Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường

Chương 77: Chương 77: Điều kiện của Vương gia




Trong mộng, chính là nụ cười như hoa lê này làm mình ngày đêm mơ tưởng, trắng noãn mà cao nhã, thuần khiết trong sáng, giống như mọi thứ trên thế gian này đều được nụ cười như thiên sứ ấy thanh lọc.

Kinh ngạc, mơ mơ màng màng, mại khai bộ pháp muốn bước vào, đột nhiên đồng tử trong mắt co lại, nụ cười tươi tắn như hoa lê của nàng đột nhiên trở nên cứng ngắc, gương mặt trong mộng và thân ảnh trước mặt vốn đã gần như một nay bất giác chia thành hai mảnh, hư ảo thoáng qua làm hắn đột nhiên bừng tỉnh, tú bào bách hoa kim điệp vung lên, bạc môi nhếch lên nụ cười tà tứ, khôi phục vẻ lạnh lùng như nước.

“Mẫn Hách yêu nam?” Môi đỏ mọng khẽ lên tiếng, hắn nhíu mi, trên mặt phiêu thượng một tầng tà khí,“Dân đen, ngươi kêu ta thật quen miệng a, chỉ sợ đây không phải lần đầu, không dưới trăm lần rồi?” nghĩ đến lá huyết thư (thư viết bằng máu) kia xưng hô của nàng cũng là thế này, không khỏi hừ lạnh.

Chậm rãi đứng thẳng, nàng cười như không cười, đầy vẻ trào phúng, mắt hạnh khẽ liếc qua cổ áo của hắn, trên đó vẫn còn băng kín như cũ.

“Ngươi nên tự mình hiểu lấy,” tay thuận thế vuốt lại mấy lọn tóc trước ngực, sau đó chìa ra trước mặt “lấy giải dược ra, nếu không muốn cho người khắp thiên hạ nhạo báng Vương gia là một người nói không giữ lời, tốt nhất là đem giải dược cho bọn đi.”

Hai tay khoanh trước ngực, tiếp tục đi về phía trước vài bước, hắn cúi đầu xuống, nhìn vẻ mặt đầy đề phòng của Y Y, châm chọc cười, vươn một tay, kéo kéo vài sợi tóc trước ngực nàng.

“Nếu nói bổn vương có thể tự mình hiểu lấy, như vậy, Vương phi, ngươi sao lại không tự mình hiểu lấy, bổn vương muốn giết người, tuyệt không lưu cho họ con đường sống, chỉ là vài tên sát thủ, cũng dám đối đầu với bổn vương, cho dù, người nọ là ngươi, bổn vương cũng tuyệt không nương tay.” Nói xong, nhẹ nhàng lôi kéo lọn tóc của YY đang nắm trong tay, không hề gây tiếng động thùy hạ xuống .

da đầu vi đau, nàng nhíu nhíu mày, cảm giác được trên gương mặt tuấn mỹ kia phảng phất sự tức giận, nguy hiểm của loài báo đang quan sát con mồi, cứ nghĩ rằng hắn sẽ dừng lại, nhưng không, hắn cứ chậm rãi, từng bước, từng bước một tiến lên, áp sát vào nàng.

Thân ảnh cao lớn vây lấy thân hình mảnh mai của Y Y, mười phần áp bách khiến cho nàng liên tục lui về phía sau.

Không biết vì sao, nàng lại không cảm nhận được một tia sát khí, đến tột cùng, chuyện gì xảy ra? không phải nói cho dù người nọ có là chính mình, cũng sẽ tuyệt không nương tay sao?

“Vương gia, ngươi đừng tiến lên nữa, nếu cứ tiếp tục, đừng trách bổn phi không khách khí.” Một tay đặt lên phía trên sợi tóc, mắt hạnh vi trừng.

“Như thế nào là không khách khí?” liếc mắt một cái, hắn cười lạnh một tiếng, lại tiến lên phía trước một bước, cơ hồ vòm ngực rắn chắc của hắn chạm vào chop mũi nhỏ nhắn của nàng.

