Alpha Này Cực Kì Thơm

Chương 24: Chương 24




Kế tiếp mặc kệ là Cô Thư Nghi nói gì đó, Quý Thâm Tiêu cũng phi thường lãnh khốc vô tình từ chối cái đề nghị muốn tới cọ cơm của bà.

Cừu Cẩn nấu cơm cho anh miễn cưỡng là trao đổi đồng giá, nhưng tại sao lại phải nấu cơm cho người khác chứ? Cừu Cẩn cũng không phải bảo mẫu nhà anh, ngay cả Cô Thư Nghi cũng không được.

Hơn nữa......

Tầm mắt Quý Thâm Tiêu dừng trên người thanh niên đang mặc tạp dề để thu dọn tô lại, động tác sạch sẽ ưu nhã, không biết như thế nào, anh lại không muốn để người nào khác nhìn thấy dáng vẻ này của Cừu Cẩn một chút nào

Cừu Cẩn cũng không muốn người khác biết cậu với cùng Quý Thâm Tiêu từng qua lại nhiều.

Thứ bảy tuần này là đại thọ 60 tuổi của lão tổng trong giới truyền thông, Giang Phi Hồng, những nhân vật có uy tính danh dự trong vòng đều sẽ tham gia, đối với Cừu Cẩn thì cũng là một cơ hội xã giao hiếm có.

Cừu Dụ Khâm sớm đã gọi điện thoại dặn dò Cừu Cẩn, muốn tới đón cậu để cùng đi.

Nhưng không ngờ bị Cừu Cẩn từ chối.

Cừu Dụ Khâm khuyên bảo: “Lúc trước em theo đuổi Hạng Hi anh cũng không nói gì, nhưng bây giờ nếu em muốn trở lại, thì không thể tùy hứng như vậy được.”

Cừu Cẩn buồn cười: “Nhưng em chưa nói cái gì hết mà anh đã tức giận rồi?”

Cừu Dụ Khâm: “Vậy em muốn nói cái gì?”

“Em tự mình đi là được rồi,“ Ngữ khí Cừu Cẩn chậm lại, “Anh, anh cũng rất vất vả đúng không, không cần phải quan tâm em đâu.”

Em trai của mình từ khi nào mà hiểu chuyện như vậy? Cừu Dụ Khâm nghẹn lời, đã bị nhu phong mưa phùn như vậy dập hỏa. Anh ta há miệng thở dốc, lại phát hiện mình không nói nên lời, chỉ đành biệt nữu nói: “Chính em phải nhớ kỹ, nếu như không tới, anh......”

Cừu Cẩn vội vàng đánh gãy lời nói của anh: “Em biết rồi, nghỉ ngơi sớm một chút đi.”

Trên mặt Cừu Dụ Khâm nóng lên, lãnh ngạnh ừ một tiếng: “Cúp đây.”

Trách không được quan hệ giữa nguyên chủ với người nhà lại kém như vậy, người Cừu gia cũng không biết cis phải bị dòng họ của bọn họ nguyền rủa hay không, mà biểu đạt sự quan tâm đều là đao quang kiếm ảnh, một hai phải giấu sau những lời đả thương người.

Cừu Dụ Khâm rõ ràng là lót đường cho tương lai của cậu, nhưng lại dùng lại dùng phương pháp như vậy, ngay cả lão đầu Cừu Chí Minh ngày đó cũng chỉ đang quan tâm cậu, nhưng lại cố tình dùng phương thức quở trách cậu.

Được rồi, cái đó là thói quen, một chút cũng không thay đổi được, cậu cũng sẽ không miễn cưỡng. Cừu Cẩn tới phòng tập thể thao tập một giờ, lại coi một bộ phim rồi đi ngủ.

Sáng sớm tinh mơ ngày hôm sau đã bị một tiếng chuông điện thoại đánh thức.

Cừu Cẩn híp mắt ấn chấp nhận, âm thanh khàn khàn: “Alo?”

Cái giọng lớn của Cừu Dụ Khâm lập tức vang lên: “Sao bây giờ em vẫn còn ngủ? Bây giờ đã 8 giờ rồi!”

“Lúc này mới 8 giờ, làm sao vậy?”

“Sinh nhật của Giang tổng thì chúng ta phải đến trước, địa điểm lần này là khách sạn hoa viên ở trong nội thành, lái xe đi cũng phải mất hơn một tiếng.”

Cừu Cẩn nói đã biết, sờ soạng bò lên xuống giường.

Cừu Dụ Khâm: “Em chuẩn bị trước, nửa tiếng sau anh qua đón em.”

Cừu Cẩn dừng một chút, lúc này mới tỉnh ngộ: “Anh, em......”

“Đừng nhiều lời, chờ cho anh!”

Cừu Cẩn: “...... Anh, bây giờ em không còn ở nơi đó nữa.”

