Alpha Này Cực Kì Thơm

Chương 10: Chương 10




Nhìn gương mặt Cừu Cẩn lại xuất hiện nữa, Quý Thâm Tiêu lại không hiểu sao bực bội, lạnh lùng nói: “Rốt cuộc cậu muốn làm gì?”

Cừu Cẩn: “Tôi chỉ muốn mượn ván lướt sóng của anh một chút.”

“Ván lướt sóng?” Quý Thâm Tiêu sửng sốt.

“Đúng vậy,“ Cừu Cẩn cười cười, trong giọng nói còn mang theo ý làm nũng mà chính cậu cũng không biết được, “Cho tôi mượn chơi một chút.”

Vì ở dưới nước khá lâu, gương mặt thanh niên có chút ửng hồng, ánh mắt lại trong suốt, làm tâm của người khác động vì nó.

Quý Thâm Tiêu giống như muốn cởi bỏ sự lồi kéo này mà thẳng tay ném qua cho cậu, một bộ dáng tránh còn không kịp, giống như đang trốn ôn dịch.

Cừu Cẩn đối với việc này không để ý chút nào, cậu vui vẻ rạo rực đặt chân lên trên, cả người chui vào trong sóng biển.

Một thân ảnh trắng nõn xuyên qua sóng biển, vừa tự do, vừa loá mắt.

Quý Thâm Tiêu thu hồi tầm mắt, Đan Văn đưa cần câu qua hỏi: “...... Muốn câu cá không?”

Quý Thâm Tiêu: “Được.”

Hạng Hi nằm trên võng hơn nửa tiếng đồng hồ, không cẩn thận ngủ mất. Vì eo đau mà mở mắt ra, lại thấy mấy người du kahchs từ bờ cát đi tới.

Người chính giữa mặc một cái quần đùi màu đen, có bàn tay khá to, kính râm được kéo lên trên trán, cái bụng phồng lên, là loại hình của người không thường hay vận động.

Cái loại dáng này, đặt trong giới giải trí sẽ bị chế giễu tới chết.

Nhưng người kia lại hên ngang đi tới, kéo một vị mỹ nữ, tự tin tràn đầy mà hướng về phía cậu ta, há mồm nói: “Ái chà, đây không phải Hạng Hi sao?”

Hạng Hi quay đầu nhìn cameraman, Ai đây?

Cameraman lắc đầu: “Tôi cũng đâu có biết.”

Hạng Hi nằm trở về, không thèm liếc mắt nhìn bọn họ một cái. Cậu ta đối với fans thì ôn hòa, nhưng những người rất rõ ràng không phải fans của cậu ta, nguyên một cái biểu cảm vênh váo tự đắc kia, ai thèm quan tâm bọn họ chứ?

“Cái này không quen cũng bình thường mà, tôi vừa mới về nước, không thường hay hoạt động ở trong nước.” Người đàn ông mang kính râm đi về phía trước một bước, lộ ra nụ cười khách sáo, “Tôi là fans của cậu, cậu có thể ký tên cho tôi một cái không?”

Hạng Hi trầm mặc nửa ngày, gật đầu: “Có thể.”

Người đàn ông mang kính râm sờ túi, sau đó mở tay ra, lộ ra một nụ cười lấy lòng: “Thật xin lỗi, tôi ra đây chơi nên không theo giấy với bút, có thể chụp ảnh chung một cái hay không?”

Sắc mặt Hạng Hi lạnh xuống: “Xin lỗi, tôi đang quay chương trình nên không tiện.”

Hạng Hi nói lời nào là lời đó mang theo mười phần tiên khí, hiện tại lại xụ mặt, càng có vẻ không thể dâm loạn, càng kích phát ham muốn chinh phục của Alpha.

Ánh mắt của người đàn ông mang kính râm sáng lên, chồm tới: “Chương trình gì thế?”

Hạng Hi không muốn để ý tới gã, muốn từ trên võng rời đi. Lại không ngờ, lúc này từ sau cổ truyền tới một cảm giác lôi kéo dính nhớp, cậu ta chỉ cảm thấy cổ mình chợt lạnh......

Miếng dán tuyến thể của cậu ta bị xé xuống! . Truyện Sắc

“Anh làm gì?!” Hạng Hi lập tức duỗi tay bảo vệ sau cổ của mình, nhưng mà động tác này không có bất cứ tác dụng phòng bị nào.

Mùi tin tức tố theo ngón tay của gã lan ra ngoài, nhàn nhạt, ngọt nị.

