Ân Sủng Của Hoàng Đế

Chương 20: Chương 20




Quan Sơn Nguyệt nhìn cô, một cái nhìn mang ý nghĩa rất sâu xa, lập tức tháo thắt lưng bằng da ra, rồi tiện tay ném đi. “Anh… đang làm cái gì vậy? Đừng… đừng hù dọa em. Có được không?” Cô nhìn theo chiếc thắt lưng da như một con rắn bay trong không trung tạo thành một đường cong, “bịch” một tiếng, đáp xuống lưng ghế sô pha, tim cô giật mình đánh thót một cái.

“Hù dọa em ư?” Anh nhướng mày một cái rất nho nhã chầm chậm tiến về phía cô, bước từng bước rất có tiết tấu, rút cà vạt ra ném sang một bên, tay anh đưa lên ngực, một hàng cúc áo cũng mở ra theo, chưa tới hai, ba cái, đã lộ ra khuôn ngực rắn chắc. “Anh làm sao có thể thế được? Anh đáng yêu quyến rũ làm động lòng tiểu thư Tôn Phật Nhi, anh có thể đảm bảo với em, con người anh bây giờ tuyệt đối nghiêm túc, một chút trêu đùa cũng không có.”

“Nhưng, nhưng…” đối mặt với “cảnh sắc” mê hoặc như thế Tôn Phật Nhi lùi lại. Nhìn cũng không được, mà không nhìn cũng không được. Cô nhìn lên trên, nhìn xuống dưới, nhìn trái, nhìn phải, cũng không dám nhìn phía trước, mặc dù cô rất muốn nhìn… ai da, giờ là lúc nào, vẫn còn tâm trí nghĩ đến những chuyện như vậy? Cô hạ giọng nói: “Em đã nói rồi, em vẫn còn trẻ, không muốn kết hôn.”

“A, nhưng anh thì muốn kết hôn.” Anh chậm rãi kéo vạt áo sơ mi ra, cởi cúc tay áo, cánh tay giơ lên, chiếc áo sơ mi cũng cùng chung số phận với chiếc cà vạt, nằm trên sàn nhà bóng loáng.

“Vậy anh đi kết hôn đi, em cũng không ngăn cản… a!” Cô quay mặt lại không cẩn thận nhìn thấy, giống như bị một luồng điện giật, lập tức cô ngẩng lên nhìn trần nhà, một luồng khí nóng truyền từ lòng bàn chân cô đến cổ, đỏ bừng mặt, trong lòng rối loạn như con nai ngơ ngác. Giật lùi lại, cả người va vào mép giường, ngã vào chiếc giường mềm mại.

Cô cố gắng cử động, nhưng khuôn ngực trần trước mặt khiến cô từ bỏ nỗ lực, lại một lần nữa ngã lên giường.

Quan Sơn Nguyệt cúi xuống, khuôn mặt tuấn tú như điêu khắc đối diện với khuôn mặt đỏ bừng của cô. Đôi môi của hai người cách nhau chưa tới năm phân, Tôn Phật Nhi mở to đôi mắt sợ hãi nhìn không dám cử động, ngay cả hơi thở cũng trở nên rất nhẹ.

“Căng thẳng như vậy, a…” Đôi môi anh khẽ mấp máy, tưởng như có một luồng khí nhẹ nhàng vuốt ve đôi môi cô, tim cô đập loạn, đột nhiên cảm thấy môi như sưng ngứa.

“Anh đừng có làm bậy.” Tôn Phật Nhi càng vùi sâu vào trong giường, muốn làm giãn khoảng cách giữa hai người, ngay cả nói cũng chỉ dám nói thầm.

“Làm bậy? Anh cùng vợ tương lai của mình thân mật sao lại gọi là làm bậy được?” Anh chầm chậm chầm chậm tiến về phía cô, khí thế rất lớn ập tới khiến cô chịu không nổi xoay eo tìm cách chạy trốn không bị anh bao phủ, anh lập tức đặt hai tay hai bên sườn cô, cả người bao bọc lấy cô.

“Em…” Cô mới thốt ra một từ, đôi môi hồng đã bị bao phủ.

Đầu lưỡi trơn trượt đã thâm nhập sâu vào trong miệng cô làm đất trời chao đảo, khí thế mãnh liệt khiến cô cũng chuyển động theo vũ điệu của anh. Anh giống như người lữ hành trên sa mạc bị bỏ đói ba ngày ba đêm, ngấu nghiến trên khuôn mặt mềm mại mịn màng của cô, hấp tấp vội vàng hút lấy mật ngọt trong miệng cô.

“Ư…” Cô quay đầu, muốn thoát khỏi nụ hôn của anh, đôi tay nhỏ bé đặt trên ngực đẩy anh ra, nhưng lúc này chẳng những không có cách nào giải thoát, mà ngược lại còn như kích thích bản năng chiếm đoạt của người đàn ông trong anh, càng khiến anh thêm công kích mãnh liệt. Bàn tay anh như có lửa di chuyển gấp gáp trên cơ thể tuyệt mĩ của cô, chớp mắt giống như có dòng điện chạy khắp toàn thân cô, cô không nén được phát ra tiếng rên rỉ.

Ôi, ý thức của cô ngày càng mơ hồ, đối với nụ hôn của anh bản thân cô càng lúc càng không có chút sức lực kháng cự nào.

Lí trí ngày càng rời xa cô, nhưng mỗi một tế bào trên người cô đều cảm nhận được dòng điện dưới bàn tay anh, trên người cô dù là núi non hay hang sâu trước giờ chưa từng có người tới nay đã bị anh tùy tiện khám phá, bất giác cô phát ra tiếng rên rỉ, thân thể tựa như đang đón chờ anh, bất giác cánh tay trắng mịn của cô đặt lên cổ anh, nụ hôn của hai người càng thêm ngọt ngào.