Cừu Dụ Khâm: “?”

“Em chuyển nhà?”

“Sao chuyển nhà mà lại không nói cho anh biết?”

“Bây giờ em đang ở chỗ nào rồi? Tiền không đủ sao? Sao lại không nói với anh!”

Tiếng chất vấn nhanh pháo đạn bắn ra liên tiếp, khóe môi Cừu Cẩn treo nụ cười, âm thanh chậm lại: “Tiền đủ, thay một căn phòng lớn hơn, cái này cũng khoing phải vì anh quá bận sao, em chưa kịp nói, em cũng chỉ mới vừa dọn qua đây.”

Thay một nơi ở mới Cừu Dụ Khâm càng muốn tới nhìn, mặc kệ là Cừu Cẩn từ chối như thế nào, Cừu Dụ Khâm không nói hai lời bảo tài xế lái xe tới.

Nửa giờ sau mang Cừu Cẩn dạo quanh một vòng, vừa lòng gật đầu: “Khá tốt, so với nơi ở lúc trước của em an toàn hơn.”

“Ừm, em cũng nghĩ như vậy.”

“Nhưng mà, tiền của em còn đủ xài không?” Cừu Dụ Khâm tiện tay chuyển 100 vạn qua, dặn dò, “Cho em trước, nếu không đủ thì nói cho anh.”

Cừu Cẩn: “...... Cảm ơn anh.”

Sự quan tâm của kẻ có tiền chính là đơn giản tự nhiên như vậy.

Phải nhanh chạy tới tiệc sinh nhật, nên Cừu Dụ Khâm cũng chỉ là đơn giản nhìn qua một chút, chờ tới khi bọn họ chuẩn bị rời đi, đột nhiên nghe âm thanh mở cửa từ phòng kế bên.

Cừu Dụ Khâm đứng ở cửa hỏi: “Hàng xóm của em đang làm gì vậy? Hay để anh và người nọ chào hỏi chút, dù sao em cũng sẽ ở đây lâu.”

Cừu Cẩn dừng một chút mới nói: “Em cũng không quá vội, không phải chúng ta phải tới sớm sao? Đi trước đi.”

Cừu Dụ Khâm không dao động: “Cũng đã tới cửa rồi, chào hỏi một chút thì có sao đâu? Lập ra mối quan hệ tốt với hàng xóm cũng rất quan trọng.”

“Không được không được” Cừu Cẩn liên tục lắc đầu, “Hàng xóm của em, là loại người có tính tình đặc biệt không tốt, anh nhìn anh ta một cái là sẽ bị anh ta ghim cả ngày.”

Cừu Cẩn vốn dĩ chỉ muốn khuyên anh ta, không ngờ Cừu Dụ Khâm vừa nghe cậu nói thế thì liền nhướng mày lên, đôi mắt trừng sang: “Vậy thì càng không được, người nọ chắc cũng là người không dễ tính đúng không? Để anh đi sang nói với người nọ một chút”

“Anh đừng quan tâm anh ta, đừng làm hỏng tâm tình đang tốt của người ta.” Cừu Cẩn đứng ở cửa gấp tới độ xoay vòng vòng, thấy Cừu Dụ Khâm còn đang do dự, dứt khoát từ bên ngoài cửa đẩy đi, ở bên ngoài đóng cửa phòng Quý Thâm Tiêu lại, đồng thời lập tức đẩy Cừu Dụ Khâm tới trong thang máy.

Cửa thang máy “Đinh” một tiếng đóng lại, Cừu Cẩn cuối cùng cũng thở một hơi. Hù chết cậu rồi, nếu như Cừu Dụ Khâm biết ngừoi ở cách vách cậu là Quý Thâm Tiêu, thậm chí phòng của cậu cũng là của Quý Thâm Tiêu, thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa.

Ở hành lang, bị vu khống là tính tình kém, cãi nhau rất dữ - Quý Thâm Tiêu: “?”

Bây giờ các đại lão không còn thích cái bố trí xa hoa nghìn phòng như hồi xưa nữa, tiệc sinh nhật của Giang Phi Hồng được tổ chức ở khách sạn ngoại thành, đèn pha lê to chiếu sáng cả một căn phòng đầy người, có điều hòa nên sẽ không cảm thấy oi bức, tường trong suốt nên bên ngoài cũng có thể thấy được bên trong, giống như nơi giao lưu thoáng mát.

Khi Cừu Cẩn đến, ở đó đã có không ít người.

Nếu nói giải trí Hoa Nghệ là ngành giải trí quý giá có nhiều người mới xuất hiện tầng tâng lớp lớp, thì giải trí Phi Hồng là nơi đào tạo ra nhiều vị ảnh đế cùng ảnh hậu trong giới giải trí, có lịch sử lâu đời và tài nguyên phong phú.

