Alpha Này Cực Kì Thơm

Chương 26: Chương 26




Chờ đến lúc bữa tiệc kết thúc, các diễn viên có mặt tại đó đều nghe được tin Cừu Cẩn lấy được vai Cơ Hạc.

Người không quen thì chỉ nhìn cậu một lát, có những người chủ động đi qua chào hỏi vài tiếng. Thậm chí còn có những người xưa nay không nhìn cậu một cái nào, bây giờ lại đột nhiên lại gần chào hỏi.

Sự thay đổi này, Cừu Cẩn đã sớm quen, cậu cũng lười ứng phó với mấy người này, chuẩn bị vào toilet để trốn.

Chờ tới khi Cừu Cẩn ra khỏi toilet, đã thấy Văn Mạch Gia với vẻ mặt đen thui đứng ngay cửa, sắc mặt bất thiện nhìn chằm chằm cậu.

Sau khi Cừu Cẩn rửa tay xong thì định đi vòng qua, lại bị người nọ nắm tay lại.

Cừu Cẩn giương mắt liếc nhìn hắn một cái: “Có chuyện?”

Nhìn vẻ nhàn nhã của cậu như vậy, sắc mặt của Văn Mạch Gia lại tối thêm vài phần, cắn răng nói: “Đừng cho là tao không biết mày dựa vào cái gì để lấy.”

“Anh biết sao?” Cừu Cẩn đột nhiên cười lên, “Vậy anh nói xem tôi dựa vào cái gì?”

“Mày......” Văn Mạch Gia chỉ muốn uy hiếp, lại không nghĩ tới đối phương lại không có liêm sỉ như vậy, giận dữ nói, “Không biết xấu hổ, ngày đó ở công ty tao đều thấy cả rồi!”

“Anh nhìn thấy cái gì?” Cừu Cẩn thu nụ cười trên mặt lại, bước lại gần hỏi lại một lần nữa, “Anh nói đi, nhìn thấy cái gì nào?”

Văn Mạch Gia ngẩng đầu, rơi vào trong đôi mắt đen nhánh của Cừu Cẩn, khí thế mạnh đến kinh người. Cũng chính lúc này hắn mới phát hiện, mình vậy mà còn lùn hơn Cừu Cẩn tận hai phân.

Nhưng người làm trái với lương tâm là Cừu Cẩn, sao hắn phải sợ chứ? Nghĩ đến đây, Văn Mạch Gia đột nhiên có chút tự tin, nâng cằm lên nói: “Tao nhìn thấy mày lên xe của Quý Thẩm Tiêu!”

Những lời này vừa nói ra, Văn Mạch Gia cũng không hề thấy mình sắp thua, ánh mắt liếc xuống đảo qua người Cừu Cẩn, lập tức nói: “Rốt cuộc là Quý Thâm Tiêu coi trọng mày ở chỗ nào? Hay là hắn cảm thấy làm Alpha sướng hơn?”

Động tác hít thở của Cừu Cẩn bị tạm dừng trong chớp mắt, ngay sau đó, cậu bắt lấy cánh tay của Văn Mạch Gia, đột nhiên ấn người lên trên tường.

“Mày làm gì!” Đột nhiên không kịp phòng ngừa đã bị như vậy, Văn Mạch Gia lập tức hoảng loạn. Nhưng mà hắn căn bản không thể động đậy, bởi vì hắn đang bị Cừu Cẩn ấn đầu, má trái dính sát vào trên vách tường gạch sứ lạnh băng.

“Đây chỉ là một cái cảnh cáo nhỏ thôi” Cừu Cẩn tay phải chế ngự cánh tay của hắn, tay trái đè lại đầu hắn, gằn từng chữ, “Cơm có thể ăn bậy, nhưng lời nói thì không thể nói bậy.”

Văn Mạch Gia tức giận, nói không lựa lời: “Tao nói bậy lúc nào? Nếu không phải Quý Thâm Tiêu che chở cho mày, thì sao mày có thể lấy được nhân vật kìa cơ chứ?”

