Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Chương 5: Chương 5: Nội công




Trái bồ đào nhỏ lớn lên thành trái bồ đào to.

Trái bồ đào to lớn lên thành một chùm bồ đào.

Chùm bồ đào chín rụng sẽ cho ra cây bồ đào con.

Vì thế Tiểu Bồ Đào nói.

Bồ Đào sinh hoa kết quả cực mất công sức, nên ăn không được bỏ mứa.

----------------------------

Kiếp trước của Tiểu Bồ Đào không có ưu điểm gì đặc biệt, học tập cũng đạt loại khá, nhưng cũng không phải đứng hạng nhất, biết đàn, nhưng chỉ biết đàn một bài duy nhất, biết hội họa, nhưng cũng chỉ được vài câu tán thưởng của đám người không chuyên nghiệp. Chính là một người thật bình thường không có chút tài hoa nào, Bồ Đào từng nghĩ, có lẽ ngoại trừ việc ham đọc sách, về bất cứ phương diện nào, bản thân mình không có điểm nào hơn người cả.

Kiếp trước Bồ Đào còn có một khuyết điểm, đó là ganh đua.

Ganh đua là chuyện tốt, nhưng quá ganh đua sẽ mang lại hiệu quả ngược lại

Hiện tại nàng cực kỳ bất mãnh nên bức bản thân mình phải thay đổi, nàng hết sức cố gắng, nhưng nàng không phải thần thánh, nàng thay đổi cũng không được bao nhiêu.

Vì thế Bồ Đào cảm thấy thật áp lực, mỗi ngày trôi qua đều không vui vẻ.

Nhưng hiện giờ tình huống cũng đã có chút chuyển biến.

Cá tính quật cường ganh đua không chịu thua của nàng lại một lần nữa bị La Lị - Tuyết khơi mào.

Lại có Thượng Quan Khâm kề cận, Bồ Đào phát hiện mình càng chịu nhiều áp lực, ngày càng cố gắng. Nói chung, Thượng Quan Khâm thực tử tế, có hắn kề cận, vừa là thầy vừa là bạn, cả đời nàng đều sẽ vui vẻ.

Tục ngữ nói, Bồ Đào hiện nay có ăn có mặc, có địa vị, có thế lực, có nhiệm vụ luyện tập võ công, so với việc cầm cây kim mũi chỉ, hay cầm kỳ thư họa ngâm thơ đối chữ như tưởng tượng của nàng, đã là tốt lắm rồi.

Hôm nay nàng đã hoàn toàn nắm vững mấy lộ kiếm pháp này, còn mãnh liệt yêu cầu Thượng Quan Khâm dạy cách đối phó với roi như thế nào.

Thua vài lần trong nguyệt yến, nhưng có thể kiên trì luyện tập chiêu thức ngày càng thuần thục hơn.

Bồ Đào có niềm tin, Nguyệt yến tiếp theo, nàng nhất định sẽ thắng La Lị - Tuyết, được Thượng Quan Khâm tự mình đút cơm cho nàng, còn có...... Còn có người kia...... Ít nhất...... Quyết không để cho hắn quên đi sự tồn tại của nàng!

Hôm nay, hôm nay là ngày đặc biệt, chính là ngày sinh nhật của Bồ Đào ở kiếp trước.

Sáng ra nàng đặc biệt nhắn riêng Khổ bà bà luộc một cái trứng chim cho nàng.

Đã lâu rồi không có nhớ lại chuyện kiếp trước, Bồ Đào phát hiện mình thật sự đã trở thành Bồ Đào, mỗi ngày đầu óc nàng chỉ có ba chuyện, luyện võ, Thượng Quan Khâm, Thượng Quan Thanh Khuê.

Ngày tháng cứ trôi qua như vậy, không khổ, không mệt, thật hạnh phúc, chỉ có một chút chấp nhất, càng khiến Bồ Đào có cảm giác như mình đang còn sống.

Đối với Thượng Quan Thanh Khuê đó là chấp nhất.

Bồ Đào cảm thấy buồn cười, rồi lại không thể trốn tránh sự thật.

Hình như nàng...... thích hắn......

