Ái Phi Trẫm Là Đặc Công

Chương 40: Chương 40: Diện mạo của Lam Ánh Nhi




Tình huống lúng túng như thế, Vệ Lai cũng coi như không có gì vẫn cười cười cợt nhã.

Nhưng khi cô nhìn thấy người có da mặt mỏng như Quý Mạc Trần nhưng lại xem như không có chuyện gì xảy ra thái độ rất bình tĩnh thì cảm thấy có gì đó rất kỳ quái.

“Đi thôi!” Quý Mạc Trần tự mình quay đầu đi ra ngoài cửa: “Không phải muốn đi ra suối chơi sao! Vậy thì ra đó ngồi một lát.”

Vệ Lai vẫn đứng im không nhúc nhích còn Sơn Linh thì nghẹn ngào cúi đầu làm việc.

Hắn đi tới trước cửa bỗng dừng chân quay đầu lại nhìn Vệ Lai, nhìu mày nói:

“Sao còn chưa đi?”

Vệ Lai chơi xấu hắn: “Ta là người bệnh, là bị thương nha, tiên sinh có thấy qua người bị thương nào lại đi bộ một mình không?”

Ngụ ý của cô là muốn được người dìu đi, Sơn Linh làm như không nghe thấy tiếp tục dọn dẹp bát đũa.

Quý Mạc Trần cũng không có nói gì thêm, xoay người đi lên phía trước tự mình duỗi tay ra như muốn đỡ Vệ Lai đi.

“Để tôi!” Sơn Linh nhanh nhẩu buông hết chén đũa trong tay ra chặn Vệ Lai lại rồi đỡ Vệ Lai khỏi Quý Mạc Trần.

Quý Mạc Trần buông tay đi ngược trở ra ngoài: Vệ Lai nhìn thoáng qua thấy Sơn Linh đang tức giận nhìn mình, lại nhìn sang người có dáng vẻ tao nhã mà cho dù núi thái sơn có sụp đổ trước mặt cũng không thay đổi kia mà không khỏi thầm than, xem ra “người núi” này cũng rất vô tình nha!

Lúc này đã đi đến bên bờ suối, Vệ Lai thở dài hóng gió.

Quả nhiên là “Sơn cùng thủy tận nghi vô lộ, liễu rủ hoa cười lại gặp làng” đây mà. (câu thơ này nghĩa là trong hoàn cảnh khốn khó tìm ra được lối thoát ngụ ý là có tia hy vọng)



Ngày đó vừa mới đến cái thế giới này thì mình suýt nữa đã mất mạng, đảo mắt một cái đã qua mấy ngày, hiện còn có thể an nhàn đi theo một nam nhân như trong tranh vẽ đi tản bộ bên dòng suối nhỏ này.

Con người mới và hoàn cảnh mới luôn khiến người ta có loại cảm giác như đã trả qua mấy đời!

Cũng phải! Hiện tại đối với mình mà nói cũng như cách một thế hệ rồi...

Dừng bước bên bờ suối, nhìn về phía trước dò xét, hôm nay trời không có gió, nên nước suối chảy rất chậm.

Đang tìm tòi thì khuôn mặt thanh tú của Lam Ánh Nhi hiện ra rõ ràng.

Đây không phải là lần đầu tiên Vệ Lai nhìn thấy khuôn mặt này, gương mặt này cô đã từng trông thấy nó qua chiếc gương đồng ở trong phòng.

Có điều khuôn mặt này quả thực là có ma lực làm cho người ta nhìn mãi không chán, trên mặt nước đang hiện ra một cô gái đang trong lứa tuổi 16, môi đỏ răng trắng khuôn mặt mỹ lệ như tranh vẽ: Giờ đây đang lẳng lặng đối diện với mình, đôi mắt lúng liếng nét mặt tươi cười như hoa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.