Ái Tình Chưa Dứt

Chương 22: Chương 22: Cánh đồng lúa mạch này là của anh, Hàn Giang Khuyết cũng là của anh




Bắc Thành là khu vực tiên phong phát triển nhất của thành phố B, Zeus đương nhiên cũng có phong cách tiêu sài đồng nhất với khu vực này.

Không gian rộng lớn cao ráo, bên trong được thiết kế theo style giống như một công xưởng bỏ hoang với tông xám lạnh xù xì, trên nền xi măng thô nhám là những đường phun sơn trầy xước nguệch ngoạc, ở chính giữa trưng một đầu máy xe lửa màu xanh lá là chiêu bài của Zeus, nghe nói ông chủ ở đây đã đã sớm mua lại đầu máy này với giá cao từ một lô hàng báo hỏng, sau khi sửa sang lại thì đầu máy chạy bằng hơi nước vẫn được giữ nguyên dáng vẻ bên ngoài, nhưng bây giờ lại được dùng để đặt đá khô (1).

Zeus đêm nay tương đối đặc biệt với Dạ tiệc bong bóng, còn mời cả ban nhạc điện tử từ bên ngoài đến, vì thế mới có hơn tám giờ mà nơi đây đã rất náo nhiệt rồi.

Trước khi ban nhạc khách mời xuất hiện, tay ghita chủ chốt của Zeus đang độc diễn, tiếng guitar điện theo phong cách progressive cô đơn tựa như tiếng thủy ngân rơi xuống sân khấu.

Bên quầy bar, Phó Tiểu Vũ đã gọi hai ly Macallan (2), trước khi đưa cho Hàn Giang Khuyết thì cậu ta đã tự mình cụng ly trước, còn có chút nghịch ngợm mà nháy mắt một cái, nói: "Mời cậu nhé, Mr. Macallan!"

Hàn Giang Khuyết nhận lấy ly rượu kia, uống một hơi cạn sạch rồi nghiêm túc nói: "Phó Tiểu Vũ, sinh nhật vui vẻ."

Bởi vì trong đám Alpha, tin tức tố hệ rượu có sức tấn công mạnh mẽ còn vô cùng hiếm thấy, vậy nên cũng trở thành đối tượng được Omega hoan nghênh nhất.

Alpha hệ rượu cấp cao còn bởi vì mùi rất rõ rệt, cho nên rất dễ dàng bị gọi bằng tên của các loại rượu khác nhau. Vì vậy những lúc riêng tư, có rất nhiều cách nói đùa theo kiểu có hai nghĩa với ý tứ hàm xúc như thể "hôm nay mở một chai Louis XIII".

Mùi tin tức tố của Hàn Giang Khuyết rõ ràng là thuộc phái whisky (*)nồng đậm, bởi vậy Phó Tiểu Vũ gọi hắn là "Mr. Macallan" cũng là rất chính xác.

(*)= Rượu Whisky là một loại đồ uống có cồn được nên men trực tiếp từ các loại ngũ cốc như gạo, lúa mỳ, ngô,... Thông thường, Whisky có độ rượu khá nặng, khoảng 43 đến 48 độ tùy loại. Rượu Whisky được yêu thích bởi hương vị nồng nàn, gần gũi. Có rất nhiều cách ủ rượu Whisky trên khắp thế giới. Mỗi 1 bí quyết một ủ rượu Whisky khác nhau lại cho ra 1 vị rượu độc đáo, tạo nên nét đẹp và sự đa dạng trong thế giới rượu Whisky.

Whisky là tên gọi chung cho một dòng rượu, tin tức tố của Hàn Giang Khuyết là mùi rượu wishky, vậy nên có thể được gọi bằng rất nhiều cái tên của các thương hiệu rượu wishky nổi tiếng khác nhau, ví dụ như: Johnnie Walker Blue Label, Chivas Regal, Macallan...

Ngay chính lúc đó, cùng với một âm thanh điện tử chói tai đột nhiên vang lên, toàn bộ đèn trong Pub đều lập tức biến thành ánh sáng màu xanh lục thần bí nhấp nháy.

Phó Tiểu Vũ khẽ liếc mắt đưa tình, cầm lấy ly rượu còn chưa uống hết của mình bước vào trong sàn nhảy.

Vóc dáng cậu ta mảnh khảnh cao ráo, giữa chốn nhốn nháo hỗn loạn, Phó Tiểu Vũ một thân áo sơ mi màu phấn hồng quả thật rất bắt mắt, một tay giơ cao ly rượu bằng thủy tinh lên, nhắm mắt lại lắc lư theo điệu nhạc.

Hàn Giang Khuyết không lập tức đi qua, mà vẫn ngồi bên quầy bar còn gọi thêm một cốc nước đá uống một mình một lúc.

Hắn thích những chỗ ít người hơn, thích vận động thể thao, cho nên Hàn Giang Khuyết mới thích đấm bốc, bóng rổ và chẳng thích ở trong một môi trường ồn ào nhiều người như thế này.