Nguyệt yến rõ ràng nàng thua, nhưng vì một cái liếc mắt nhìn hắn mà nàng mỗi ngày đều chờ mong, ngay cả trong mộng, Bồ Đào còn thấy mình luận võ thắng, Thượng Quan Thanh Khuê thật cao hứng, ôm nàng hôn lấy hôn để.

Thân thể hiện tại của nàng chỉ mới có năm tuổi, cao chưa tới ba thước.

Nàng không ngừng tự nhắc nhở chính mình, nhưng vẫn luân hãm.

Tình cảm thật kỳ diệu, thật khó hiểu, có lẽ kỳ quái như vậy, Bồ Đào rõ ràng thích nam tử xinh đẹp, có lẽ nàng động tâm đối với mỹ nam tử như đã từng động tâm đối với Thượng Quan Khâm. Chỉ là nàng cảm thấy Thượng Quan Khâm xem nàng như công cụ, vì chăm sóc bảo vệ công cụ nên hắn mới yêu thương nàng như con ruột của hắn, nàng chính là không tự kềm chế luôn luôn nghĩ đến chuyện này, nên ngay cả bản thân nàng cũng mơ hồ lẫn lộn.

Nàng vừa ăn vừa miên man suy nghĩ, cuối cùng lúc uống một ngụm canh, đột nhiên nàng ý thức được một việc vô cùng đáng sợ, cả người đều chấn động, chiếc muỗng rơi vào trong chén phát ra một tiếng choang.

"Tiểu Bồ Đào sao vậy?"

Thượng Quan Khâm bước vào phòng, thấy Bồ Đào nhìn chằm chằm cái chén, không những ngẩn người mà còn rơi lệ.

Thượng Quan Khâm vội vàng bước qua, kéo Bồ Đào ôm vào lòng "Sao lại khóc!? Chịu ủy khuất hử? Ai khi dễ ngươi?"

"Không có......" Bồ Đào lắc đầu, hung hăng lau đi nước mắt, vẫn ức chế không được lệ tuôn rơi dào dạt.

"Vậy tại sao lại khóc? Đừng khóc nữa, Bồ Đào ngoan, nghe lời nha."

"Được......" Bồ Đào vẫn cứ khóc "Sư phụ......"

"Sao?"

"Nội công đó......sẽ làm người ta mất trí nhớ có phải không?"

"Bồ Đào......"

"Sư phụ!" Bồ Đào đột nhiên nhịn không được, lớn tiếng khóc lên "Hôm nay là sinh nhật của ta, sao ta tự nhiên không nhớ nổi ta tên là gì a!"

"Tiểu Bồ Đào nói ngốc gì đó, tháng sau mới sinh nhật ngươi......"

"Không phải như vậy, không phải như vậy......"

Tiểu Bồ Đào gắt gao níu lấy vạt áo của Thượng Quan Khâm " Sư phụ, tên của ta, tên của ta sao đột nhiên lại không nhớ ra, ta...... Ta...... Ngươi không hiểu...... Ngươi không hiểu......"

" Ngươi là Tiểu Bồ Đào, là đồ đệ tốt của sư phụ. Đừng khóc nữa, nghe chưa?"

Nguyên lai mấy tháng trôi qua đã đến kỳ hạn nội công phát tác, Thượng Quan Khâm vốn lấy làm lạ sao Tiểu Bồ Đào vẫn chưa bị mất trí nhớ như trước.

Nhưng hắn không biết, Bồ Đào quả thật bắt đầu quên, nhưng là quên đi ký ức của cuộc sống thời hiện đại trước khi xuyên không.

Nàng thật sự phải biến thành Bồ Đào, từ nay về sau nàng chính là Bồ Đào.

Nàng không ngừng tự nói với bản thân là không thích cuộc sống trước khi xuyên không của mình, nhưng sau khi xuyên không nàng vẫn lén thầm khóc hết mấy ngày.

Càng muốn nhớ thì lại càng quên nhiều.

Rốt cục đến rằm thì không còn nhớ gì nữa.

Đêm đó nàng tự nhủ, quên thì quên, chỉ cần lần này thắng La Lị - Tuyết, nàng sẽ sống khoái hoạt hơn so với bất kỳ ai khác.

------------------------

Lại là rằm.

Hôm nay Bồ Đào thực hưng phấn.

Đây gọi là quân tử báo thù mười năm không muộn, rốt cuộc nàng cũng sẽ thắng La Lị - Tuyết một trận.