Mấy ngày qua hắn đều uất ức không chịu được, tuy kỹ thuật diễn của hắn không tính là tốt, nhưng cũng tuyệt đối không dở hơn một thằng bình hoa, hắn có nhan sắc, có nổi tiếng, có đầu tư, lại còn bị cái thằng Cừu Cẩn cái gì cũng không bằng đẩy hắn xuống, không phải quy tắc ngầm thì là cái gì?

Đặc biệt là những ánh mắt của những người khác nhìn hắn ở đại sảnh, hận không thể trực tiếp viết trên mặt dòng chữ “Đồ thua cuộc“.

Cừu Cẩn tạm dừng nửa ngày, lúc này mới nói: “Anh nghĩ tôi như vậy?”

Văn Mạch Gia cười lạnh: “Còn không thì sao? Mày thật sự cho rằng kỹ thuật diễn của mày xuất sắc lắm à?”

Cừu Cẩn trầm mặc nửa ngày, đột nhiên nở một nụ cười. Rõ ràng là một nụ cười rất ôn hòa, nhưng vào lúc này lại làm người không rét mà run.

Cả người Văn Mạch Gia đều ngẩn ra, hắn há miệng thở dốc, thậm chí còn không ý thức được âm thanh của mình có run rẩy hay không: “Mày, mày cười cái gì?”

“Tôi đang cười sự ngây thơ của anh đó” Cừu Cẩn mỉm cười, dùng ngữ khí ôn hòa nhất, nhưng những lời nói ra lại làm lòng người hoảng sợ, “Anh nói chuyện với tôi như vậy, anh thật sự cho rằng tôi không dám giết anh sao?”

Hai mắt Văn Mạch Gia bỗng nhiên trừng lớn.

Trong nháy mắt kia, hắn giống như đã cảm nhận được có một bàn tay đang nắm lấy trái tim hắn, nỗi sợ hãi xâm nhập vào từng lỗ chân lông của hắn, làm hắn như đang rơi vào hầm băng.

Trong đầu Văn Mạch Gia bắt đầu chiến đấu kịch liệt.

Không có khả năng, bọn họ đều là nhân vật có danh trong giới, Cừu Cẩn sao có thể dễ dàng giết hắn được?

Nhưng Cừu Cẩn vốn là người điên, lỡ cậu thật sự làm thì sao? Ngay cả khi sau đó Cừu Cẩn bị bắt vào ngục giam rồi, nhưng hắn cũng không thể trở lại được! Hơn nữa Cừu Cẩn còn leo lên Quý Thâm Tiêu, dựa vào thủ đoạn của vị kia, giải vây cho cậu cũng là việc không thể không có khả năng......

Văn Mạch Gia càng nghĩ càng kinh sợ, ngay lúc hắn chuẩn bị xin tha, đột nhiên lại nghe một câu nói của Cừu Cẩn: “Anh nói coi đúng không, Đồng Quang?”

Sau khi nói xong câu đó Cừu Cẩn liền buông hắn ra, đứng trước gương sửa sang lại quần áo.

Đồng Quang?

Đang như vậy tại sao lại nhắc tới Đồng Quang? Đồng Quang là ai?

Sau một lúc trầm mặc, Văn Mạch Gia cuối cùng cũng nhớ ra.

Cơ Đồng Quang là nam chính trong bộ phim《 Thiên Hạ Hưng Vong 》, lời nói vừa rồi là một đoạn đối thoại nhỏ giữa nam chính và Cơ Hạc trong tiểu thuyết.

Sau khi ý thức được điều này Văn Mạch Gia liền sững sờ tại chỗ, trong đầu hắn lại hồi tưởng lại đoạn diễn vừa rồi của Cừu Cẩn.

Người thường đóng vai người xấu, nếu không phải vẻ mặt hung ác nham hiểm cười lạnh, thì là nghiến răng nghiến lợi uy hiếp đối phương, lúc ấy hắn cũng diễn như vậy, còn sợ mình còn chưa đủ tàn nhẫn.

Nhưng mà ư Cừu Cẩn hoàn toàn không giống vậy, đúng vậy, từ nhỏ Cơ Hạc đã bị đưa tới một đất nước khác, sinh hoạt tại nơi hoàng cung tàn nhẫn đã làm hắn sớm biết cách thu liễm của bản thân. Sự độc ác của hắn không biểu hiện lộ liễu như người ngoài, hắn chỉ dùng biểu tình bình tĩnh trước sau như một, nói ra những lời chính xác.