Thế nhưng Phó Tiểu Vũ lại không giống như thế, cậu ta là một Omega biết rất rõ sức hấp dẫn đối với xung quanh của bản thân mình, bởi vậy khi lẫn trong đám người trái lại càng như cá gặp nước (3).

Bây giờ nghĩ lại, mấy năm gần đây tuy rằng Hàn Giang Khuyết đã thay đổi rất nhiều, nhưng cuối cùng người có thể tiếp cận với hắn đều có một vài điểm giống nhau—— thông minh, mạnh mẽ, chủ động.

Thế nhưng Văn Kha lại bất đồng.

Anh là một người nhẹ nhàng, như ánh mặt trời và không khí ẩm ướt trong ngày hạ, cẩn thận tỉ mỉ bao bọc lấy hắn.

Sau lần Văn Kha chịu đòn thay Hàn Giang Khuyết vào năm lớp 10 ấy, hắn đã thay đổi, trở nên càng ngày càng không thích đánh nhau nữa, cũng dần dần không còn quá nóng nảy như vậy, Hàn Giang Khuyết đã học được cách mạnh mẽ sinh trưởng giống như những loài thực vật.

Hắn chưa từng nói với Văn Kha, mình đã từng trông đợi đến thế nào về bản phác thảo kế hoạch cuộc đời tương lai của anh——

Hắn sẽ được rời khỏi gia đình hiện tại, cùng Văn Kha đến thành phố lớn học Đại học, sau đó viết ra những trang mới toanh cho cuộc đời mình.

Trước khi biết Văn Kha, cuộc đời của Hàn Giang Khuyết không có hy vọng gì và cũng không có ý nghĩa gì để nói; nhưng sau khi quen biết với anh, những cô độc và yếu đuối của thời niên thiếu ấy, từ đó đã có được một nơi chân chính mà mình thuộc về.

Thế nhưng đến cuối cùng Văn Kha vẫn bỏ rơi hắn.

Sau khi kỳ thi thử kết thúc, những cơn mưa to liên tiếp rơi xuống cái thành phố nhỏ ở phương Bắc này, rồi sau đó lại là những ngày hè nắng cháy, nóng đến mức khó mà tin nổi.

Tiếng ve kêu râm ran bên ngoài cửa sổ không ngừng nghỉ, Hàn Giang Khuyết đỏ cả mắt, hắn bắc thang trèo lên cây dùng keo dính bắt chúng lại.

Đều là những con ve sầu non, thời khắc mấu chốt lúc thoát xác sẽ dùng hết sức lực của bản thân lột đi lớp vỏ mỏng manh để chui ra, chúng phe phẩy lớp vỏ đơn bạc của một cuộc sống mới, yếu đuối lại có hơi đáng thương.

Mười sáu tuổi năm ấy hắn đã bắt được một trăm con ve, cứ ngỡ chỉ cần như thế là có thể giữ lại được mùa hè rực rỡ.

Nhưng thực tế là, Hàn Giang Khuyết chẳng thể giữ nổi được mùa hè, lại càng không thể giữ được Văn Kha.

Hắn nhìn vào sàn nhảy ầm ĩ náo nhiệt, ánh mắt lại dần trở nên cô đơn——

Lại một lần nữa bị từ chối, thật sự rất đau lòng, cũng rất sợ hãi.

Hàn Giang Khuyết là một Alpha chẳng hề mạnh mẽ như vẻ bề ngoài, dù cho mười năm đã trôi qua, nhưng hắn cũng chưa từng bao giờ dám nhớ lại, năm ấy khi bản thân bị vứt bỏ, bị Văn Kha chặt đứt hết thảy mọi liên hệ, hắn cuối cùng đã giãy dụa thế nào mới có thể sống đến ngày hôm nay.

Đôi mắt Hàn Giang Khuyết đen kịt chẳng khác nào màn đêm, càng ưu sầu lại càng hấp dẫn đến mê người.

Có một vài Omega ở bên cạnh đi qua đi lại vòng vo một lúc, thấy sắc mặt của hắn lạnh nhạt mới nhao lên không cam lòng rồi bỏ đi.

Hàn Giang Khuyết rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên, nhìn về phía Phó Tiểu Vũ đang đứng trong sàn nhảy vẫy tay với mình.

Làm bạn bè đã nhiều năm như vậy, Hàn Giang Khuyết cũng dần học được cách thỏa hiệp, cho nên lúc tâm trạng Phó Tiểu Vũ không tốt thích đến Pub chơi, hắn cũng sẽ đi cùng một lúc, lần này là sinh nhật của cậu ta nên đương nhiên hắn cũng sẽ không từ chối.

Hàn Giang Khuyết giấu đi tâm trạng của mình, cởi áo vest ngoài ra để lại ở chỗ ngồi bên quầy bar, sau đó cũng tiến vào trong sàn nhảy.

...

Sau khi ra quyết định, Văn Kha cảm thấy toàn thân mình giống như đang xoay tròn với tốc độ cao.