Thản nhiên, mùi hương của hắn quanh quẩn lấy Y Y, nàng cắn răng một cái, hét lớn:“Bóng dáng kiềm chế, định!” Hai tay hạp mười, ngón tay còn chưa cuốn, chỉ cảm thấy trước mắt sáng ngời, người vừa đứng trước mắt thoắt cái bóng dáng đã ở cách xa mười bước.

Bạc thần tà câu, hắn lạnh nhạt cười, tựa hồ liệu định nàng nhất định sẽ có hành động này, đã sớm có chuẩn bị, điểm nhẹ mũi chân đã ở bên trong đình viện nhàn nhã tản bộ, đột nhiên nhìn thấy một cái giếng cạn, mâu quang âm lãnh lóe lên một tia sắc bén

“Như thế nào, hoàng phi còn nhớ rõ nơi này ?”

Nghi hoặc nhìn về hướng hắn, liếc mắt một cái, nàng không rõ hắn muốn ám chỉ cái gì nên đảo mắt nhìn quanh bốn phía, đột nhiên sắc mặt trắng bệch, nơi này là……

“Lần trước, bị nhốt phía dưới chắc là chịu nhìêu khổ sở đi? Cả đêm còn dầm mưa, làm bổn vương lúc ấy còn lo lắng, không biết hoàng phi có chịu nổi hay không, miệng vết thương còn chưa hoàn toàn khép lại, hơn nữa còn phải ngâm nước dầm mưa, chỉ sợ vết thương lở loét, thân thể bị ngâm đến hư thối mục nát, e rằng đá phiến bên trên vẫn chưa được lấy ra.” Hắn cúi đầu cười, mắt lạnh tà nghễ châm chọc nàng, đôi mắt hẹp dài lóe ra tinh quang như loài yêu nghiệt.

“Khó trách ngươi nhanh như vậy có thể tìm tới nơi này,” Y Y cắn chặt răng, tay bất tri bất giác đặt lên miệng vết thương đã khép lại, trán toát ra mồ hôi lạnh,“Thật sự đáng tiếc , bản phi không chết.”

“Tam phiên hai lần, đều cho ngươi ở trong tay bổn vương trốn thoát, lần này, không muốn chết, chỉ sợ cũng không được, huống chi là ngươi tự mình tìm đến.” Âm hiểm cười , tú bào bách hoa tú điệp lại vung lên, đôi mắt màu nâu chậm rãi chuyển biến, thâm sâu khó lường, sát ý nồng đậm, long mi dài công vút càng thêm tà ác, vẻ ôn nhu vừa nãy hoàn toàn biến mất vô tung vô ảnh. Miệng lầm rầm niệm chú thuật, một tầng sương trắng bao trùm hoàn toàn thân ảnh của hắn, từ bên ngoài nhìn vào không thể nhìn thấy bất cứ điều gì trừ một tầng sương khói mờ ảo.

Lại là loại chú thuật này! Da đầu của Y Y một trận run lên, dùng thuật này, mình làm sao nhìn thấy hắn sử dụng chiêu thuật gì, làm sao ứng phó đây?

“Chậm đã!” khẽ quát một tiếng, hai thân ảnh nâng lão Giả từ trong phòng từ từ đi ra.

Nguyên lai thì ra ba người này trốn ở bên trong, Mẫn Hách nhíu mày, một tay đặt sau lưng, tiêu sái bước lên một bước, tú bào bách hoa tú điệp sống động như thật, tung bay trong gió, phiêu dật thoát tục, lóe sáng rực rỡ, yêu dị như một yêu tinh, từng bước từng bước, đi ra từ trong sương khói mờ ảo.

“Như thế nào, ba người các ngươi muốn tới chịu chết? À không…”, Hắn khẽ lắc đầu, mi mắt vi liễm,“Vốn, các ngươi đã là người chết.”

“Vương gia, chúng ta ba người đều liều tánh mạng giúp đỡ ngươi, mặc dù không có công lao, cũng có khổ lao, làm gì ngươi phải đuổi tận giết tuyệt!” Lão giả thở dài, chống quải trượng, tay run nhè nhẹ.