Dùng biểu cảm ôn nhu để nói ra lời khủng bố, so với bình thường thì càng làm người khác sởn tóc gáy hơn nhiều.

Văn Mạch Gia chán nản dựa lên tường, không thể không thừa nhận sự thật này, ở phương diện kỹ thuật diễn, có lẽ, hắn đúng thật là không bằng Cừu Cẩn.

Đúng lúc này, trong phòng vệ sinh đột nhiên vang lên một tiếng “Cạch”, cửa phòng bên cạnh mở ra, một đôi chân dài mặc quần tây bước ra.

Người đàn ông mặc tây trang phẳng phiu, khuôn mặt ấm áp, ánh mắt thâm thúy tối tăm dừng trên mặt cậu.

Thân thể Cừu Cẩn nháy mắt cứng đờ.

Sao Giang Minh lại ở chỗ này?

Cừu Cẩn theo bản năng lui về sau một bước, cũng không biết có phải ảo giác hay không, mà nháy mắt khi đối mặt với tầm mắt của hắn, Cừu Cẩn cảm thấy tuyến thể phía sau bỗng căng ra.

Giống như không nghĩ tới cậu lại phản ứng lớn như vậy, người đàn ông lộ ra một nụ cười thiện ý, đôi mắt đào hoa nheo lại: “Dọa cậu rồi?”

“Không, không có, tôi chỉ có chút ngoài ý muốn mà thôi” Cừu Cẩn căng da đầu chào hỏi, “Chào thầy Giang”

“Gọi tôi Giang Minh là được rồi” Tính tình Giang Minh vậy mà lại rất tốt, cười ôn hòa với cậu, “Xin lỗi, tôi không cố ý nghe lén đâu.”

Cừu Cẩn rất xấu hổ: “Là bọn tôi không chọn chỗ tốt hơn......”

“Nhưng thật ra tôi lại muốn coi kịch hơn.”

Cừu Cẩn: “......”

“Ý trên mặt chữ” Giang Minh giải thích, “Nếu tôi không nghe lầm, những lời vừa rồi cậu nói là lời kịch của phim đúng không? Thật xuất sắc, nếu như tôi là đạo diễn, tôi cũng sẽ chọn cậu.”

Ngoại trừ cảm ơn ra, Cừu Cẩn cũng không biết nên nói gì nữa.

Lần nói chuyện này, bọn họ đã đi ra bên ngoài. Tháng 6 ở Kinh thị đã vào mùa hè, hành lang dài thỉnh thoảng lại có gió hè thổi qua, nhưng ngốc ở một chỗ cũng không thoải mái.

Cừu Cẩn đang chuẩn bị rời đi, liền nghe Giang Minh hỏi cậu: “Cậu muốn đi tham gia một ít hoạt động không?”

Sinh nhật của Giang Phi Hồng là bữa tiệc lớn, ngoại trừ bữa tiệc vào lúc trưa, buổi chiều còn có một ít hoạt động chủ đề, cái gì mà coi phim, các loại tiệc trà, còn có một ít hạng mục trong ngành giải trí.

Dù sao tụ tập nhiều người vậy cũng không dễ dàng gì, mọi người đều coi lần nãy là một bữa tệc xã giao.

Cừu Cẩn lắc đầu: “Quá nhiều người, không muốn đi.”

Hơn nữa không biết có là tại thời tiết quá nóng hay không, mà cậu cảm thấy người mình có chút không thích hợp, tuyến thể hơi trướng, cẩn thận nghĩ ngợi, lần đánh dấu tạm thời trước đã là một tháng trước.

Nếu không đêm nay để Quý Thâm Tiêu cắn một cái là được.

Cừu Cẩn nghĩ như vậy, trong lúc nhất thời không chú ý phía trước, chờ tới khi cậu phục hồi lại tinh thần, mới phát hiện mặt Giang Minh đã xuất hiện ngay trước mặt hắn.

Thân thể Cừu Cẩn cứng đờ, nhịn không được lui về sau một bước: “Anh nói cái gì?”