Đầu tiên là anh vọt vào phòng vệ sinh tắm rửa sạch sẽ, sau đó lại vội vàng chạy đi sấy tóc.

Đã rất lâu rồi không còn như vậy, không còn tâm trạng căng thẳng lại nhảy nhót tưng bừng thế này.

Sau khi chuẩn bị cẩn thận cho mình xong, lúc soi gương thấy được khuôn mặt quen thuộc của bản thân, không khỏi sinh ra một suy nghĩ kỳ lạ——

So với một Hàn Giang Khuyết khôi ngô tuấn tú hơn người như vậy, ngoại hình của anh thoạt nhìn bình thường hơn nhiều lắm.

Lông mày dài mảnh, khóe mắt tròn không sắc sảo, được cái nhìn qua thì sẽ thấy rất ấm áp. Chỉ có mỗi nốt ruồi đỏ nhạt kia, mới có thể được xem là điểm sáng nhất trên khuôn mặt của anh.

Hàn Giang Khuyết thật sự sẽ muốn hôn anh sao?

Văn Kha nhớ lại cái lần ở khách sạn đó, lúc Hàn Giang Khuyết tiến lại gần tựa như muốn hôn anh nhưng cuối cùng chỉ đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên gò má.

Khi đó tâm trạng của anh u ám buồn khổ đến cực điểm, vì vậy cũng không dám suy nghĩ nhiều, nhưng hóa ra rung động trong nháy mắt đó thật ra đã khắc sâu trong tâm khảm, lúc này nhớ đến, trái tim lại đập nhanh đến mức khiến người nào đó đỏ cả mặt.

Sau khi đi ra khỏi phòng vệ sinh, Văn Kha chọn quần áo một lúc, cuối cùng vẫn quyết định ăn mặc đơn giản như bình thường, tránh khỏi cảm thấy quá kỳ lạ.

Anh vừa soi gương đánh giá bản thân kỹ lưỡng lại một lần, vừa hỏi Hứa Gia Nhạc: "Nhìn có được không? Cậu cảm thấy, tôi đi mua chút đồ xong rồi mời Hàn Giang Khuyết về nhà ăn lẩu thì thế nào? Đợi lát nữa vừa ăn vừa nói với cậu ấy, trông có tự nhiên hơn không?"

Hứa Gia Nhạc dựa vào cánh cửa, đang cầm một bình sữa chua trong tay, sau khi nghe thấy một loạt câu hỏi liên tiếp của Văn Kha, thậm chí còn lười trả lời từng câu một mà chỉ híp mắt lại hỏi: "Muốn tôi tránh đi không?"

"Không, không cần..."

Văn Kha ngượng ngùng nói, trong lòng anh thậm chí còn đang có chút tính toán: "Nếu đến lúc đó tôi... tôi nói sai cái gì, cậu phải giúp tôi một chút đó nhé."

"Thế cậu đừng quên tôi thích ăn thịt bò với thanh cua là được." Hứa Gia Nhạc rốt cuộc cũng không nhìn nổi nữa, vội đẩy Văn Kha đã chuẩn bị cả nửa ngày ra khỏi nhà: "Cậu muốn làm thế nào thì làm, đừng lãng phí thời gian nữa."

Vì thế Văn Kha liền đến siêu thị cao cấp mua đồ trước, anh vừa đi loanh quanh vừa gọi hai cú điện thoại cho Hàn Giang Khuyết nhưng người kia vẫn không nghe máy.

Lúc đi tính tiền, Văn Kha nhìn vào dãy số mãi vẫn không gọi được kia, bỗng nhiên lại hoảng lên.

Hàn Giang Khuyết không phải là không muốn liên lạc với anh nữa đấy chứ.

Mặc dù mới qua một ngày, nhưng người này nội tâm phức tạp như thế, đến anh còn có thể đột nhiên nghĩ thông suốt trong một ngày thì hắn cũng có thể trong một ngày lại đột nhiên quyết định từ bỏ.

Suy nghĩ khủng khiếp này khiến Văn Kha dường như không thể thở nổi, anh siết chặt vào chiếc túi vải bảo vệ môi trường mà siêu thị mới đưa cho, lại chợt cảm thấy ánh đèn siêu thị chói mắt đến mức khiến người choáng váng.

Anh thật sự là không thể chờ được nữa, cứ như vậy xách theo cả túi vải kia mà lái xe thẳng một đường đến câu lạc bộ LM.

Lần này cũng không có tâm trạng để quan sát khu Bắc Thanh về đêm, mà là lao thẳng vào đại sảnhh của câu lạc bộ, nhân viên lễ tân đang trực lúc này cũng không phải là cô Du nhưng lại giống như có vẻ biết anh.

"Xin, xin hỏi, cố vấn Hàn Giang Khuyết có ở đây không?"

Văn Kha chẳng thèm đoái hoài đến điều gì, vừa chạm mặt đã vội vàng hỏi.