Bồ Đào cũng chỉ là một cô nương, vẫn ôm loại tâm tư trả thù vặt vãnh như những cô nương khác.

Lúc này hai người đã đánh được ba mươi chín chiêu.

Bồ Đào đang dùng nhuyễn kiếm của mình cuốn lấy ngân tiên của La Lị -Tuyết, ngược lại La Lị - Tuyết lại ra sức kéo về, nên nhất thời trên cổ tay nho nhỏ trắng noãn của nàng ta bị xước ra một vết máu.

Đáng tiếc Bồ Đào đã quên nàng ta là La Lị - Tuyết, quên nàng ta chỉ mới có bốn tuổi.

Còn nhớ rõ lúc cổ tay mình bị thương, La Lị - Tuyết dương dương tự đắc lui ra sau vài bước cười nói "Ngươi thua!"

Lúc này Bồ Đào thắng.

Nàng cũng rất muốn lui ra sau vài bước cười nói, ngươi thua.

Nhưng nàng tự nhủ mình đã là một nữ tử hai mươi tuổi, không cần xử sự trẻ con như vậy.

Vì thế nàng chỉ yên lặng thu kiếm về, cảm nhận được ánh mắt hài lòng cao hứng của Thượng Quan Khâm, chờ đợi một câu khen ngợi của Thượng Quan Thanh Khuê như trong giấc mơ thường thấy.

Nhưng ngay sau đó, rơi vào bên tai không phải là tiếng khen ngợi, mà là thanh âm la khóc đến kinh thiên động địa của La Lị - Tuyết làm cho ai nấy vô cùng sợ hãi!

" Phụ thân! Phụ thân!!"

La Lị - Tuyết ôm cổ tay khóc lóc đi tìm Thượng Quan Thanh Khuê, Thượng Quan Thanh Khuê vội vàng đẩy bàn ra, nhào tới ôm La Lị - Tuyết, vừa an ủi dỗ dành vừa xem xét vết thương cho nàng ấy.

Một bầu không khí âm trầm nhất thời vây quanh cả hội trường, đám người trưởng lão trong Tứ Đại hộ pháp đều đã quen chứng kiến sự sủng ái yêu chìu của Thượng Quan Thanh Khuê đối với nữ nhi của hắn, ai nấy chỉ âm thầm lắc đầu mà không lên tiếng.

Câu khen ngợi như chờ mong có lẽ sẽ không có.

Nghe tiếng la khóc thê thảm của La Lị - Tuyết, Bồ Đào vẫn cầm kiếm đứng giữa đại sảnh chờ đợi.

Cúi đầu xuống, ai nấy đều nhìn không ra vẻ mặt của nàng.

"Bồ Đào! Sao ngươi lại xuống tay nặng như vậy!" Thượng Quan Thanh Khuê thật tức giận.

Tiểu Bồ Đào sợ tới mức cả kinh, khó tin ngẩng đầu lên nhìn.

Nhìn thẳng vào đôi mắt của hắn xem rốt cuộc có hình bóng của nàng hay không, nhưng lóe ra trong đôi đồng tử của hắn không phải là yêu thích, mà là sự phẫn nộ kèm theo nỗi chán ghét khôn cùng.

Bàn tay mềm nhũn, nhuyễn kiếm rơi trên mặt đất.

Trong nháy mắt Bồ Đào rơi lệ đến nhòe mắt, lại cảm thấy lúng túng, vội vàng cúi đầu, người ngoài chỉ nghĩ Bồ Đào bị Thượng Quan Thanh Khuê dọa nên sợ, ngay cả kiếm cũng rơi.

"Nàng là muội muội của ngươi, tuổi còn nhỏ mà đã nhẫn tâm như vậy!"

Thượng Quan Thanh Khuê ôm lấy La Lị - Tuyết đang khóc thút thít, trở về chỗ ngồi, vội vàng phái người kêu lang y đến.

Ngươi cũng thực nhẫn tâm.

Bồ Đào cắn môi, rốt cục rõ ràng rành mạch biết địa vị của mình trong lòng Thượng Quan Thanh Khuê.

Kỳ thật nàng đã sớm biết.

Nhưng nàng vẫn còn ôm một tia hy vọng.