“Nga?” đôi mắt màu nâu đột nhiên trong lúc đó lay động, hắn từ từ ngồi ở trên miệng giếng, sắc mặt âm trầm, giật giật mớ dây leo quấn quanh thành giếng, cười khẽ,“Nếu muốn ta không đuổi tận giết tuyệt, cũng có thể, các ngươi chỉ cần giúp ta làm một chuyện.”

Ba người nhìn nhau, thấy khóe mắt của hắn thỉnh thoảng hướng về gương mặt đề phòng của hoàng phi, nhất thời, trong lòng đã nhất thanh nhị sở.

Y Y trầm mặc , cúi đầu nhìn chính mình một thân hỗn độn, lại nhìn Mẫn Hách yêu nam, y bào đỏ tươi tinh xảo diễm lệ, mũi giày không nhiễm một hạt bụi; nàng sắc mặt như giấy trắng; hắn, sắc mặt như đào.

“Chuyện gì?” Khinh Nam cuối cùng nhịn không được, đã mở miệng.

Tùy tiện nhặt lên một chiếc lá bên miệng giếng, hắn đặt ở bên môi thổi thổi, rồi sau đó, cầm lấy phiến lá, ánh mắt lạnh lùng như nước, từng chút, từng chút xé thành từng mảnh nhỏ.

“Giết nàng,” Giọng nói trầm thấp mà rõ ràng, ở trong khoảng sân rộng lớn vang lên từng trận tiếng vang,“Liền có giải dược.”

Lời nói gọn gàng dứt khoát, vang vọng trong không gian, vang đến tai mỗi người lại như sấm rền bên tai, mỗi người một tâm trạng.

“Này……” Khinh Nam ngẩn ra, quay đầu nhìn vào mắt lão Giả, lại bị hắn trừng mắt nhìn trở về, đột nhiên thông minh, hắn cười lạnh nói,“Ngươi nghĩ rằng ta và mọi người còn có thể thuận theo ý của ngươi, phụng mệnh hành sự? Lừa chúng ta một lần, còn hi vọng có thể tái gạt chúng ta một lần?”

“Nếu các ngươi không tin, bổn vương cũng không có biện pháp, nhưng, bổn vương có thể nói rõ ràng cho các ngươi biết, nếu tưởng dựa vào nàng có thể lấy được giải dược, quả thực chính là ý nghĩ kỳ lạ.” Khinh miệt hừ một tiếng, hắn thấy trong mắt nàng hỏa diễm thiêu đốt, khóe miệng ý cười càng sâu.

Cắn chặt răng, từ từ cúi đầu, nhưng mà, tái ngẩng đầu, trên mặt của nàng lại hiện lên một nụ cười sáng lạng, gương mặt tái nhợt phiêu thượng thản nhiên phấn hồng, mày liễu nhếch lên đầy vẻ châm chọc.

“Mẫn Hách yêu nam, ngươi sai lầm rồi, ngươi nghĩ rằng ta và nhóm thủ hạ cũ của ngươi nội chiến, ngươi sẽ làm ngư ông đắc lợi sao? Nếu không giao ra giải dược, vậy xem thục thắng thục phụ (hok hỉu), bất quá, nhìn qua thương thế trên người ngươi xem, dường như người đang chiếm thế thượng phong là chúng ta, bốn chọi một, ngươi thật đúng là nói không tự lượng sức.” Vừa nói, nàng một bên bài một tay chỉ, nói xong, ngón trỏ cùng ngón giữa khinh lập, đối với Mẫn Hách trầm mặt, nàng làm một chữ “v”, thập phần hứng thú .

Chậm rãi đứng dậy,quỷ mị dời bước, trong nháy mắt, ảo ảnh thật mạnh, hồng bào giống như lẩm nhẩm sóng triều, phát ra “Thử thử” tiếng vang, chốc lát, Mẫn Hách đã kề sát bên tai nàng thổi một hơi thở, đôi môi đỏ tươi tà nghễ nhếch lên


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.