"Văn tiên sinh đúng không ạ?" Nữ Beta lộ ra nụ cười cực kỳ nhiệt tình: "Cố... Cố vấn Hàn mấy hôm trước đã nói với chúng tôi, nếu như anh tới tìm thì phải lập tức thông báo ngay với anh ấy. Hiện tại cố vấn Hàn đang ở Zeus bên cạnh, để tôi đưa anh qua đó nhé?"

"Cậu, cậu ấy đã dặn trước sao..." Văn Kha hoảng hốt lặp lại một lần, cũng không kịp nghĩ xem điều này có ý gì, mà là vội vàng nói: "Cảm ơn, không cần phiền vậy đâu, lúc đến đây tôi đã nhìn thấy Zeus rồi, để tôi tự qua đó tìm cậu ấy vậy."

"Thế xin anh chờ tôi một chút," nữ Beta cúi đầu xuống từ trên mặt bàn cầm lên một tấm thẻ màu vàng đưa cho Văn Kha: "Anh hãy cầm lấy tấm thẻ VIP này, bên Zeus đông người, không có tấm thẻ này thì không được vào đâu ạ."

Sau khi nhận được tấm thẻ kia, Văn Kha liền vội vã rời khỏi LM, men theo con đường lúc đến đây mà chạy qua Zeus.

Ngay từ bên ngoài cũng có thể nhìn ra, Zeus chính là một quán Pub, Văn Kha tuy rằng đã mang theo thẻ VIP nhưng lúc nương theo hành lang sâu thẳm đen ngòm đi vào bên trong vẫn có hơi do dự.

Kể từ sau khi kết hôn với Trác Viễn, anh gần như căn bản là không đến những nơi giải trí như vậy, nghe thấy tiếng nhạc càng ngày càng vang lên, ngửi thấy trong không khí toàn là mùi rượu nồng mặc, hoàn cảnh này khiến Văn Kha vô cùng căng thẳng.

Hành lang cố tình được thiết kế theo kiểu hẹp dài như vậy, là để đến khi đi hết khỏi nơi u tối này mới coi như là được bước chân đến một cõi bồng lai khác.

Văn Kha không có hiểu gì về Zeus, mới vừa quay người lại, trong chớp mắt liền bị những ánh sáng xanh lá xanh lam lập lòe chiếu đến chói cả mắt, âm thanh của tiếng trống "đùng đùng" đinh tai nhức óc bao vây lấy anh.

Đợi đến khi lấy lại tinh thần, Văn Kha mới nhận ra mình đã đứng trên ban công tầng hai của Zeus, nhìn xuống dưới là một đám người đang đứng giữa sàn nhảy.

Nơi đây không chỉ có Beta, cả Alpha và Omega cũng không có giới hạn gì cả, trong tiếng nhạc điện tử mạnh mẽ cuồng nhiệt dường như bọn họ đều đang dính vào với nhau, cùng nhau đu đưa. Bọn họ điên cuồng, lại cực kỳ bất chấp, dưới ánh sáng hoa mỹ cùng những làn khói mờ ảo từ những viên đá khô, dường như mỗi một người đều vô cùng trẻ trung tràn đầy sức sống.

Điều này cùng với cuộc đời đầy quy củ trước kia của Văn Kha là hai thế giới hoàn toàn bất đồng, rực rỡ đến kỳ lạ, ồn ào mà cũng đầy bí ẩn.

Cảm giác xa lạ này khiến Văn Kha có hơi hoảng lên.

Anh giống như một người sắp chết đuối muốn liều mạng tìm kiếm Hàn Giang Khuyết, sau khi đi lòng vòng hai lần, cuối cùng anh dường như đã nhìn thấy người kia đang đứng ở chính giữa sàn nhảy, giữa biển người mêng mông ở đây.

Alpha cao lớn rất trịnh trọng mà khoác kèm áo gilet vest màu ghi bên ngoài áo sơ mi, cách một khoảng nhìn qua, càng cảm thấy Hàn Giang Khuyết thực sự anh tuấn đến mức dễ dàng hấp dẫn ánh mắt của người khác.

Ngay khi Văn Kha muốn bước xuống cầu thang, bước chân bỗng nhiên chợt ngừng lại.

Bên cạnh Hàn Giang Khuyết còn có một người.

Văn Kha dường như có thể dựa vào trực giác là mà cảm thấy người đó là một Omega——

Khuôn mặt của bọn họ đối diện với nhau còn đứng rất gần, tuy rằng ở đây quả thật đông đúc nhưng Văn Kha vẫn nhìn thấy sự bất đồng.

Bởi vì Hàn Giang Khuyết thỉnh thoảng sẽ vươn tay ra, giúp Omega kia chặn lại những kẻ muốn sán lại gần, bảo vệ như vậy, tuyệt đối không phải là một mối quan hệ bình thường có thể làm được.

Văn Kha không biết nên làm thế nào, anh đứng yên tại chỗ cứ ngơ ngác như vậy nhìn bọn họ đứng giữa sàn nhảy ở dưới tầng.