Sinh nhật của CEO Giang Phi Hồng là một bữa tiệc luôn náo nhiệt, ai ai cũng đồng ý tham gia bữa tiệc, ai năm trước tới thì năm nay lại không có tới, ai ở nước ngoài mà không chúc phúc, thì đều là những đề tài mà mọi người để ý

Thậm chí còn có một minh tinh nhỏ được tham gia bữa tiệc mà hưng phấn không thôi, còn sẽ cọ được nhiệt độ, là một nơi có mười phần danh lợi.

Khi Cừu Cẩn tới thì đã có không ít phóng viên ngồi canh một bên, nhưng nhìn thấy một người Cừu Cẩn thoải mái sạch sẽ, tươi cười ấm áp, trong lúc nhất thời vậy mà không có một người nào nhận ra cậu.

Dù sao trong ấn tượng của mọi người, hình tượng Cừu Cẩn thường xuất hiện ở nơi công cộng, đều là một đầu tóc bạc, trang điểm lộ liễu, áo sơ mi cởi ba nút, là cái loại người làm tròng mắt người khác muốn mù.

Nhóm phóng viên tụ lại thành một nhóm nhỏ giọng bàn tán: “Người nọ thật sự là Cừu Cẩn? Nhận sai hả?”

“Không phải nhận sai thì sao nữa, nếu Cừu Cẩn lớn lên có thể nhìn như thế này, tôi chồng cây chuối ăn phân!”

“Ha ha ha nói phải giữ lấy lời đấy, tôi là người làm chứng!”

Một nhóm người phóng viên không chê việc lớn, lập tức điều ra một người chụp ảnh Cừu Cẩn, phóng đại ảnh chụp lên sau cả người đều ngây ngẩn.

Người trong ảnh động tác ưu nhã, ánh mắt trong suốt, không có nửa điểm dầu mỡ.

“Làm gì thế? Chụp được rồi sao?”

“Chụp được rồi......” Người nọ khó tin ngẩng đầu, “Gương mặt đúng thật là Cừu Cẩn!”

“ĐM??! Thật là cậu ta?”

“Từ khí nào cậu ta lại đẹp như vậy?”

“Vừa rồi ai nói sẽ chồng cây chuối ăn phân?”

Người bị nhắc đến: “......”

Mọi người kinh hãi, sôi nổi quay đầu muốn đuổi theo, Cừu Cẩn cũng đã đi tới khu vực dành cho khách quý, bọn họ cũng chỉ có thể từ trong đám đông nhìn bóng lưng vững vàng của người nọ, như một cái cây sinh trưởng mạnh mẽ.

Tài khoản cảu phóng viên nhanh chóng đăng lên Weibo, cái tài khoản mèo nhỏ ăn dưa này có hơn 500 vạn fans, dựa vào cái sinh nhật toàn phú nhị đại này, hot còn muốn nhanh hơn mấy Weibo của những người nổi tiếng, không ít cư dân mạng đang ngồi xoát phía dưới Weibo của cô.

Lúc này cô đăng một bài với dòng chữ: “Đoán xem vị soái ca này là ai?”

Tất cả fans cũng không tu luyện gì, còn có mấy người là cao thủ, nhưng vẫn không ngăn được mỹ mạo của cậu như cũ.

Ở trên Weibo thì chỉ cần có giá trị nhan sắc, ngay cả người qua đường cũng có thể nổi tiếng. Mấy thầy cô giáo soái ca mỹ nữ gì đó, đều đã xuất hiện qua cả rồi, lần này Cừu Cẩn rất nhanh đã bị đẩy lên hot search, chỉ hơn có mười phút, mà đã xuất hiện ở hot search số 32, lại còn đang nhanh chóng bò lên.

Khác với chụp ảnh của minh tinh chính thức, chụp Cừu Cẩn lại tương đối tùy ý, lại mang theo một chút thoải mái sạch sẽ tự nhiên, lập tức liền bắt được ánh mắt của vô số người.

“Không biết là ai, nhưng tui yêu trước đã!!”

“Cảm giác như có chút giống QJ......”

“Lầu trên thật hài hước, nếu QJ có thể đẹp như vậy, thì sao XX(*) không đồng ý?”

(*) Tên của Hạng Hi là 项希, phiên âm là Xiàng xī nên viết tắt là XX.

“Không phải fans của ai hết, chỉ đơn thuần là bị giá trị nhan sắc hấp dẫn tới, mấy người không biết viết tên hả? Phiền quá.”

Nhóm Thu Phân(*) cảm thấy đây là Cừu Cẩn, nhưng lại không dám tới nhận danh, vì thế nên lén lút đi chọc hội trưởng hội fans của Cừu Cẩn.

(*) Fans của Cừu Cẩn, nhưng tui không biết giải thích sao nữa, ai đó cứu mạng.

