Ám Dạ Thự Quang

Chương 26: Chương 26




Tác giả : Quân Mặc Ngôn

Edit : nguyent 217

Mặc Cách cùng La Tây ngồi trong một quán bar

Ngọn đèn bao phủ quanh hai người tạo cảm giác mê ly mà đầu mị lực .

Trong quán không có ánh mắt nào không nhìn vào họ .

” Này , cha ngươi như thế nào không đi tìm ngươi ?thả ngươi bên ngoài hắn yên tâm sao , bên ngoài không phải nơi nào cũng có lưới bảo vệ của Huyết tộc , ở trong bị ánh sáng chiếu thì đau chút thôi , bên ngòi một chút thôi là chết đó ” La Tây nằm rạp nửa người trên quầy bar mà nói .

Lời nói này sự quan tâm ít mà trêu chọc thì nhiều .

Bất quá y cũng thấy kì , y đi lâu như vậy mà không ai tìm .

Chẳng lẽ Ha Tu Ngột muốn y tự sinh tự diệt .

Nghĩ như vậy làm Mặc Cách không vui .

La Tây nghiên đầu nhìn ánh mắt Mặc Cách cười hạ lưu ” Họ cò không biết ngươi bị nắng chiếu đi ?’

” Ân ”

Mặc Cách gật đầu .

” Này thật kì quái ”La Tây có vẻ khó hiểu ” Đứa trẻ bình thường được bảo vệ tốt như vậy mà không ai biết sao ?”

Ta không phải trẻ con .

” Ha ha trẻ con đều nói thế” La Tây phất tay không đem y để vào mắt .

Mặc Cách tức giận chun mũi .

Tâm tình La Tây đột nhiên tốt lên .

Ha Ha

Thú vị , thật là vui hắn không nghĩ trêu một kẻ thấp kém lại vui như vậy .

Mặc Cách thấy La Tây cười vui vẻ , tâm lý cô đơn cũng biến mất lộ ra tươi cười .

Lúc này từ bên ngoài một người vẻ mặt nghiêm cẩn chay vào .

Gã ghé tai La Tây nói gì đó .

Mặc Cách ngồi một bên uống thứ trong chén , cũng ngon .

” Biết rồi , ngươi lui đi ”

La Tây thản nhiên nói thanh âm trầm thấp mang theo khí thế đế vương .

Hoàn toàn không có cảm giác không đứng đắn như lúc trước .

Đây là La Tây mà y không biết , Mặc Cách im lặng xoay đầu vừa vặn gặp ánh mắt La Tây .

Thấy Mặc Cách nhìn mình La Tây nói ” Chúng ta nói đến đề tài không ai quan tâm ngươi phải không ?”

Đột nhiên nghe câu hỏi này , Mặc Cách gật đầu .

” Hả, xem kìa , vừa nói đã có người tới tìm ngươi rồi ” La Tây nhìn hai tròng mắt Mặc Cách nghe hắn nói xong mà lòe lòe sáng , có chút buồn cười ” Phải cảm ơn kim khẩu của ta nha nói là ứng nghiệm !’

Có gì đáng cười ?

Mặc Cách trừng Mắt liếc nhìn La Tây một cái !

Vì vậy , y theo bộ dáng La Tây mà nghĩ :ta làm sao mà phải cảm ơn ngươi .

La Tây lại cười xé gió ” Ha ha , tiểu Mặc Cách ơi là tiểu Mặc Cách ngươi đáng yêu quá ta luyến tiếc thả ngươi đi !”

Hắn nói xong nửa thật nửa giả mà cười , Mặc Cách nhìn hắn . Nụ cười này là sao y nhìn không hiểu .

Uống một ngụm rượu La Tây nói ” Sao không hỏi họ ở đâu ?

Mặc Cách nhìn đôi môi hồng nhuận của La Tây dính rượu trong nháy mắt rời mắt ” Ở đâu ?”

” Ân , tai cung điện của ta ”

Gật đầu ” Oh”

……………

Một lát sau

” Ngươi như thế nào không vội đi xem là ai tới ”

” Là ai ?”

” Mấy người Huyết Tộc “

“Oh “

———

————–

Một lát sau La Tây nhịn cũng không nhịn được nữa nhưng thanh âm trước sau như một .

” Mặc Cách ”

“Ân ”

“Ta phát hiện “

“Ân “

” Ngươi cố gắng chọc tức ta “

“Cảm ơn “

” Có lẽ nên đổi lại một từ “

” Cái gì ”

” Ngươi giả bộ không quan tâm “

” Ân cảm ơn khích lệ ”

Nghe được câu cuối của Mặc Cách . La Tây rốt cục cảm động đến rơi nước mắt được .

Trời ạ

Năm Chữ .

Năm Chứ Kìa .

Đây là câu nói dài nhất trong nửa canh giờ qua của y .

!!

————–

La Tây rốt cục im lặng .

Kì thật Mặc Cách rất khẩn trương .

Hắn càng khẩn trương càng trầm mặc .

Lần này ai đến tìm y ?

Nghĩ tới người mình muốn gặp nhất .Nhịp tim Mặc Cách gia tốc .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.