Ái Phi Tuyệt Sắc Của Vương Gia Thần Bí

Chương 366: Q.3 - Chương 366




Hoàng Phủ Thanh Thần thật sự cao hứng thay cho Hoàng Phủ Thanh Vũ, bởi vì hắn biết rõ lực ảnh hưởng của một nữ nhân đối một người nam nhân đến tột cùng có bao nhiêu to lớn, nhất là người như Thất ca, chuyện gì cũng để trong lòng không chịu nói ra, loại ảnh hưởng này càng đáng sợ hơn. Nhưng hiện nay, nữ nhân có ảnh hưởng đến hắn đã không còn nữa, cho nên, hắn cảm thấy Thất ca đã được giải thoát rồi, ít nhất cũng không cần thống khổ giống như hắn.

Cho nên, vào ngày hắn nhìn thấy Tịch Nhan bị treo trên thành lâu, ngoại trừ khiếp sợ cùng kinh ngạc, trong lòng hắn chỉ còn lại hận ý tràn ngập.

Nhưng không rõ là vì sao mà hận. Vì Thất ca? Vì Nam Cung Ngự? Vì Đạm Tuyết? Tất cả mọi người có mối liên hệ rối rắm với nhau, hắn hận sự rối rắm như vậy, rốt cuộ quyết định lấy cung tên ra, muốn dùng một tên bắn chết nữ tử kia, không để cho Thất ca tiếp tục nóng ruột nóng gan nữa.

Nhưng hắn ngàn lần vạn lần không ngờ, Hoàng Phủ Thanh Vũ lại từ trong quân doanh tới kịp lúc, trơ mắt nhìn mũi tên của hắn cắm vào thân thể nữ tử kia.

Sau đó, hắn từng hỏi qua Hoàng Phủ Thanh Vũ vì sao đột nhiên đến đó, Hoàng Phủ Thanh Vũ chỉ cười nhẹ: “Không biết. Giống như tâm linh tương thông, chỉ cảm thấy nên đi, cho nên phải đi.”

Hắn hoảng hốt hiểu được loại cảm giác này, giống như ở trong đám đông, hắn chỉ cần liếc mắt một cái liền nhìn thấy Đạm Tuyết, chắc hẳn là số mệnh an bài.

Nhưng sau trận đánh công thành, bởi vì mũi tên của hắn mà tình hình không thể vãn hồi lại được.

Do Mộc Thiệu Đình đã tính toán sai lầm, không ngờ hắn sẽ bắn chết Tịch Nhan, quân đội Đại Sở lại một lần nữa quân lính tan rã. Ngược lại, Hoàng Phủ Thanh Vũ từ trước tới nay chưa bao giờ tự mình ra trận lại chiến đấu đẫm máu như vậy.

Nhưng đến khi bọn họ đánh vào trong thành, Tịch Nhan đang bị thương vốn bị treo trên thành lâu đã biến mất chẳng biết đi đâu.

Trong khoảnh khắc nhìn thấy ánh mắt của Hoàng Phủ Thanh Vũ, Hoàng Phủ Thanh Thần biết rằng Mộc Thiệu Đình không chết được .

Quả nhiên, mặc dù Mộc Thiệu Đình bị kiếm kề vào cổ cũng có thể thản nhiên đưa ra điều kiện: “Ngươi lui binh, hoặc là ta sẽ làm cho nữ nhân kia chết đi, một trong hai ngươi hãy chọn một đi.”

Hoàng Phủ Thanh Vũ lựa chọn điều trước mà không một chút do dự.

Trong lòng Hoàng Phủ Thanh Thần thổn thức. Cái gọi là họa thủy thì cũng chỉ đến mức này thôi?

Hắn kỳ thật vẫn chưa cảm thấy hối hận về hành động của mình, nhưng có một ngày, trên thành lâu Hoàng Phủ Thanh Vũ đã hỏi một câu, làm hắn á khẩu không trả lời được.