Đó là một Omega rất quyến rũ, áo sơ mi màu phấn hồng làm nổi bật lên vóc dáng mảnh khảnh xinh đẹp, tuy không nhìn rõ mặt lắm, nhưng sự gợi cảm lạ thường toát ra từ những đung đưa của thân thể theo tiếng nhạc kia, khiến cho những người xung quanh không thể không chú ý đến được.

Ngay tại lúc này, Hàn Giang Khuyết lại hơi khẽ nghiêng người qua quay lưng về phía Văn Kha, mà Omega kia vừa vặn ngẩng đầu lên đối diện với vị trí mà anh đang đứng.

Trong nháy mắt đó, Văn Kha còn mơ hồ dám khắng định bọn họ đã liếc nhìn thấy nhau.

Giữa những ánh đèn không ngừng chớp giật, Omega kia âm thầm quan sát Văn Kha, giống như là đã biết anh từ lâu vậy.

Chỉ là một cái liếc mắt từ xa, mà Văn Kha đã lờ mờ nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp đến kinh ngạc của người đó, ăn mặc tinh tế, còn thành thục nhảy theo tiếng nhạc—— tựa như một tinh linh trên sàn nhảy.

Mà anh lại vừa vặn tương phản, trông Văn Kha thật buồn cười khi xách theo một chiếc túi vải của siêu thị, mặc một chiếc áo phông bình thường nhất cùng với một chiếc quần dài màu be nhạt, chẳng có một chút nào được gọi là hấp dẫn, hoàn toàn lệch tông với nơi này.

Văn Kha hoàn toàn không thuộc về cái thế giới bí ẩn và gượng gạo này.

Lòng dũng cảm chẳng dễ dàng gì mới được khơi dậy, vào đúng lúc này bỗng nhiên lại vụt tắt.

Anh cảm thấy như mình đang bước trên hư không, bất cứ lúc nào cũng có thể té nhào xuống dưới, đến cả những ánh mắt lướt qua người anh của những người xung quanh mỗi khi Văn Kha đi qua, cũng khiến cho anh cảm thấy không biết làm thế nào.

Văn Kha cúi đầu xuống, quay người lại, men theo con đường tối mờ lúc trước đi ra bên ngoài.

Mỗi một bước đi, đều cảm thấy trong lòng mình có một nơi nào đó đang lặng lẽ khóc gào.

Anh nhu nhược, không thu hút, lòng dũng cảm mới vừa được dâng lên lại bị hiện thực giáng cho một đòn thật đau, thật sự rất thất bại.

...

Khu Bắc Thành bên ngoài Zeus cũng là một nơi phồn hoa xinh đẹp, thỉnh thoảng sẽ có chiếc xe thể thao chạy vụt qua như bay trên phố, có muôn hình muôn vẻ những đám người cười đùa trò chuyện đi lướt qua người Văn Kha, mỗi một người trong bọn họ, giống như đều được ngăn cách với anh bởi một tầng mỏng manh vô hình.

Văn Kha thất vọng đứng dưới cột điện, cúi đầu xuống, anh thậm chí còn không biết mình nên đi đến chỗ nào.

Một Omega say khướt cũng đứng lại, châm một điếu thuốc lên, thuần thục nuốt mây nhả khói bên cạnh anh, hút được một nửa, Văn Kha lại nghe thấy tiếng Omega kia thở dài một hơi.

Anh ngẩng đầu lên, chỉ thấy Omega kia vẫn đang hút thuốc, viền mắt đo đỏ như là vừa mới khóc.

"Ngại quá... có thể cho tôi xin một điếu được không?"

Văn Kha cũng chẳng biết mình bị làm sao, thế mà lại mở miệng ra xin thuốc của một Omega xa lạ, đúng là chuyện khác thường trước nay chưa từng xảy ra.

"Ừ." Omega kia khịt mũi một cái, đưa một điếu thuốc qua, sau đó còn châm lửa cho anh: "Anh hút đi."

Hai người bọn họ cứ đứng song song với nhau như vậy, ai cũng không hỏi xem đối phương có tâm sự gì, chỉ là trong không gian hiu quạnh, đồng thời cùng nhau ngửa đầu lên nhìn vào tòa tháp đôi biểu tượng kiến trúc của thành phố B, giữa hai toà cao ốc vẫn là tấm màn hình cỡ lớn ngang qua toàn bộ chân trời, bên trên vẫn là dòng chữ tiếng Anh quen thuộc với sắc đỏ (**) chói mắt: YOLO.

(**)= vì ở chương một đang là màu đỏ, đến chương này lại vàng, vì không ảnh hưởng đến mạch truyện nên để thống nhất mình vẫn để màu đỏ.

Omega bỗng nhiên ngẩn ngơ mà nói rằng: "Tôi không hiểu tiếng Anh, nhưng mỗi lần đến đây, đều rất muốn biết mấy chữ này có nghĩa là gì, chuyện này vẫn luôn để trong lòng, nhưng mà mỗi lần đến đây chơi đều là đi đến hừng đông mới về, cứ về đến nhà là lại không nhớ được chuyện này nữa, thật sự rất phiền."