Nghĩ đến tình cảm mình hằng che giấu, ít ra Thượng Quan Thanh Khuê cũng xem nàng như nữ nhân.

Aizz......

Nữ nhân của hắn chỉ có một người thôi a......

Tiểu Bồ Đào nàng là cái gì.

Chỉ là một tiện nhân!

Chính mình thật sự là viễn vông a!!!

Bồ Đào cắn môi, nước mắt rơi lã chã trên mặt đất.

Thượng Quan Khâm thừa dịp đứng lên, muốn đem Bồ Đào đang đứng ngây ngốc tại chỗ nghe mắng kéo trở về, nào ngờ vừa đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng của Thượng Quan Thanh Khuê liền quét đến người hắn.

"Khâm, ngươi dạy đồ đệ thật giỏi, tuổi còn nhỏ đã biết đả thương người nhà, không biết lớn lên rồi sẽ ra sao!?"

"Khâm thật sơ xuất......"

"Chính là sơ xuất của ngươi! Ngươi sơ suất quá nhiều!"

Cả hội trường đều im lặng, ngay cả Bồ Đào cũng trừng to đôi mắt ngập lệ của mình lên nhìn.

Thượng Quan Khâm không mỉm cười như thường lệ, nhưng vẻ mặt không chút thay đổi mà quỳ xuống.

nói "Gia chủ yên tâm, Khâm về sau sẽ dạy Bồ Đào nghiêm ngặt hơn, nàng là hy vọng của Thượng Quan gia, Khâm nguyện ý chung thân không thành hôn, sẽ dạy Bồ Đào cho đến khi nàng xưng bá võ lâm!"

Hội trường huyên náo.

Thượng Quan Khâm một nhân tài phong lưu tuấn tú, võ công cao, nhân phẩm lại tốt, có địa vị trên giang hồ, giàu có tài phú, lại xinh đẹp hơn so với nữ tử, mười lăm tuổi đúng là độ tuổi phong hoa nở rộ, nhiều thiên kim khuê nữ con nhà danh môn vọng tộc đều ngấp nghé muốn gả cho hắn.

Ngay tại lúc này, một câu này của hắn quyết định cả đời độc thân......

Thượng Quan Thanh Khuê tức giận hừ một tiếng, La Lị - Tuyết cũng nín khóc, hắn liền ôm nữ nhi bảo bối của mình phất tay bỏ đi.

Mọi người thức thời đều ta rã.

Chỉ còn lại Thượng Quan Khâm đang quỳ trên mặt đất, và Tiểu Bồ Đào đang đứng trước mặt hắn.

Thượng Quan Khâm cũng không đứng dậy, như vậy hắn và Bồ Đào vừa có thể nhìn thẳng vào mắt đối phương.

Bồ Đào khóc thật nhiều.

Thượng Quan Khâm muốn ôm nàng, nhưng bị nàng né tránh.

Bồ Đào đứng trước mặt hắn, chỉ khóc.

"Bồ Đào......"

Qua một lúc lâu, chung quanh đều tĩnh lặng, Thượng Quan Khâm đột nhiên mở miệng.

"Không phải ngươi vẫn cảm thấy, ta xem ngươi như công cụ hay sao?"

Tay Bồ Đào run lên, không dám hó hé.

"Ngươi cho rằng ngươi đã che giấu kỹ lắm hay sao?"

Thượng Quan Khâm không quỳ nữa, mà là ngồi xuống đất, nhu nhu màng tang của mình, hàng lông mi dài cong vút rũ xuống, vài sợi tóc rơi xuống che một bên mặt, tuấn mỹ đến cực điểm.

"Kể từ đêm nay Thượng Quan Khâm ta đem cả đời mình giao cho ngươi, Bồ Đào, ta sẽ khiến ngươi trở thành võ lâm chí tôn trong thiên hạ này, từ nay về sau, cả đời này của ta sẽ là của ngươi."

Bồ Đào không biết nói gì, chỉ khóc, hơn nữa sau khi Thượng Quan Khâm nói xong, nàng đã nhào vào lòng của hắn khóc đến thiên hôn địa ám. Cái gì cũng đều không suy nghĩ đến nữa.

Ta sẽ không cô phụ ngươi.

Bồ Đào đem những lời này, khắc thật sâu xuống đáy lòng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.