô nghĩ ngợi nhiều. Anh yêu cô, nếu bắt anh phải chọn một giữa cô và đứa trẻ, anh sẽ không do dự gì mà chọn cô.

Anh trước nay luôn quả đoán, nhưng quyết định này khiến anh thấy khó khăn vô cùng. “Viên Hỷ.” Anh khẽ gọi tên cô, “Anh tôn trọng ý kiến của em, nếu em muốn đứa trẻ này, vậy thì chúng ta kết hôn thật nhanh. Nếu em không cần nó, anh sẽ đưa em đi bệnh viện.”

Cô có cần đứa trẻ này không? Cô cần chứ, nhưng, có thể không? Năm mươi phần trăm phát bệnh, cho dù là một nửa không bệnh thì vẫn có gene, sẽ sống trong ám ảnh như cô suốt đời… Không! Cô chịu đủ rồi, nếu đây là lời nguyền rủa thì hãy để nó kết thúc ở cô đi!

Môi cô run rẩy, cố hết sức mới thốt ra được: “Cuối tuần này đưa em đi bệnh viện nhé, được không?”

Anh im lặng, tim dội lên từng cơn đau buốt, ôm chặt cô vào lòng, anh khẽ hôn lên tóc cô: “Xin lỗi, do anh không tốt, sau này sẽ không thế nữa, anh hứa.”

Cô nấc lên khe khẽ trong lòng anh, anh hiểu nỗi đau ấy, vì trái tim anh cũng đau như cô. Họ đều là người lý trí, họ cũng bắt buộc phải lý trí, anh nghĩ, nhưng lý trí ấy phải được đánh đổi bằng bao nhiêu nỗi đau?

Họ đã hẹn sáng chủ nhật tuần này sẽ phẫu thuật, Bộ Hoài Vũ đưa Viên Hỷ đến đó. Bác sĩ chính là một phụ nữ khoảng hơn năm mươi tuổi, dáng vẻ rất nghiêm khắc. Bà cúi đầu nhìn bệnh án của Viên Hỷ rồi lại ngước lên nhìn cô, lạnh nhạt nói: “Đều là người lớn cả rồi, chỉ vì tham lam hoan lạc nhất thời mà không chút quý trọng bản thân.”

Viên Hỷ đỏ mặt rồi lại tái nhợt, cúi đầu không nói gì. Bộ Hoài Vũ ngồi cạnh nắm tay cô, nói ngắn gọn: “Trách nhiệm của tôi, là do tôi không tốt.”

Bà bác sĩ hừ một tiếng: “Đương nhiên là trách nhiệm của anh rồi, tôi chẳng hiểu nổi thanh niên các anh, đeo một cái bao mà khó thế à? Nếu đã không muốn có con thì tại sao không phòng tránh? Anh có biết lần đầu phá thai sẽ ảnh hưởng đến vợ anh nhiều lắm không?”

Bộ Hoài Vũ nhìn Viên Hỷ, môi mím càng chặt, nỗi hổ thẹn trong mắt càng sâu, anh nắm chặt lấy tay cô. Viên Hỷ cười nhẹ, khẽ lắc đầu. Cô theo y tá vào phòng mổ, Bộ Hoài Vũ đứng dựa vào tường hành lang bên ngoài, thất thần nhìn đầu ngón tay của mình, trên đó vẫn còn lưu lại hơi lạnh của Viên Hỷ. Tay cô lạnh đến thế, không cảm thấy chút sinh khí nào khiến anh bỗng thấy rất hoảng sợ. Đó là đứa con đầu của họ, cũng có thể là đứa cuối cùng, từ bỏ nó như thế ư? Bộ Hoài Vũ ôm đầu, thấp thỏm bất an đi qua đi lại ngoài phòng mổ, hoàn toàn không còn vẻ bình thản thường ngày.