Văn Kha yên lặng trong chốc lát, anh đại khái cũng biết rằng Omega không phải là muốn nói chuyện với mình, nhưng qua một lúc, lại không tự chủ được mà nói rằng: "Là viết tắt của——"

"Là viết tắt của You Only Live Once——"

Anh lẩm bẩm như là đang tự nói với chính mình: "Có ý nghĩa là, bạn chỉ sống có một lần."

"Mẹ cái này không phải nói thừa à!" Omega nói.

"Đúng vậy!" Văn Kha gật đầu một cái, trong lúc bọn họ đang nói chuyện, bốn chữ cái kia lần thứ hai chợt lóe lên, cả màn hình tối sầm lại, sau đó quả nhiên, một giây sau——

Bốn chữ kia giống như pháo hoa nổ tung ra giữa trời đêm trên đỉnh đầu của bọn họ.

Một màn đó, giống hệt như lần đầu tiên khi anh tới câu lạc bộ LM đã nhìn thấy vậy.

Cũng tại chính ngày đó, số phận đã dẫn dắt để Văn Kha và Hàn Giang Khuyết gặp lại nhau.

"Tôi chỉ có thể sống một lần."

Văn Kha nhìn vào cảnh tượng lóa mắt kia, ngây ngốc lặp lại câu nói đó một lần nữa.

Omega nghiêng đầu qua nhìn anh, dường như cảm thấy người này có hơi kỳ lạ.

"Tôi chỉ có thể sống một lần, vậy nên——"

Văn Kha nhìn lên bầu trời sao vô ngần của thành phố B, trong đôi mắt dường như có ánh lệ chợt lóe lên, dưới ánh đèn càng lúc càng trở nên sáng rõ: "Tôi không được hối hận, tôi nhất định không được để bản thân mình phải hối hận."

Anh nói đến đây, bỗng nhiên lại dụi điếu thuốc vào trên cột điện sau đó ném vào trong thùng rác, rồi quay đầu lại một lần nữa chạy về phía cánh cửa lớn của Zeus.

Lại là dãy hành lang thật dài đó, sâu thẳm tựa như lòng người vậy.

Văn Kha đang chạy, những thứ u ám đó, những thứ yếu ớt đó, những thứ không thể xác định được đó, đều bị anh từng bước từng bước dẫm nát ở sau lưng.

Theo âm thanh của tiếng trống càng lúc càng vang kia, Văn Kha cảm thấy nhịp tim trong lồng ngực mình cũng đang dâng lên tựa như sóng thần, càng lúc càng mãnh liệt, giống như tiếng gầm gừ được miêu tả sinh động vậy——

Đó là tiếng gào thét bị đè nén suốt mười năm của Văn Kha.

Anh đã hai mươi tám tuổi rồi.

Sinh mệnh quý giá đến như vậy, anh tuyệt đối không muốn hai tay dâng lên mười năm cho ai khác nữa.

Anh không bao giờ còn muốn chỉ dừng lại ở nơi sâu thẳm nhất trong đồng cỏ bao la kia, cánh đồng lúa mạch là của anh, Hàn Giang Khuyết cũng là của anh, Văn Kha muốn theo đuổi, anh không còn sợ thất bại cũng không còn sợ mất mặt, càng không còn sợ bất cứ điều gì nữa.

"Bourbon whiskey (4)," Văn Kha đặt chiếc túi vải bảo vệ môi trường lên trên quầy bar, rồi nói tiếp với bartender, "Ba shots (5)." Đây là loại rượu mà anh đã từng uống qua.

Anh chàng bartender cũng bị Omega với đôi mắt đỏ hoe này dọa cho sợ hết hồn, nhưng vẫn không nói gì cả, dù sao trong Pub mỗi ngày cũng không thiếu những người điên cuồng, sau khi chuẩn bị xong liền đặt trước mặt Văn Kha.

Văn Kha cũng chẳng thèm nhìn qua, mà ngửa cổ lên uống thẳng một lèo hết ba shots rượu kia.

Khuôn mặt của anh trong nháy mắt giống như bị thiêu cháy mà đỏ bừng lên, cơ thể cũng không tự chủ được mà khẽ run một cái, chất cồn khiến bước chân anh trở nên lảo đảo nhưng Văn Kha lại bình tĩnh đến lạ thường.

Anh xoay người lại, đối diện với sàn nhảy xa lạ, vô cùng kiên định mà chen về phía Hàn Giang Khuyết.

Thời điểm ở trong đám người vất vả tiến lên phía trước, Văn Kha bỗng nhiên nghĩ rằng:

Đúng vậy, anh đang sống ở hiện tại, sống trong khoảnh khắc vì ái tình mà dám xông lên đánh bại tất cả, không gì có thể cản được.

...

Không rõ đã trôi nổi biết bao lâu bên trong dòng người, Văn Kha dường như đã phải rẽ ra từng người đứng trước mặt mình, cuối cùng khi chen được đến bên cạnh Hàn Giang Khuyết, anh liền nắm thật chặt vào cánh tay của người đang quay lưng về phía mình kia, thở hổn hển gọi: "Hàn, Hàn Giang Khuyết..."