“Không làm gì cả, miếng dán tuyến thể của cậu bị bong ra, dù sao sẽ rớt ra, nên tôi liền thuận tay giúp cậu gỡ xuống.” Người đàn ông mang kính râm đi phía trước một bước, dùng thân thể chặn đường đi của cậu ta, “Hơn nữa...... Mùi tin tức tố của cậu thơm như vậy, cũng không nên giấu đi chứ......”

Người đàn ông kia giơ miéng dán tuyến thể trong suốt kia lên ngửi một cái, ngay sau đó lộ ra biểu tình mê say.

“Thật ngọt, vậy mà lại có mùi đào mật.”

Hạng Hi cắn răng, cậu ta thề, nếu tên heo nái này dám nói một chữ nữa, cậu ta sẽ bẻ hết răng cái thằng này!

Cameraman muốn che chở Hạng Hi, nhưng mà thân anh ta cũng không lo xong, bị hai tên Alpha dùng thân thể chặn hai bên, đi lên không được nửa bước. Anh ta tức tới gấp, tai nghe cũng bị kéo xuống, chỉ có thể hy vọng có người phát hiện việc không đúng mà nhanh chóng lại đây.

Nhưng mà Hạng Hi vì tránh né Cừu Cẩn nên chạy trốn quá xa, cách 200 mét chỉ có thể nhìn thấy một đoàn người nho nhỏ, căn bản không biết bọn họ đang xảy ra cái gì.

Hạng Hi che lại gáy của mình lên cây dừa, tin tức tố của Alpha từ bốn phương tám hướng truyền tới, làm thân thể cậu ta cũng theo đó mà run rẩy.

“Làm quen một chút, tôi tên Vương Hàng,“ Người đàn ông đeo kính tâm lộ ra một nụ cười, “Đợi chút nữa chúng ta ra biển, cậu có muốn chơi cùng không? Tôi vừa mới mua một chiếc du thuyền mới.”

Rõ ràng gã đang cười, âm thanh truyền ra cũng rất nhẹ, nhưng mà trong mắt không có chút gì gọi là ý tốt, lại làm lông tơ cả người Hạng Hi đều dựng hết lên.

Ghê tởm, muốn ói.

Trên thế giới này sao lại có người như gã chứ?

Hạng Hi dùng hết toàn bộ sức lực đẩy đối phương ra, hô: “Cút ngay!”

Lần lượt bị vả mặt, bây giờ lại còn bị một Omega đẩy một cái làm cho lảo đảo, biểu cảm Vương Hàng nháy mắt biến đổi: “Còn không phải vì mày là một thằng con hát, tao sẽ để mắt tới mày sao, mày thật mẹ nó không biết điều!”

Hạng Hi ngửa đầu, đuôi mắt hồng hồng trừng gã.

Ai có thể chịu được cái liếc mắt như thế này?

Thái độ của Vương Hàng nháy mắt liền mềm xuống, gã vội vàng đến gần một bước, ôn tồn nói: “Nếu không muốn đi du thuyền, để tôi dạy cậu lướt sóng được không?”

Nhưng vào lúc này, gã đột nhiên nghe được tiếng kinh hô của những người xung quanh, Vương Hàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một cái ván lướt sóng chính diện bay tới, “Bốp” một tiếng trầm vang, thẳng tắp dừng trên bờ cát đằng sau gã.

Vương Hàng dại ra hai giây, nháy mắt chửi ầm lên: “ĐM, ai mẹ nó không có mắt......”

Nếu không phải gã tránh nhanh, nếu không cái ván này sẽ đụng trúng đầu gã.

“Không phải mày muốn lướt sóng hả? Để ba ba dạy mày một khóa học lướt sóng, thế nào?” Một âm thanh kiêu ngạo quen thuộc truyền đến.

Hạng Hi trong lúc kinh hoảng ngẩng đầu lên, nhìn thấy một thân ảnh cao cao đi về phái cậu ta.

“Cừu Cẩn?!”

Hạng Hi không ý thức được trong giọng nói mình có mang theo bao nhiêu tha thiết cùng khát vọng.

Hoàng hôn tráng lệ từ trong đam mây lòi ra, người cậu ta ngày thường hận không thể tránh xa, hiện tại lại khoác một tầng ánh sáng mờ ảo, thân hình đột nhiên trở nên cao lớn.

Cừu Cẩn đi tới mới phát hiện người kia là ai, cười nhạo một tiếng: “Tao còn tưởng là ai, vậy mà lại là đám rác rưởi không được thu về”

Người đàn ông mang kính râm chính là người nam cậu gặp ở bãi đậu xe, nghe được mấy lời này thì nháy mắt liền đen mặt: “Mày mắng ai là rác rưởi hả!”