“Tôi nói, có muốn qua bên kia ngồi một chút không?” Giang Minh lộ ra một nụ cười hoạt bát, “Dù sao cũng sắp diễn vai phu thê, vậy đi bồi dưỡng cảm tình trước đi.”

Cừu Cẩn: “......”

Nếu cậu biết Giang Minh chính là Tư Tử Du, thì sẽ tuyệt đối không tham gia cái bộ phim này, thậm chí, nếu như Dịch Tùng Thanh không nói chuyện này ra với phóng viên, thì cậu cũng có thể tìm một cái cớ để rời đi.

Nhưng bây giờ hầu hết giới giải trí đều biết cả rồi......

Cừu Cẩn vốn dĩ muốn từ chối lời đề nghị của Giang Minh, nhưng mà nghĩ lại, người ta là ảnh đế cũng tự hạ giá trị nổi tiếng xuống để thảo luận công việc với mình, bên này mình lại từ chối thì lại có vẻ mình không biết điều. Hơn nữa nói không chừng còn sẽ biến khéo thành vụng.

Vì thế bọn họ tìm một cái bàn tròn nhỏ ngồi xuống, Giang Minh vẫy tay, gọi nhân viên phục vụ đem tới hai ly nước.

Gọi xong rồi mới cười cười xin lỗi: “Xin lỗi, vừa rồi không chú ý, lại tự tiện quyết định thay cậu.”

Cừu Cẩn lắc đầu: “Không sao, tôi không khát.”

Rất nhanh người phục vụ liền bưng hai ly xoài milkshake tới, Cừu Cẩn mỉm cười nhận lấy cái ly đặt sang một bên, đến cuối cùng cũng không thèm nhìn một cái.

Cậu ghét xoài.

Hai người liền nói chuyện về nhân vật một hồi lâu, Giang Minh giống nhưu lúc này mới phát hiện Cừu Cẩn một chút không nhúc nhích, cười hỏi: “Cậu không thích xoài sao?”

Cừu Cẩn mỉm cười xin lỗi: “Tôi đang giảm cân, người đại diện không cho tôi ăn bậy.”

“Là tôi không nghĩ rõ.” Giang Minh nói, lại bảo người phục vụ đem cho cậu một ly nước khoáng.

Cừu Cẩn: “Không cần phiền như vậy đâu.”

“Chuyện nhỏ mà,“ Giang Minh đưa nướ tới, “Huống chi tôi cũng có chút vấn đề muốn hỏi cậu, hy vọng sẽ không làm cậu bối rối.”

“Ừm?” Cừu Cẩn ngẩng đầu, “Vấn đề gì?”

“Lúc trước cậu có theo đuổi Hạng Hi đúng không?” Giang Minh dùng một loại ngữ khí nhàn nhã nói, “Tôi có thể mạo muội hỏi một chút, nguyên nhân nào khiến cậu từ bỏ vậy?”

Động tác Cừu Cẩn ngừng trong chớp mắt, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường, cố nén biểu tình gian nan nói: “Không thích, hơn nữa so với tình yêu, thì sự nghiệp càng quan trọng hơn.”

“Tại sao lại không thích?”

“Đuổi không kịp thì tự nhiên không thích thôi.”

Giang Minh đánh giá cậu một lát, đột nhiên nở nụ cười: “Cậu dùng dáng vẻ này chắc chắn có thể đuổi được người đó”

Cừu Cẩn cũng cười, nhưng nơi đáy mắt lại không có chút ý cười nào.

Cho tới bây giờ, cậu cuối cùng cũng hiểu được, đối phương là đang dựa vào Hạng Hi để dò hỏi nguyên nhân cậu thay đổi.

Quả nhiên sau khi dời cái đề tài này đi, Giang Minh vẫn để ý Hạng Hi. Nghĩ vậy, tinh thần Cừu Cẩn cũng hoàn nâng lên, dùng một loại ngữ khí phiền muộn nói: “Tình yêu cho vào nhiều như vậy lại bị người khác tiêu hao gần nhưu không còn, lúc trước tôi bị từ chối nhiều lần như vậy, trong lòng cũng đã sớm như tro tàn.”