Anh có cảm giác như đời này của mình chưa bao giờ phải dùng nhiều sức đến thế, dùng sức nhiều đến mức tựa như muốn kéo Hàn Giang Khuyết cao lớn kia vào trong lòng mình vậy.

Khi Hàn Giang Khuyết kinh ngạc quay lại, Omega đứng trước người hắn cũng nhìn qua.

Thời điểm ở khoảng cách gần như thế này, Văn Kha đã nhìn thấy rõ khuôn mặt của Omega đó, cậu ta có một đôi mắt mèo mơ màng, lúc này đôi mắt ấy lại đang nhìn chằm chằm vào anh, cảm xúc bên trong phức tạp đến độ gần như khó thể hình dung nổi.

Thậm chí trước khi Hàn Giang Khuyết mở miệng, giọng nói của Omega kia đã hơi khàn lên tiếng hỏi trước: "Làm gì vậy?"

Văn Kha muốn mở miệng ra nói gì đó, nhưng có lẽ là bởi vì men rượu đang xộc lên, hàm răng của anh dường như đang vì thấp thỏm mà lập cập rẩy.

"Tôi hỏi anh, anh là ai? Muốn làm gì hả?" Omega kia lại hùng hổ dọa người mà tiến lên một bước áp sát vào Văn Kha, híp mắt lại hỏi.

"Tôi, tôi..." Chất cồn khiến đầu óc anh trống rỗng, anh chỉ nhớ khoảnh khắc đó bản thân mình không hề buông tay cũng không có lùi lại dù chỉ là nửa bước.

Ngay lúc ấy, Văn Kha tựa như hoàn toàn mất đi lý trí mà bật thốt lên: "Tôi là ông chủ của cậu ấy, là khách... khách hàng của cậu ấy..."

Trong sàn nhảy quá ầm ĩ, anh dường như đã phải gào lên nói.

Tinh thần giống như đang bay bay trên trời, Văn Kha cũng lờ mờ cảm thấy nói như vậy không đúng lắm, cũng không đủ lịch sự.

Nhưng mà không dừng lại được, cái gì cũng không dừng lại được nữa, anh ưỡn thẳng ngực lên, nhấn mạnh từng chữ nói: "Đúng, tôi là khách hàng của cậu ấy, cậu ấy là của tôi."

Omega kia khi nghe thấy đáp án này, ánh mắt trong thoáng chốc lại trở nên sâu xa, cuối cùng mang theo một chút ý tứ cười như không cười cùng bất đắc dĩ, cậu ta quay đầu lại nhìn về phía Hàn Giang Khuyết, hỏi: "Phải không?"

Văn Kha cũng quay đầu nhìn về phía hắn.

Anh thực ra vừa mạnh mẽ lại cũng vừa yếu đuối, gắt gao bướng bỉnh nắm chặt lấy cánh tay của Hàn Giang Khuyết, nhưng cũng đồng thời dường như không nhịn nổi mà muốn khóc lên, cầu mong hắn——

Đừng từ chối anh, đừng từ chối anh.

"Phó Tiểu Vũ, thật ngại quá, tôi muốn rời khỏi đây một lúc."

Hàn Giang Khuyết cúi đầu nhìn vào Văn Kha, mặc dù hắn đang nói chuyện với Phó Tiểu Vũ, nhưng thậm chí còn chẳng quay đầu lại liếc mắt nhìn cậu ta dù chỉ là một cái, đôi mắt sâu lắng kia tựa như đã dính chặt vào người Văn Kha vậy.

"... Tôi hiểu."

Phó Tiểu Vũ im lặng một lúc, cuối cùng cũng không nói thêm bất kỳ câu gì nữa, cậu ta cầm lấy ly rượu của mình, lùi về phía sau một bước, để lại không gian cho Hàn Giang Khuyết cùng Văn Kha.

Trái tim Văn Kha đập thình thịch thình thịch, anh hiểu được ý của Hàn Giang Khuyết, nhưng mà lại giống như trong đầu óc cũng có hơi hỗn loạn.

Anh ngẩng đầu lên cũng nhìn vào hắn, lúc này mới ý thức được cánh tay của người kia bị mình tóm chặt quá sắp đỏ lên rồi, vì vậy mới cuống lên thả lỏng tay ra.

"Văn Kha..." Hàn Giang Khuyết khẽ gọi.

Đôi mắt đen như mực của hắn sáng lên, tựa như cơn mưa sao băng rực rỡ xẹt qua bầu trời đêm.

Văn Kha lúc này mới chợt nhận ra Hàn Giang Khuyết đang cười, nụ cười rạng rỡ đến mức để lộ ra hàm răng trắng sáng cùng lúm đồng tiền nhàn nhạt.

Từ sau khi gặp lại, anh chưa từng được nhìn thấy Hàn Giang Khuyết cười xán lạn đến thế, thậm chí trong nhất thời anh còn nhìn nụ cười kia đến ngây dại.

"Anh là đến tìm tôi sao?"

