Ám Dạ Thự Quang

Chương 31: Chương 31




Tác giả : Quân Mặc Ngôn

Edit : ngguyent217

La Tây nhìn nam nhân phong tư tuyệt mĩ trước mặt ” Không nghĩ nhiều năm như vậy ngươi vẫn thích giả bộ !”

Ha Tu Ngột dùng ánh mắt liếc La Tây cười đến thân sĩ ” Cảm ơn “

…………

” Nghe nói người sắp tiến hành ban đầu cầm giữ cho Mặc là ngươi ?”

La Tây đi đến ghế sa lông ngồi xuống vào thẳng vấn đề .

” Không cần nghe nói , là ta “

Ngữ khí của bọn họ như là đã sớm biết nhau hơn nữa cò biết cả gốc gác .

Không sai La Tây nhận thức Ha Tu Ngột không chỉ là cái tên .

Ngẫm lại khi đó hắn còn là một con rồng nhỏ .

Cha của La Tây là con vật được phụ thân Ha Tu Ngột thu dưỡng .

Sau La Tây nghe Trung Hoành – Ha Tu Ngột cha của Ha Tu Ngột bá tước kể , một buổi tối nào đó con rồng ông nuôi biến mất .

La Tây nhớ lúc đó Trung Hoành nói .

” Nó rất hiểu chuyện nên ta không dùng ma pháp giam cầm nó , nhưng một buổi tối nó đi mất , khi về đem theo một quả trứng , vật nhỏ ” ông vuốt cái đầu không ngừng lắc lư của La Tây ” Là ngươi , ta không biết hắn nuôi hay nhận đâu về , ha ha chắc ngươi là con hắn , nói có phải không , La Tây ?”

Khi đó hắn không hiểu sao một người cứ đem hắn củng đến củng đi như vậy .

Trung Hoành là một người ôn nhu cái gì cũng cho hắn , hầu như đồ ăn đồ chơi ngon đều cho .

Duy nhất có một người Mật Tư – Ha Tu Ngột cái tên bá tước cười đến giả dối này là khác .

Mỗi lần Trung Hoành cho hắn cái gì là Mật Tư lại cướp đi .

Khi đó hắn chỏ là một con rồng nhỏ không đủ sức cùng Huyết tộc tranh .

Cho nên tiểu La Tây chỉ khô mắt mà nhìn .

Hơn nữa hắn giận nhất không phải cái đó mà là tên khốn này hêc gặp hắn là ” Cá trạch nhỏ , Cá Trạch nhỏ ” Mà gọi .

Ta là rồng .

Ta vốn là rồng .

Bây giờ có đầu có đuôi rồi không gọi Cá Trạch nhưng ánh mắt vẫn trào phúng xem thường hắn , lần này đến lần khác giả bộ hữu lễ cho ai xem !?

La Tây nhớ rõ ngày nào đó .

Cũng không sao như đêm nay .

Hắn thừa dịp cha mình vắng nhà mà đưa mình đến một vùng đất lạ .

Bọn họ đứng trong rừng rậm đầy ma thú , Ha Tu Ngột nhìn vô tội mà hỏi hắn ” Ngươi thích cha ta sao ”

Thích hả ?

Khi đó hắn còn nhỏ , nghĩ thích thì cứ nói .

Huống hồ Trung Hoành đối hắn tốt như vậy , sao lại không thích .

Không ngờ vừa gật đầu Ha Tu Ngột đã thu lại nụ cười .

Hắn cúi đầu ” Vậy sao ?”

Sau đó dần biến mất trước mặt La Tây .

La Tây chỉ đứng im nhì Ha Tu Ngột biến mất .

Sau đó hắn mới cảm giác khí lạnh đang xuyên qua da thịt mà ngấm vào người mình .

Tiếng ma thú trong lãnh địa liên kết với nhau ngày càng rõ .

Ha Tu Ngột như vậy biến mất đem La Tây khi đó còn rất nhỏ vứt lại giũa rừng rậm đầy rẫy ma thú …

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.