“Cậu nói đúng, dù là yêu nhiều như thế nào, khi bị đối phương bỏ qua một lần rồi lại một lần, cũng sẽ trở nên càng ngày càng ít.” Giang Minh dừng một chút, tiện thể lộ ra nụ cười tươi, “Nhưng mà tôi lại còn.”

Cừu Cẩn tò mò: “Thầy Giang cũng không theo đuổi được sao?”

Đương nhiên cậu biết Giang Minh theo đuổi Hạng Hi không được, dù sao đều là người ghê tởm như nhau, ai bảo đối phương ghê tởm cậu trước?

“Đúng vậy, người nọ cũng trốn đi rất lâu.”

“Vậy sao thầy Giang không suy xét việc từ bỏ đối phương giống tôi.” Cừu Cẩn không có chút thành ý nói, dù sao Giang Minh cũng là người ái mộ đích thực của Hạng Hi, cậu nói lời này cũng là rước thêm phiền phức mà thôi.

Không ngờ Giang Minh lại thật sự gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc: “Tôi sẽ thử suy xét về đề nghị của cậu.”

Cừu Cẩn: “......”

Được rồi, mấy người về sau không làm gì liên lụy tới tôi là được.

Người xung quanh bắt đầu nhiều lên, hai người đứng dậy định đi về phía bữa tiệc, để phòng ngừa Giang Minh làm gì đó với cậu, Cừu Cẩn nhịn không được lại nói một lần nữa: “Tôi thật sự không thích Hạng Hi.”

Nghe cậu nói, người đàn ông cúi đầu lộ ra một nụ cười, trong âm thanh lộ ra vài tia sung sướng: “Ừm, đã biết.”

Cừu Cẩn không nghĩ tới Giang Minh lại trực tiếp dừng lại, cậu không kịp dừng chân, nên trực tiếp đụng vào lưng của đối phương.

Hơi thở xung quanh truyền tới mùi xoài, lông tơ cả người Cừu Cẩn đều dựng lên, trước khi để não kịp phản ứng lại thì cơ thể cậu đã lùi nhanh về sau.

“Làm sao vậy?” Giang Minh quay đầu lại, đôi mắt hơi trợn to, có chút kinh ngạc hỏi.

Cừu Cẩn ngẩng đầu nhìn chằm chằm anh ta, trong mắt tràn đầy cảnh giác.

“Rất xin lỗi, vừa rồi tôi không nên dừng lại đột ngột như vậy.” Giang Minh lộ ra một nụ cười xin lỗi, thấy cậu vẫn luôn che mũi lại thì hỏi, “Đụng vào mũi sao? Để tôi nhìn xem.”

Cừu Cẩn lui về sau một bước: “Không, không liên quan tới chuyện của anh, đây là vấn đề của tôi.”

“Để tôi đưa cậu tới phòng y tế.”

Một hoạt động lớn như vậy, để phòng ngừa có chuyện ngoài ý muốn gì xảy ra, nên cố ý thêm vào một đội cấp cứu nhỏ.

“Không có chuyện gì, để tôi nghỉ ngơi một chút là được rồi.”

Cừu Cẩn xoay người rời đi, muốn tìm một nơi vắng người để ở một mình. Chính lúc này, một thứ gì đó tê dại lạ thường nháy mắt từ trong cơ thể trào ra, hô hấp của Cừu Cẩn đột nhiên dồn dập.

Giang Minh đột nhiên cảnh giác: “Trên người của cậu là mùi hương gì?”

Cừu Cẩn hít sâu một hơi, lộ ra một nụ cười hơi bỡn cợt, sau đó lấy ra một cái khăn tay thêu: “Omega đưa, xin lỗi nha, không cẩn thận để thầy Giang ngừi thấy được.”

Nghe được lời này, nụ cười tươi thanh thản trên mặt Giang Minh trong lúc nhất thời biến mất, ánh mắt cũng trở nên sắc bén: “Ai đưa cho cậu?”

Cừu Cẩn không nghĩ tới đối phương sẽ truy hỏi, chỉ phải nói lung tung: “Là...... Là một người tôi gặp được khi ra ngoài, tôi cũng không quen biết.”