“Anh Lưu Vĩ, đây là anh Cẩn sao?”

Lần này Lưu Vĩ không đi theo Cừu Cẩn tới đó, một giấc ngủ tới khi mặt trời lên cao, đang nấu mì gói lúc trước Cừu Cẩn cho, lập tức trả lời: “Là anh ấy á, hôm nay anh ấy đi tiệc sinh nahatj của Giang tiên sinh.”

Nhóm Thu Phân lập tức chụp màn hình câu trả lời của Lưu Vĩ đăng trên diễn đàn fans, thành viên trên diễn đàn liền bùng nổ!

“A a a a a, đây là anh trai chúng ta!!”

“Ô ô ô đây là thần tiên hạ phàm nào, đẹp khóc!”

“Sinh khỉ con cho anh cũng có thể! Em yêu anh!”

Cư dân mạng vừa xem đã sợ ngây người, người này là Cừu Cẩn???

Cừu Cẩn thay đổi rất nhiều, làm không ít minh tinh cũng khiếp sợ không thôi. Tuy chương trình cậu tham gia 《 Ăn Bốn Mùa 》 đã phát sóng, nhưng lúc ấy Cừu Cẩn còn nhuộm nguyên đầu tóc bạc, cũng có người cảm thấy chương trình chỉnh sửa, nên cũng không tin gì. Cho tới bây giờ tận mắt nhìn thấy......

Phản ứng đầu tiên là: ĐM, Cừu Cẩn từ khi nào trở thành như vậy?

Phản ứng thứ hai là: Mỹ nam cực phẩm như vậy, Hạng Hi có hối hận không?

Hạng Hi đến hơi muộn một chút, vừa vào tới cửa đã bị nhiều người phóng tầm mắ tới, nhịn không được nhăn mi lại.

Mấy người này làm cái gì vậy? Cậu ta cũng đâu phải nhân vật chính hôm nay.

Thẳng đến khi cậu ta nhìn thấy Cừu Cẩn ở giữa đám người, mắt đen tóc đen, tươi cười trong trẻo, một bộ dáng giống như mới vừa gặp nhau. trong nháy mắt Hạng Hi vậy mà có chút hoảng hốt, thẳng đến khi người đại diện nhắc nhở thì cậu ta mới hoàn hồn lại, lập tức thu hồi tầm mắt.

“Đừng nhìn chằm chằm anh ta không rời, coi chừng bị người khác chụp được.”

“Cần anh nói?” Hạng Hi xị mặt, “Tôi nhìn anh ta chằm chằm không rời từ khi nào, cũng chỉ thuận mắt nhìn một cái thôi!”

Sau khi nói xong thì Hạng Hi ngẩng đầu, phát hiện Cừu Cẩn đã dời tầm mắt, đang nhỏ giọng nói chuyện với người bên cạnh.

Lúc nãy cậu ta còn tính lại chào hỏi, kết quả nhanh như vậy đã không nhìn cậu ta nữa, vậy mà còn chào hỏi cái đách gì nữa!

Hạng Hi nổi giận đùng đùng quay mặt đi, không biết như thế nào, chỉ cảm thấy mình giận sôi máu, càng tức hơn là trong đầu cậu ta không ngừng nghĩ tới giọng nói với nụ cười của Cừu Cẩn.

Bên này cậu ta đang phiền muốn chết, lại cố tình người bên kia lại không quan tâm chút nào.

“Hạng Hi với Cừu Cẩn là đang bất hòa đúng không? Vừa rồi Cừu Cẩn cười với cậu ta như vậy, ngay cả khuôn mặt cậu ta cũng xị xuống rồi.”

“Đây cũng không phải lần đầu tiên cậu biết bọn họ là tử địch được không? Nếu như Hạng Hi có phản ứng với Cừu Cẩn, thì chắc trời sẽ đổ mưa máu mất.”

“Ai, nếu tôi là Hạng Hi thì tôi đã đồng ý rồi, người đẹp trai như vậy, cậu xem cái eo nhỏ kia của Cừu Cẩn, chậc chậc, tuyệt đối là chó săn nhỏ.”

Hạng Hi nghe đến đó cuối cùng cũng không nhịn được nữa, lập tức đứng lên. Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người bước tới bên cạnh Cừu Cẩn, hơi mỉm cười, thái độ thân mật nói: “Anh tới rồi sao không gọi tôi?”

Cừu Cẩn: “?”

Quan hệ của chúng ta từ khi nào lại tốt như vậy?

Hạng Hi mới phải mặc kệ cậu, lại trở về chỗ ngồi của chính mình, trừng mắt nhìn mấy người nói bậy bạ lung tung một cái, cao quý lãnh diễm ngồi xuống.

Thiếu điều trên mặt phải viết một câu: Mấy người thấy mưa máu từ trên trời rồi sao?!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.