“Mắng mày đó thì sao?” Cừu Cẩn rũ mắt đánh giá gã, ánh mắt rất lạnh, “Như thế nào, lần trước tới rắm cũng không dám đánh, hiện tại ỷ vào người nhiều muốn làm xằng bậy? Mày từ trong đóng rác đi ra à? Gia trưởng không giáo dục mày cách làm người hả?”

Cừu Cẩn cầm cái cằm của Vương Hàng, nói một câu liền vỗ nhẹ một chút lên mặt đối phương.

Cái này không phải một cái tát, động tác của Cừu Cẩn rất nhẹ, cơ bản sẽ không tạo ra bất kì thương tích nào, nhưng mà ý vũ nhục lại rất đậm.

Vương Hàng chưa bao giờ trải qua việc như thế này, một nắm đấm vung qua: “Mày mẹ nó ——”

Cừu Cẩn nghiêng người né tránh, mấy tên Alpha xung quanh cũng tiến lên.

“Cừu Cẩn!” Hạng Hi gấp đến mức đỏ mắt, “Đừng đánh nhau!”

Cừu Cẩn không trả lời, tầm mắt cậu nhìn về phái sau cổ Hạng Hi, biểu tình lạnh đến dọa người: “Bọn họ xé miếng dán tuyến thể của cậu?”

Hạng Hi rũ lông mi xuống, thong thả gật đầu.

Tầm mắt Cừu Cẩn trầm xuống một chút.

Cậu biết cái cảm giác vô lực khi bị áp chế này.

Ngày mà cậu mới vừa xuyên thành Omega, gần như mỗi ngày đều phải chịu cái áp lực này. Đến lúc sau, sau khi cậu biết tác dụng tin tức tố của mình, càng không dám ngủ, hận không thể cảnh giác mỗi một Alpha tới gần cậu.

Cậu đã từng vô số lần hỏi qua vấn đề này, dựa vào cái gì Omega lại nhất định phải ở trong thế yếu? Dựa vào cái gì phát ra tin tức tố thì chính là đê tiện của bọn họ? Dựa vào cái gì một ít người rác rưởi lại muốn trói buộc bọn họ ở chung tới suốt đời?

Mấy đám rác rưởi đó xứng sao?!

Cừu Cẩn ngẩng đầu, tầm mắt lạnh băng dừng trước ba người Alpha trước mặt, tin tức tố mãnh liệt đè ập xuống đầu bọn họ.

Trong nháy mắt kia, Vương Hàng chỉ cảm thấy mình như đang bị pháp luật giam cầm lại, một bước cũng không thể tiến lên, chỉ có mồ hôi phía sau lưng chảy ra không ngừng.

Bị Alpha mạnh mẽ áp, có người bắt đầu sợ hãi, há mồm khuyên bảo: “Hàng ca, nếu không thì quên đi?”

“Quên?” Vương Hàng cắn răng, cười lạnh một tiếng, “Bọn họ là minh tinh thì có thể tùy tiện khi dễ người?”

Khi nhìn tới Cừu Cẩn, trong ánh mắt Vương Hàng lóe lên tia tàn nhẫn, lạnh lùng nói: “Bọn Lỗi Tử không phải đang nướng BBQ sao? Mày đi kêu người lại đây.”

Cừu Cẩn cười nhạo một tiếng: “Ba đấu một cũng không dám lên, còn muốn kêu cứu viện à?”

Trong mắt Vương Hàng đầy đắc ý: “Kêu thì sao? Mày có bản lĩnh thì cũng kêu đi.”

Chỉ một lát sau, từ trong rừng vang lên tiếng bước chân của bảy tám người, tất cả đều hướng tới đây, vừa hốc hách vừa kiêu ngạo.

Cùng lúc đó, nhân viên công tác ở đằng xa cũng phát hiện vấn đề phái bên này, mấy chục nhân viên công tác liền vọt lại.

Mấy người quay chụp 《 Ăn Bốn Mùa 》 hằng ngày leo núi xuống biển, toàn bộ đều làm bằng thể lực của chính mình, mấy người cameraman ai nấy cũng cường tráng, nhanh chóng vây quanh Vương Hàng. Bọn họ đều ăn mặc thống nhất một cái áo thun với màu sắc cùng hoa văn đều màu đen, nhìn qua rất có hơi thở của xã hội đen, mấy người bên Vương Hàng, nhìn qua thì yếu đi một chút.