Giang Minh tầm mắt dừng chỗ sau cổ Cừu Cẩn, hôm nay Cừu Cẩn mặc một cái aoa sơ mi màu lạnh, loại áo này có cổ áo cao hơn áo sơ mi bình thường một chút, thế nên bây giờ Giang Minh nhìn qua, dựa vào ánh nhìn thì hẳn là nơi tuyến thể, thì chỉ có thể nhìn thấy một đoạn cổ áo sơ mi, giống như không có bấy cứ việc gì khác thường.

Cừu Cẩn cũng đã sắp không chịu nổi nữa, kích động trong cơ thể một trận lại một trận, tuy còn chưa tới mức tới kỳ động dục, nhưng vòng tay ức chế với miếng dán tuyến thể gần như đã không thể che được mùi hương của cậu.

Đúng lúc này, một đám người mặc tây trang mang giày da cách đó không xa đi tới, Cừu Cẩn lập tức thấy được Quý Thẩm Tiêu đang đứng chính giữa đám người, cậu cũng bất chấp, lập tức hô to một tiếng: “Quý Thâm Tiêu!!”

Quý Thâm Tiêu đang nói chuyện với mấy xí nghiệp gia, nghe âm thanh thì động tác ngừng trong chớp mắt, ngay sau đó gật đầu: “Xin lỗi, tôi có chút việc, xin lỗi trước vì không tiếp được.”

Vài vị lão tổng hai mặt nhìn nhau: “Ai vậy? Tôi còn chưa thấy bộ dáng hoảng loạn như vậy của Quý tổng đâu.”

Quý Thâm Tiêu người cao chân dài, rất nhanh đã đi tới. Đẩy Cừu Cẩn đang run bần bật còn đang cố gắng chống đỡ ra sau người, âm thanh bằng phẳng hỏi: “Làm sao vậy?”

Gần như là sau khi nói ba chữ này, Cừu Cẩn không hiểu sau lại cảm thấy an tâm. Cậu bắt lấy ống tay áo của anh, cố nén sự khác thường của thân thể, nói: “Dẫn tôi đi.”

Tầm mắt Quý Thâm Tiêu đảo qua gương mặt cậu, trên gương mặt trắng nõn của thanh niên bị nhiễm một tầng ửng đỏ, anh không nghĩ tới Cừu Cẩn lại tiến vào kỳ động dục nhanh như vậy.

Giang Minh lại không định buông tay, Quý Thâm Tiêu rũ mắt nhìn anh ta, hơi nhăn mi lại. Hai tầm mắt giao nhau, đối chọi gay gắt.

Sau khi tạm dừng trong thời gian ngắn ngủi, Giang Minh dẫn đầu đánh vỡ sự yên lặng: “Quý tổng muốn dẫn cậu ấy đi đâu?”

Quý Thâm Tiêu: “Thân thể cậu ấy không thoải mái, tôi dẫn cậu ấy đi trước.”

Giang Minh lại không buông tay, ngược lại càng nắm chặt năm ngón tay lại.

“Thầy Giang?” Cừu Cẩn thử kêu một câu, cậu có chút không rõ ý nghĩ vủa Giang Minh, ngay cả muốn nhắm vào cậu, thì cũng không cần ép sát từng bước như vậy chứ”

Giang Minh lại chỉ nhìn Quý Thâm Tiêu, trầm mặc không nói.

Ngay khi Cừu Cẩn quyết định nói gì đó, đối phương lại chủ động buông lỏng tay, nở một nụ cười ấm áp với cậu: “Nhớ chú ý an toàn.”

Khách sạn có rất nhiều người, nơi nào cũng có người quen tới lui, Quý Thâm Tiêu trực tiếp mang Cừu Cẩn tới bãi đỗ xe.

Khi đi ngang qua còn nghe một Omega nói: “Sao lại nóng như vậy?”

“Chắc là mặt trời lên cao, đừng phơi nắng, vào bên trong trước đi.”

Chỉ sợ là tác dụng do tin tức tố của cậu mang lại, Cừu Cẩn chột dạ không thôi, bước chân lại nhanh hơn vài phần.