Mọi thứ trong phòng mổ đều lạnh lẽo, Viên Hỷ lặng lẽ nằm trên bàn mổ, hai chân dang rộng một góc có thể khiến người khác cảm thấy xấu hổ. Không biết cơn gió từ đâu thổi vào giữa hai chân cô, thoáng chốc lạnh cóng cả trái tim. Khủng hoảng, như dòng nước không nguồn, dồn đến cô từ bốn phía. Rõ ràng cô đã hạ quyết định, nhưng không hiểu sao khi đến lúc này, cô lại thấy sợ hãi, chùn bước.

Bác sĩ đang chuẩn bị mọi thứ trước khi mổ, những tiếng va chạm kim loại leng keng vang lên. Cô thầm nhủ đừng sợ, thầm nhủ anh đang đứng ngoài với cô, đứa bé này không thể giữ lại, họ không sai, như thế là lựa chọn tốt nhất. Cô đã liệt ra đủ mọi lý do, nhưng cô vẫn thấy sợ, cuối cùng bắt đầu run lẩy bẩy. Không sợ, không sợ, cô lầm bầm, chầm chậm nhắm mắt, có một thứ dịch thể nào đó rơi ra khỏi mắt cô, tuôn chảy…

Xin lỗi… con của mẹ…

Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng đập mạnh, bác sĩ và các y tá đang chuẩn bị mổ giật nảy mình. Viên Hỷ kinh sợ nhìn, cửa phòng mổ đã bị đạp ra mở toang, Bộ Hoài Vũ lao vào, mặc kệ sự kinh ngạc của mọi người, anh kéo Viên Hỷ dậy, kiên quyết: “Chúng tôi không làm nữa, chúng tôi cần đứa trẻ này, dù nó thế nào đi nữa, chúng tôi vẫn cần nó!”

Nước mắt Viên Hỷ không còn kìm nén nổi nữa, tuôn chảy trên mặt cô, trong màn nước mắt mờ nhòa chỉ thấy bóng dáng cao lớn của Bộ Hoài Vũ, anh lấy chăn bọc ôm lấy cô, khẽ khàng bế cô xuống bàn mổ. Cô nhìn vào mắt anh, trong đó toát lên một sự kiên định vô cùng…

Bộ Hoài Vũ không chỉ phá hỏng ca mổ mà còn đạp hỏng cả cửa phòng mổ, kết quả là ngoài bị phạt tiền còn bị bà bác sĩ kia mắng cho một trận. Viên Hỷ không nhẫn tâm nhìn một người đàn ông như anh lại bị bác sĩ mắng như học sinh tiểu học, đành giải thích: “Không phải do chúng tôi nắng mưa thất thường, mà là do tôi có bệnh di truyền, sợ lây truyền cho đứa trẻ, nên mới mâu thuẫn như thế.”

“Có lo lắng gì thì có thể kiểm tra nước ối vào tháng thứ tư.” Bác sĩ nói, nhướn mắt lên rồi hỏi: “Cô có bệnh di truyền gì?”

Viên Hỷ cắn môi, hạ giọng nói bệnh của anh trai, bà bác sĩ tỏ ra kinh ngạc: “Đó là căn bệnh rất hiếm gặp, đời cha của cô có ai mắc bệnh không?”

Viên Hỷ nghĩ ngợi rồi lắc đầu: “Bố mẹ tôi đều không sao, chỉ có anh tôi.”

Bác sĩ cau mày rồi nói: “Bệnh này là bệnh gia đình, nếu có thì không chỉ có mình anh cô, mà họ hàng cũng sẽ có người phát bệnh, tôi thấy cô nên đưa anh trai đến xét nghiệm, bệnh này quá hiếm, đừng để nhầm lẫn.”

Tiếng bác sĩ không lớn nhưng hai người lại thấy như sấm dội bên tai, cả hai cùng nghĩ đến bản báo cáo xét nghiệp là do mẹ Hà Thích đưa, lỡ như không chính xác thì sao? Họ nhìn nhau, cùng thấy chút hy vọng lóe lên trong mắt đối phương.

