Ái Phi Trẫm Là Đặc Công

Chương 44: Chương 44: Ta đã dự định ở lại nơi này




Vệ Lai bất đắc dĩ, đành phải nói: “Haizz da, tôi không có thích chủ nhân nhà cô đâu! Đó là thói quen thích đùa giỡn với mỹ nam của tôi mà thôi, cho nên không thể gặp một cái là yêu được? Tôi cùng hắn quen biết bao lâu? Trừ bỏ cái tên Quý Mạc Trần ra tôi cũng đâu biết hắn là ai? Nói cho cùng không thể vô duyên vô cớ lại đi thích một người xa lạ như vậy! Được rồi! Sơn Linh à, tôi biết cô thích chủ nhân nhà cô, là do tôi sai có được hay chưa? Tôi cũng không trách cô, về sau tôi sẽ trách xa chủ nhân nhà cô thật xa...Ngươi đừng có khóc nữa có được hay không? Đừng khóc nữa, tôi thực sự ghét nhất là nghe thấy tiếng người ta khóc, sẽ đau đầu chết đấy...: Đừng khóc nữa...Này...Mẹ nó ngậm miệng lại cho lão tử!!”

Vệ lai thật sự là hết chỗ nói rồi, người này nếu không mắng, cô ta thật đúng là sẽ không nghe lời mà, chỉ cần hung dữ lên thì cô ta liền ngoan ngoãn nghe lời.

“Hừ!” Tiểu nha đầu nghẹn ngào ngẩng đầu, lại ném ra một câu: “Ta thấy quen với kiểu nói chuyện này của cô hơn!”

Mẹ kiếp!

Cực kỳ cực kỳ xem thường việc đưa tặng quà miễn phí cho mình, Vệ Lai vừa nhóm người dậy Sơn Linh liền chạy tới đỡ.

“Không giận lão tử nữa rồi hả?” Cô trừng mắt hỏi: “Không khóc nữa sao?”

“Nếu cô đã nói không có thích chủ nhân nhà tôi nữa thì tôi cần gì phải khóc với cô chứ?”

“Thiệt là...” Vệ Lai bĩu bĩu môi, bỗng nhiên cảm thấy được có một cảm xúc nào đó thoáng qua trong lòng rất nhanh, nhanh đến không kịp suy nghĩ.

Lại nhìn Quý Mạc Trần ở ngoài cánh cửa số nhỏ khoanh tay đứng cười khổ, con người có nhiều khi sẽ như vậy, khi họ đã có thói quen với một cách sống nào đó thì chỉ mong muốn suốt đời đều cứ tiếp tục như thế: Nhưng một khi có song gió nổi lên, thì phần yên tĩnh này sẽ nhanh chóng lan tràn mãi cho đến khi ra hoa kết trái.

Người con gái này đôi khi là một người thô lỗ tùy hứng, đôi khi lại là một cô gái u buồn, sự tồn tại của nàng dường như đã làm cho hắn sinh ra một thói quen: Hiện giờ nghe nàng nói vậy trái lại có chút mất mác khó hiểu.

“Nhưng tôi có thể nói cho cô biết!” Vệ Lai lại lên tiếng nói chuyện, giọng điệu vẫn là có chút tinh nghịch: “Các người đừng có tính toán đợi sau khi vết thương của tôi tốt rồi thì đuổi ta đi, tôi không có nhà để về đâu mà tôi cũng đã dự định là sẽ ở lại chỗ này á.”

“Cô dựa vào đâu hả?” Sơn Linh lại không quan tâm, đôi mắt hạnh mở to trừng Vệ Lai, nàng chợt phát hiện dù mình có làm thế nào cũng vẫn không thể nhận ra ở Vệ Lai có điểm nào là của một cô gái cả, da mặt của cô ta quả thực là quá dày rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.