“Rước mùi này ở đâu vậy, thúi muốn chết.” Quý Thâm Tiêu cau mày, nhét Cừu Cẩn vào ghế sau xe.

Ngay cả cậu cũng không biết trong âm thanh của mình có bao nhiêu bất mãn.

“Tôi cũng không thích......” Cừu Cẩn lẩm bẩm một tiếng, biểu tình cũng đã hơi xệ xuống. Khiong gian nhỏ hẹp làm cậu cảm thấy rất an toàn, đặc biệt là khi còn có thuốc ức chế hình người là Quý Thâm Tiêu.

Quý Thâm Tiêu ngồi ngay ngắn trên ghế trên, rũ mắt đánh giá cậu: “Nói đi, sao lại thế này?”

Cừu Cẩn: “Có khả năng tôi không cẩn thận lại tiến vào kỳ động dục......”

Lần tiêm thuốc ức chế là vào tháng trước, hơn nữa lúc ấy đã đánh dấu tạm thời. Quý Thâm Tiêu nhíu mày, không tới nhanh như vậy mới đúng.....

Loại chuyện cắn để đánh dấu tạm thời là một chuyện rất khó nói, Cừu Cẩn lại nói rất uyển chuyển, cũng không chờ câu trả lời của Quý Thâm Tiêu, lại nghĩ nhầm đối phương không muốn cắn, Cừu Cẩn khẽ cắn môi: “Tôi, tôi muốn đánh dấu tạm thời.”

Quý Thâm Tiêu chậm rãi cúi đầu, tầm mắt anh đảo qua sau cổ Cừu Cẩn, lại không có bất kỳ động tác gì khác.

Mùi hương ngọt nị lan dần trong không gian chật hẹp, sự dị thường của thân thể càng ngày càng rõ ràng.

Cừu Cẩn có chút nóng nảy, thúc giục một tiếng: “Quý tổng?”

Cậu lại không ý thức được âm cuối của câu vừa rồi có bao nhiêu câu nhân.

Cừu Cẩn có một đôi mắt câu nhân, mắt hai mí, lông mi cong, mắt nheo lại, ở viền mắt có một chút hồng nhạt. Con ngươi trong trẻo ngày thường, bây giờ lại bởi vì kỳ động dục mà trở nên mông lung, xứng với viên lệ chí ở khóe mắt, gần như có thể làm người khác rục rịch.

Ánh mắt Quý Thâm Tiêu trong nháy mắt tối lại vài phần, nhưng anh cũng không có bất kỳ động tác gì, chỉ thong thả ung dung thu hồi lại tầm mắt, mặt vô biểu tình nói: “Chúng ta cũng không thân.”

Cừu Cẩn: “......”

Người này còn đang ghi thù vụ bị cậu tránh né hồi sáng à.

Cừu Cẩn một bên mắng thầm trong lòng cẩu nam nhân, một bên ngoài miệng nói đầy lời hay.

“Lỡ tin tức tố bị lọt ra không khí bên ngoài thì sao?”

Quý Thâm Tiêu: “Sẽ không, xe của tôi là đặc chế, ngay cả khi cậu tiến vào kỳ động dục cũng sẽ không xảy ra chuyện gì.”

Cừu Cẩn: “Bây giờ anh không cắn tôi, nếu như đợi chút nữa nhịn không được mà điên cuồng làm tôi thì sao? Cái này không phải mất nhiều hơn sao?”

Quý Thâm Tiêu: “......”

Quý Thâm Tiêu đen mặt mở cửa xe ra: “Cậu là muốn tự mình đi xuống, hay vẫn là bị tôi đá xuống?”

Cừu Cẩn: “Quý tổng tui sai rồi! QAQ”

Quý Thâm Tiêu không nói chuyện, nhưng sắc mặt lại càng thêm lạnh.

Cừu Cẩn sao có thể để đối phương ném mình xuống, cậu gắt gao bắt lấy tay vịn, cái gì “Quý tổng”, “Anh Quý”, “Anh ~” không ngừng kêu.

“Câm miệng.” Quý Thâm Tiêu không thể nhịn được nữa, trực tiếp ném Cừu Cẩn qua đi.