Hắn hỏi, nếu người bị treo ở nơi này là Đạm Tuyết, đệ có thể bắn tên sao?

Hoàng Phủ Thanh Thần rõ ràng biết được đáp án, nhưng lại nói không ra lời được.

Sẽ không. Bởi vì luyến tiếc.

*****************************************************************************************

Sau khi trở về Bắc Mạc, hắn lại khôi phục cuộc sống như lúc ban đầu một lần nữa -- thanh sắc khuyển mã, tận tình hưởng thụ. Những ngày áp lực trước kia giống như một nhà tu hành khổ hạnh rốt cuộc cũng đã qua. [Thanh sắc khuyển mã:

Thanh: thanh âm, tiếng ca, nhạc thanh, nói về ca múa; sắc: sắc đẹp, nữ sắc, cuộc sống xa xỉ; khuyển: kẻ giàu có ăn chơi, ngoạn cẩu, lấy nuôi cẩu làm vui vẻ; mã: kỵ mã, lấy ngoạn mã làm thú vui.

"Thanh sắc khuyển mã" ám chỉ cách sống thối nát dâm nhạc của giai cấp thống trị trước đây.]

Đến tột cùng là từ địa ngục lên thiên đàng hay từ thiên đàng xuống địa ngục, ngay cả chính hắn cũng không rõ ràng.

Từ khi ở Đại Sở nhìn thấy nàng, hắn đã giải quyết xong tất cả những chuyện không cam lòng, từ nay về sau, hắn có thể quay trở về làm một Hoàng Phủ Thanh Thần giồng trước.

Hoàng Phủ Thanh Vũ cũng không tán thành hắn trở thành người như thế này, nhưng điều này cũng có ưu điểm, đó là Dung phi không còn lo lắng cho hắn nữa, mỗi khi gặp mặt, vẻ mặt bà đều nở nụ cười trấn an.

Ít nhất hắn còn có mẫu phi để lấy lòng. Hoàng Phủ Thanh Thần thầm cảm thấy may mắn, xem nhẹ những ánh mắt với nhiều sắc thái xung quanh mình.

Hắn lại một lần nữa mê luyến chốn thanh lâu, những nơi mà trên người nữ tử có rất nhiều mùi hương son phấn, vừa nồng lại vừa tục. Hắn để bản thân mình đắm chìm trong mùi hương nồng đậm làm người ta buồn nôn, chỉ vì muốn xua đuổi mùi hương trong trí nhớ, mùi hương trên người người kia luôn thơm ngát sâu kín.

Kỳ thật như vậy cũng rất tốt.

Hắn nghĩ cả đời mình có thể tiếp tục như vậy, nhưng không ngờ lại gặp được Tịch Nhan ở chỗ này!

Kỳ thật trong nháy mắt khi nhận ra Tịch Nhan, trong lòng hắn xuất hiện một tia áy náy, nhưng nàng lại làm ra vẻ như không biết hắn, lại muốn hắn mang nàng đi gặp Hoàng Phủ Thanh Vũ! Hắn cảm thấy nữ nhân này quả thật là họa thủy, không biết nàng đến tột cùng muốn chơi trò gì, đương nhiên sẽ không đáp ứng. Nhưng nàng lại nói cho hắn biết Hoàng Phủ Thanh Vũ có giọt máu đang lưu lạc bên ngoài!

Giọt máu ư! Điều này chạm đến nỗi đau ở chỗ sâu nhất trong đáy lòng hắn, trong một khắc, hắn hận không thể giết chết Tịch Nhan ở trước mắt một lần nữa, nhưng khi nhớ tới Thất ca, hắn vẫn cố gắng nhịn xuống, mang nàng vào hoàng cung.