Trên đường về, Bộ Hoài Vũ tỏ ra tư lự, vào nhà rồi anh mới ôm lấy Viên Hỷ từ phía sau, nói khẽ: “Dù thế nào đi nữa thì chúng ta cũng vẫn cần đứa con này, đi đăng ký kết hôn trước nhé. Sau đó đón mẹ em và Thanh Trác đến, chúng ta có thể đưa Thanh Trác đã xét nghiệm, mẹ em lại có thể chăm sóc em…”

“Nhưng…” Viên Hỷ định phản bác thì Bộ Hoài Vũ đã bịt miệng cô, anh hôn nhẹ lên sau tai cô, dịu dàng khuyên: “Đừng thế, Viên Hỷ, bà là mẹ em, dù bà đã sai lầm nhưng em không thể cắt đứt quan hệ huyết thống. Chúng ta sắp có con rồi, em cũng sẽ trở thành một bà mẹ, anh không muốn em sống với nỗi oán hận mẹ mình. Tha thứ cho bà đi, Viên Hỷ, bà chỉ yêu con mình, nếu chúng ta có một đứa con như anh trai em, có lẽ chúng ta cũng sẽ không làm tốt hơn bà đâu.”

Viên Hỷ vừa chua xót vừa cay đắng, không nói gì, chỉ dựa hoàn toàn vào lòng anh. Vòng tay anh quá ấm áp, nhiệt độ cơ thể và hơi thở của anh đều mang đến vẻ bình thản lạ thường, khiến cô cảm thấy an toàn. Trong vô thức, nước mắt đã lăn xuống gò má, từ khi ở bên anh, hình như cô trở nên thích khóc lạ lùng. Cô cười đưa tay lau nước mắt, khẽ đáp “vâng”.

Họ không cử hành hôn lễ, chỉ đến Cục dân chính đăng ký, sau đó lại mời mấy người bạn thân thiết ăn một bữa cơm xem như thông báo. Bộ Hoài Vũ cảm thấy rất hổ thẹn vì nợ Viên Hỷ một đám cưới tử tế. Cô chỉ cười, đưa tay vỗ nhẹ gương mặt căng thẳng của anh, cười nói: “Không sao, em không quan tâm lắm, hơn nữa chúng ta tại sao phải bỏ tiền ra hành hạ bản thân mình cho người khác đứng nhìn?”

Tuy nói thế nhưng thực ra trong lòng cô vẫn thấy hơi hụt hẫng. Phụ nữ nào cũng mong muốn mình có một đám cưới long trọng, mặc áo cưới xinh đẹp tinh tế, sau đó nghe người đàn ông mình yêu nói trước mặt họ hàng bạn bè: Tôi yêu cô ấy, tôi nguyện cưới cô ấy làm vợ, suốt đời suốt kiếp không rời xa nhau.

Tuy tầm thường nhưng rất đáng yêu, là ước mơ của mọi cô gái.

Bộ Hoài Vũ dịu dàng kéo tay cô, nhìn cô chăm chú: “Đợi con ra đời rồi, anh sẽ bù cho em một đám cưới long trọng hơn, được không? Còn lớn hơn cả hôn lễ của Bì Hối nữa.”

Viên Hỷ thấy nét mặt anh toát ra vẻ trẻ con hiếm thấy thì không nhịn được cười: “Vâng, chúng ta bế con đi, nhưng Bộ tiên sinh, đó là đám cưới thứ hai của anh hay là của em?”

Bộ Hoài Vũ cũng cười nhẹ, vò vò tóc Viên Hỷ, có một vẻ yêu chiều và dịu dàng khó nói. Hai người đều cười, nhưng trong nụ cười ẩn giấu chút đau thương, tương lai đối với họ mà nói, vẫn là một thử thách to lớn.

Viên Hỷ khẽ thở dài một tiếng: “Chúng ta có phải là ích kỷ quá không?”