Hàn Giang Khuyết dường như cũng biết mình đang hỏi một câu thừa thãi, lập tức có chút ngại ngùng, lại vì vui mừng quá mà đôi mắt rũ xuống, hỏi: "Văn Kha, tôi là của anh phải không? Có thật không?"

Văn Kha nghĩ thầm, dáng vẻ Hàn Giang Khuyết cười ngây ngô thế này thật là đáng yêu.

Anh dùng sức gật đầu, còn không nhịn được vì bị chất cồn kích thích mà ợ hơi một cái.

"Ợ—— Thật!"

Hàn Giang Khuyết đột nhiên xông đến ôm lấy Văn Kha——

Không chỉ có như vậy, hắn dường như còn vòng tay xuống mông anh mà bế bổng Văn Kha lên cao.

Anh bất thình lình bị bế bổng lên như thế, thành còn cao hơn cả hắn.

Trong phút chốc, Văn Kha có cảm giác như chất cồn bên trong cơ thể mình cùng với toàn thân, đang theo tiết tấu của tiếng nhạc mà bay lên tận mây xanh, những người đứng xung quanh không khỏi nhìn hai người họ bằng ánh mắt kinh ngạc.

Văn Kha chưa từng điên cuồng như vậy, mà cũng chưa từng được vui vẻ đến thế này.

Hàn Giang Khuyết chăm chú nhìn anh, Văn Kha cũng cúi đầu xuống vòng tay qua cổ hắn.

Khuôn mặt của hai người chậm rãi tiến lại gần, ngay vào lúc sắp hôn đến nơi, bởi vì không đúng tư thế nên hai cái mũi lại nặng nề đập vào nhau.

Văn Kha bị đập vào như vậy cũng trở nên tỉnh táo hơn, thế nên mới thấy có chút xấu hổ mà nhắm mắt lại chờ đợi.

Anh đã chờ một lúc rất lâu, hơi thở nóng ấm của Hàn Giang Khuyết rốt cuộc mới tiến lại gần.

Văn Kha lập tức cảm nhận được trán mình thật ấm áp, không phải là môi, mà là trán——

Lúc này anh mới nhận ra, Hàn Giang Khuyết đang kề chiếc trán của hắn vào trán mình, nhẹ nhàng, vụng về dùi dụi.

"Văn Kha, tôi vẫn luôn yêu anh."

Hắn nói.

(1)= hay còn gọi là băng khô, đá khói, nước đá khô, băng khói, đá CO₂ là một dạng rắn của cacbon điôxít. Đây là tên gọi thông thường của cacbon điôxít ở dạng rắn.

Đá khô khi gặp nước sẽ bị hóa hơi nhanh chóng và tạo ra những làn sương mù màu trắng bay là là mặt đất, sử dụng đá khô để tạo khói cho sân khấu nhỏ ở các nhà hàng, vũ trường sẽ tiết kiệm chi phí và nhanh gọn hơn nhiều so với dùng máy tạo khói.

(2)= Macallan có xuất xứ từ Scotland, là thương hiệu Single Malt (dòng rượu làm từ lúa mạch và được ủ trong thùng gỗ sồi ít nhất 3 năm), đẳng cấp nhất thế giới. Vì thế Macallan được các nhà đánh giá rượu đặt là thước đo chuẩn mực cho các loại rượu Whisky khác.

(3)= gặp được người hay hoàn cảnh hoàn toàn phù hợp với mình.

(4)= Bourbon là whiskey chứ không phải whisky như cách đánh vần của người Scotland. Bourbon ngày càng được những nghệ nhân pha chế cực kỳ ưa chuộng để thử nghiệm vào những công thức sáng tạo và nghệ thuật. Bourbon Whiskey là một loại rượu Whiskey của người Mỹ, được sản xuất từ ngũ cốc bằng cách lên men và chưng cất. Để được gọi là Bourbon, loại rượu đó không được thêm bất cứ hương vị hay màu sắc nào khác ngoài các thành phần như: Ngô, nước, lúa mỳ hoặc lúa mạch đen, mạch nha và màu sắc là kết quả của mặt gỗ được đốt cháy phía trong thùng chứa. Sau cùng, rượu cất được có độ cồn nằm trong khoảng 40 – 80%.

(5)= Shot nghĩa là bắn. Hình dáng chiếc ly trông rất giống vỏ đạn của súng Shotgun và đây cũng chính là nguồn gốc của tên gọi này. Đúng với tên gọi, ly Shot thường dùng để uống nhanh các loại rượu mạnh, đôi khi mạnh đến mức đốt cháy cổ họng của bạn, điển hình là Vodka, Tequila... Dù cũng chỉ chứa khoảng 40-45ml rượu nhưng ly Shot có miệng rất nhỏ, không giống ly Whisky bởi các loại rượu dùng với ly Shot sẽ quan trọng mùi vị trong vòm họng hơn là trong khoang mũi của bạn. Các Bartender cũng đôi khi lấy ly Shot để đo lượng rượu khi pha Cocktail.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.