Sau đó mọi chuyện cũng không ngoài dự đoán của mọi người, tuy rằng Thất ca đối với nàng còn si mê như cũ, nhưng dù sao cũng vẫn dùng một chút thủ đoạn, sau vài ngày, Thất ca đã làm cho nữ tử quên hắn không còn chút gì một lần nữa động tâm.

Hoàng Phủ Thanh Thần cảm thấy rất buồn cười, nữ nhân này thay đổi thất thường như thế, hắn thật sự không hiểu được Thất ca đến tột cùng yêu thích nàng vì cái gì. Nhưng trong lòng hắn lại dâng lên sự chua xót cùng không cam lòng -- hắn cũng mong muốn Đạm Tuyết cũng giống như Tịch Nhan, nếu vậy thì thật là tốt biết bao? Có lẽ, hắn còn có cơ hội có được nàng.

Sự tình chuyển biến vô cùng kỳ lạ, tối hôm đó, khi Thất ca nói có tin tức của Đạm Tuyết muốn cho hắn biết, trong lòng hắn vừa tức vừa giận, nhưng mà nhiều hơn chính là sự chờ mong, kết quả cuối cùng, Thất ca vẫn đang chọc ghẹo hắn, đến tột cùng là tin tức gì mà muốn tự mình hắn đi thăm dò!

Lúc ấy hắn gấp đến độ thiếu chút nữa đã động thủ với vị huynh trưởng mà mình kính trọng nhất này, cuối cùng, hắn vẫn trở về phủ, dùng phương thức nhanh nhất truyền ra tin tức.

Thật ra hắn muốn biết một chút, đến tột cùng là tin tức gì của nàng mà làm cho Thất ca cũng muốn lay động tâm tư của hắn.

Hoàng Phủ Thanh Thần vĩnh viễn cũng sẽ không quên mình thức trắng đêm không ngủ, ở trong thư phòng suốt cả đêm. Hắn cũng không biết trong lòng mình đến tột cùng có cảm giác gì, chỉ biết là rối loạn như bị ma ám, lại không dám đặt quá nhiều kỳ vọng, nhớ tới thần sắc của Hoàng Phủ Thanh Vũ, hắn cảm thấy đó hẳn là chuyện tốt. Tới tới lui lui, cơ hồ tính toán hết tất cả khả năng có thể xảy ra, nhưng hắn vẫn không thể đoán ra được bất cứ điều gì.

Về chuyện tốt, hắn thật sự không dám nghĩ nhiều......

Lúc hắn cảm thấy bản thân mình sắp điên tới nơi rồi, gian ngoài đột nhiên truyền đến tiếng bước chân vội vã, sau đó, hắn nhìn thấy thân ảnh của Hứa Lập Thiên bên ngoài cửa sổ, thanh âm vừa thật cẩn thận lại vừa mang theo một chút vui sướng: “Cửu gia, có tin tức truyền đến đây, nói là sau khi Vương phi trở lại Đại Sở đã sinh một tiểu thế tử.”

Hoàng Phủ Thanh Thần nín thở ngồi yên một chỗ thật lâu mà vẫn không rõ hắn đang nói cái gì.

Hứa Lập Thiên nghĩ hắn không nghe được, liền đề cao thanh âm lăp lại: “Nô tài chúc mừng Cửu gia, tiểu thế tử nay đã hơn chín tháng rồi.”

Hoàng Phủ Thanh Thần rốt cuộc cũng đứng lên, đẩy cửa sổ ra, nhìn về phía người đang đứng trước mặt, hốt hoảng mở miệng hỏi: “Con ta sao?”

Hứa Lập Thiên không ngừng gật đầu.

Hoàng Phủ Thanh Thần chậm rãi buông lỏng bàn tay đang nắm chặt ra, cảm thấy trong lòng bàn tay hoàn toàn ẩm ướt. Hắn chợt nhớ tới vết thương trên cổ tay mình, nên dùng ống tay áo xoa đi, hồi lâu sau, mới như vừa tỉnh lại từ trong mộng, nở nụ cười.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.