Phải, có quá ích kỷ không? Cứ giữ đứa trẻ lại như thế, có công bằng với nó không? Nếu nó cũng giống anh cô, thế thì cuộc đời của nó sẽ ra sao? Cho dù nó may mắn là một đứa trẻ bình thường, nhưng lại tiếp tục gánh chịu lời nguyền ấy, liệu nó có oán hận cô?

Bộ Hoài Vũ im lặng, khẽ vén mái tóc cô ra sau tai, rồi khẽ véo tai cô: “Không phải chúng ta ích kỷ mà chỉ vì yêu nó, cho dù nó có giống Thanh Trác thì chúng ta vẫn yêu. Đừng lo nữa, Viên Hỷ.” Anh dịu giọng, tiếng nói rất khẽ nhưng lại có sự kiên định khiến cô yên lòng, “Anh có thể cho nó một cuộc sống tốt đẹp, dù nó có thế nào đi nữa.”

Bộ Hoài Vũ về quê Viên Hỷ đón bà Viên và Thanh Trác lên. Từ sau khi ông Viên qua đời, tính tình bà cũng thay đổi khá nhiều, như thể bỗng dưng trầm lặng hẳn, không còn vẻ chanh chua đanh đá thuở trước. Bây giờ bà chỉ là một người đàn bà tiều tụy, hàng lông mày vốn hay nhăn nhó giờ đã dịu hơn nhiều, có vẻ e dè quan sát căn nhà. Bộ Hoài Vũ đóng cửa, thấy mẹ vợ vẫn chần chừ đứng đó thì cười khẽ, nói: “Mẹ, vào trong đi, Viên Hỷ đang nấu cơm trong bếp.” Nói xong lại lên tiếng gọi Viên Hỷ.

Viên Hỷ bê thức ăn lên, ánh mắt hai mẹ con chạm nhau, cả hai đều khựng lại. Chỉ trong hai tháng ngắn ngủi mà mẹ cô như già hơn cả chục tuổi, tóc cũng đã bạc nhiều, mẹ cô đã già. Viên Hỷ nhớ đến câu mà Bộ Hoài Vũ đã nói, chẳng qua bà chỉ yêu thương đứa con tàn tật hơn mà thôi, có lỗi lầm lớn gì đâu? Khóe mắt Viên Hỷ nóng lên, cô mím môi, gọi khẽ một tiếng “mẹ”. Bà Viên vội gật đầu, trong đôi mắt lấp loáng lệ, vội đưa mu bàn tay lên chùi.

Thanh Trác không thấy được tình cảm dâng trào giữa hai mẹ con, anh chỉ thích thú chạy đến chỗ Viên Hỷ, bế bổng cô lên hét: “Tiểu Hỷ, anh lại đến rồi nè, căn nhà này đẹp quá.”

Bà Viên sợ Thanh Trác bất cẩn nên vội quát: “Mau buông ra, đừng động đến em gái con! Sau này không được bế nó như thế nữa!”

Thanh Trác không hiểu, quay lại chớp mắt hỏi mẹ: “Tại sao sau này không được bế Tiểu Hỷ?”

Bộ Hoài Vũ khẽ cười, bước đến đón lấy thức ăn trên tay Viên Hỷ, cười nói với Thanh Trác: “Vì trong bụng Tiểu Hỷ có đứa bé, chúng ta phải cẩn thận, nếu không bé con sẽ không vui đâu.”

“Thật không?” Thanh Trác nhìn Viên Hỷ rồi quay lại nhìn mẹ, thấy bà cũng cười gật đầu, “Woa, Tiểu Hỷ có bé con.” Anh bỗng dưng hứng chí, chạy đến cạnh mẹ, kéo kéo tay áo bà hỏi: “Mẹ mẹ, bé con có chơi với con không?”

Niềm vui sướng của Thanh Trác thoắt chốc lây cho cả nhà, đến Viên Hỷ cũng không nén được nụ cười, cô nhìn Bộ Hoài Vũ, thấy anh cũng đang dịu dàng nhìn mình, tuy im lặng nhưng ánh mắt ấy đã nói lên tất cả.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.