Bị một bàn tay to đè lưng từ đằng sau, Cừu Cẩn bị bắt ép vào trên lưng ghế, lại không có nửa phần không vui, ngược lại chủ động cởi cổ áo để lộ ra nơi sau cổ, một cái miệng còn đắc nói không ngừng: “Đến đây đi, đến đây đi, tôi đã nằm xong.”

“Cậu thật phiền.” Quý Thâm Tiêu không có bất kỳ động tác chuẩn bị nào, trực tiếp há mồm cắn xuống.

Động tác Quý Thâm Tiêu quá nhanh, nhanh đến làm cậu đột nhiên không kịp phòng ngừa, Cừu Cẩn đột nhiên trừng lớn hai mắt, cuối cùng lại không nói nên lời. Kích thích quá mức mãnh liệt làm cậu không khỏi cuộn tròn thân thể. Mười ngón tay nắm chặt, để lại từng dấu tay trên ghế da dê.

Ở phía sau cậu, răng nanh người đàn ông đâm thủng làn da, mùi hương hoa hồng nồng đậm tranh nhau tràn ra, trong xe như muốn tràn ra hoa.

Trong nháy mắt này, hai người đều có chút thất thần.

Lần đánh dấu tạm thời này quá sâu, lại lâu, Cừu Cẩn không thể không cắn chặt môi, mới có thể chế trụ âm thanh trong cổ họng.

Cố tình Quý Thâm Tiêu còn nhéo mặt cậu một cái, trong lúc nhất thời cậu không nhịn được kêu một tiếng. Âm thanh câu nhân trong xe nhỏ hẹp vang lên, cả người Cừu Cẩn đều cứng lại, gương mặt “Bùm” một tiếng liền đỏ lên.

Cái nàu tuyệt đối là đang trả thù vụ cậu ồn ào lúc nãy!

Cầm thú! Cẩu nam nhân! Quỷ hẹp hòi!

Cừu Cẩn lập tức giãy giụa, lại đổi lấy sự khống chế càng thêm hung mãnh của người đàn ông.

Răng nanh gắt gao đâm vào tuyến thể, giống như mãnh thú cắn con mồi, đến lúc cuối cùng, Cừu Cẩn ngày cả một tiếng cũng kêu không được.

Chính là lúc này, Quý Thâm Tiêu chậm rãi rót tin tức tố của chính mình vào. Là hơi thở lạnh lẽo gần như bô tình của hải dương, lạnh thấu xương, lại như người muốn ngừng cũng không ngừng được.

Hai cổ tin tức tố giao hòa, thân thể khô nóng của Cừu Cẩn cũng dần bình thường lại.

Quý Thâm Tiêu lại vẫn như cũ không buông ra, ngược lại càng nắm chặt hao tay của mình.

Âm thanh Cừu Cẩn có chút run: “Quý tổng?”

Bên tai truyền đến tiếng hít thở có chút dồn dập, lỗ tai Cừu Cẩn bị đỏ bừng một mảng, tim đập nhanh đến mức không giống như chính cậu. Trong nháy mắt kia, cậu thậm chí còn cảm thấy Quý Thâm Tiêu sẽ trực tiếp đánh dấu cậu.

Nhưng mà ngay sau đó, lực đang đè lên trên người cậu đột nhiên biến mất, Quý Thâm Tiêu không biết đã buông lỏng tay ra từ khi nào.

Cừu Cẩn ngẩng đầu, phát hiện đối phương đã bình tĩnh.

Cừu Cẩn nhẹ thở ra, tim lại vẫn như cũ đập rất nhanh.

Vừa rồi Quý Thâm Tiêu quá dọa người, đây là dục vọng chiếm hữu của Alpha hả? Chỉ là đánh dấu tạm thời đã dọa người như vậy, nếu như Quý Thâm Tiêu thật sự động tình, có thể còn đánh dấu hoàn toàn luôn ấy chứ......

Cừu Cẩn từ dưới đáy lòng bội phục, có thể ăn được Quý Thâm Tiêu, người nọ nhất định là anh hùng trong anh hùng.

- ---------

Editor: Mai kiểm tra 45 phút Vật Lí và tui chưa học gì cả.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.