“Tao gọi tới rồi.”

Cừu Cẩn lạnh lùng cười: “Còn muốn đánh nhau sao?”

Vương Hàng biến sắc, cũng bắt đầu chần chờ. Về mặt nhân số thì bên đối phương nhiều hơn gấp đôi bên gã, nếu là thật sự xảy ra xung đột, bọn họ rất có thể sẽ trở thành bên có thế hạ phong.

Nhưng mà bây giờ từ bỏ, cũng quá tiện nghi với những người đó rồi!

Đang trong lúc do dự, có người nói nhỏ bên tai gã gì đó..

“Xem như mày may mắn!”

Vương Hàng hung tợn ném một câu như vậy, xoay người muốn rời đi.

“Đứng lại!” Cừu Cẩn lại không định buông tha cho gã, ngăn cản người lại, “Ai cho mày đi?”

Vương Hàng ngẩng đầu, trong mắt đều là khuất nhục: “Mày còn muốn cái gì nữa?”

Cừu Cẩn: “Xin lỗi cũng không thèm xin lỗi à?”

Trong mắt Vương Hàng lộ ra thần sắc oán độc, dưới áp lực đi tới, khi gã đứng trước mặt Hạng Hi, lại đột nhiên bật cười.

“Không phải mày muốn tao dạy lướt sóng sao? Chúng ta cùng so tài một lần, thắng thì tao sẽ xin lỗi.”

Cừu Cẩn: “Logic của mày thật kì quái, vốn dĩ là mày sai, ai cho mày quyền có ý kiến?”

Vương Hàng: “Tao thích như vậy đó, mày không dám?”

“Muốn tao đồng ý cũng có thể, nhưng mà phương thức xin lỗi phải do tao quyết định.” Tầm mắt Cừu Cẩn đảo qua mọi người, chậm rãi nói, “Nếu như mày thua, vậy thì tất cả mọi người bên mày đều quỳ xuống xin lỗi Hạng Hi đi.”

Tất cả mọi người mở to hai mắt nhìn.

Cái này quả thực là một điều vô cùng nhục nhã.

Xung quanh bắt đầu xì xào nói nhỏ, nhưng không ai dám từ chối chính diện. Tuy bọn họ rất hỗn, nhưng mọi người đều là phú nhị đại, ở trong thành phố Đức Vấn cũng rất có danh tiếng, làm sao có thể quỳ xuống xin lỗi người này.

Đúng lúc này, một Omega không có bối cảnh gì bị đẩy ra, rơi vào đường cùng, cậu ta chỉ đành phải khuyên nhủ: “Anh Vương Hàng, nếu không thì đừng so, chuyện này vốn dĩ là do chúng ta sai......”

“Chúng ta có sai sao?” Vương Hàng vốn là tức giận đến không nhịn được nữa, hiện tại vừa lúc có một thứ đồ vật không có mắt nhìn đi lên, một bạt tai quất tới, “Mày mẹ nó mắng ai hả?! Một thằng Omega đê tiện, mỗi ngày đều tỏa ra mùi hương để câu dẫn ai hả?”

Omega bị đánh tới ngốc, bụm mặt lui trở về, đám người hoàn toàn không có âm thanh nữa.

Vương Hàng thở hổn hển, lại hỏi: “Nếu như tao thắng thì sao?”

“Không phải mày muốn đánh tao sao?” Biểu tình Cừu Cẩn nhàn nhạt, “Nếu mày thắng, mày sẽ phải xin lỗi Hạng Hi, con nếu tao thua thì tùy mày xử lí.”

Trong nháy mắt kia, ánh mắt Vương Hàng dừng trên Cừu Cẩn bắt đầu không đúng.

Giá trị nhan sắc không phải bàn, dáng người cũng rất tuyệt, còn cái eo nhỏ mông nhỏ kia......

Trong vòng cũng có rất nhiều người thích chơi Alpha, nếu so sánh với Omega mềm như bông, thì Alpha đủ cay cũng đủ dã, nếu gã có thể đặt người này dưới thân......

Chỉ cần nghĩ tới khả năng như vậy, trong lòng Vương Hàng nháy mắt liền dâng lên một cổ ham muốn chinh phục, một cổ nhiệt huyết nháy mắt xông lên trán, gã hưng phấn mà liếm liếm môi: “Có thể.”

Tác giả có lời muốn nói:

Quý Thâm Tiêu: Vợ bị khi dễ, đang mài dao rồi lên đường tới.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.