Cảm nhận được sự “thuần phục” của cô, khí thế của Quan Sơn Nguyệt càng cuồn cuộn, nhất thời động tác chuyển thành dịu dàng, đầu lưỡi linh hoạt trong miệng cô trở nên nhẹ nhàng say đắm, khơi dậy dục vọng trong cô.

Đầu Tôn Phật Nhi trống rỗng, chỉ cảm thấy mình bị đặt trong biển lửa, cả người nóng ran vừa đau lại vừa thoải mái, khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ hồng lên, đôi môi tựa cánh hoa bất chợt phát ra tiếng rên, đôi mắt như nước như mờ vì dục cảm, vẻ quyến rũ dần dần hiện ra, vẻ đẹp toàn thân thực đáng yêu, lay động lòng người.

Quá nhanh rồi! Bụng dưới đột nhiên co rút làm thức tỉnh lí trí của Quan Sơn Nguyệt, anh căng thẳng nắm chặt tay lại ghì trên giường, khuôn mặt tuấn tú đỏ lên hô hấp cũng trở nên gấp gáp, cảm giác như trong huyết quản máu nóng đang chạy tán loạn, đòi anh phải nhanh chóng được giải phóng, khiến trán anh mồ hôi chảy đầm đìa.

Chìm trong sự run rẩy thoải mái, Tôn Phật Nhi mới nếm mùi vị của cảm giác kích thích vì sự do dự của anh mà có chút mê hoặc.

Đôi mắt tuyệt đẹp của Tôn Phật Nhi khép hờ, khe khẽ nói: “Quan?” nhưng bây giờ trông dáng vẻ anh như đang cố chịu đau đớn, ý thức của cô bỗng trở lại, cô áp tay vào khuôn mặt tuấn tú của anh, bản năng của người bác sĩ trỗi dậy, cô lo lắng hỏi: “Quan, anh làm sao thế? Có phải có chỗ nào không thoải mái không? Mau…”

“Hư…” qua một lúc lâu, cuối cùng anh mới thở hắt ra, nhẹ nhàng mơn trớn trên đôi môi cô, xóa đi bất an trong cô. Hai tay anh ôm lấy cơ thể mềm mại của cô, lăn một vòng, khiến cho cô nằm lên trên người anh, “Không có gì, anh không bị bệnh đâu, em đừng lo lắng.”

“Nhưng…” vừa nãy cô thấy rõ anh rất khó chịu, còn đổ nhiều mồ hôi nữa! Làm sao… Tôn Phật Nhi nhìn anh khó hiểu, dịu dàng lau mồ hôi cho anh.

“Em muốn biết ư?” Anh khép hờ mắt, tận hưởng cảm giác cô chăm sóc.

“Đương nhiên rồi!” Tôn Phật Nhi với vẻ mặt đây là chuyện đương nhiên nhìn anh, ngoan ngoãn nằm trên người anh, mái tóc dài đen nhánh chảy xuống, ngăn cách hai người là lần áo.

Sỡ dĩ Tôn Phật Nhi tuổi còn trẻ mà đã có thể đạt được học vị tiến sĩ, ngoài trí thông minh thiên bẩm, đức tính ham học hỏi cũng là một trong những nguyên nhân quan trọng.

“Vì em đã muốn biết, nên anh cũng không muốn giấu em làm gì…” Quan Sơn Nguyệt nghe hương thơm độc đáo của riêng cô, nhẹ nhàng gạt mái tóc dài của cô sang một bên. Khăn lắm anh mới áp chế nhiệt độ của thân dưới, nhưng lại không muốn bị cái người mềm mại ở trên ngực anh lúc này “hoành hành” khiến anh phát điên lên bèn trêu chọc. Hai tay anh ôm lấy đầu của cô, hơi thở nóng hổi phả vào bên tai không đề phòng của cô. Khe khẽ nói ra khát vọng cháy bỏng của mình.

“Anh… anh thật không biết xấu hổ!” Mặt Tôn Phật Nhi bỗng đỏ bừng, giống như có dòng điện chạy đến, hai tay đặt trên ngực anh, cố gắng kéo giãn khoảng cách giữa hai người.

Đáng ghét! Cô biết ngay là tên háo sắc này chẳng nói điều gì tốt đẹp đâu mà, đầu óc chứa đầy tạp chất.

“Ma vương háo sắc, anh… dám cởi quần áo của tôi, tôi liền… tôi liền…” Cô cố gắng vùng ra, nhưng không được lại ngã ập vào anh thành một khối.

“Có phải em muốn cởi quần áo của anh không?” Quan Sơn Nguyệt cười lớn, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mĩ của cô, làm bộ cùng cô chơi đùa, “Bản thân anh cũng làm được, không ngờ là em lại gấp gáp đến vậy, có được một cô vợ tương lai như thế, thật không biết là phúc hay họa đây!” Nhất thời hai người nằm trên giường trêu đùa.

“Đồ khốn, anh nói bậy cái gì vậy?” Khuôn mặt Tôn Phật Nhi đỏ bừng, cô vừa tức giận vừa nũng nịu, bàn tay nhỏ bé của cô và bàn tay to lớn của anh đan chặt vào nhau. “Ai gấp gáp, ai nhiệt tình? Anh dám làm loạn…” Xoẹt một tiếng, hai người ở trên giường cùng ngây ra.

“Được được được, là anh gấp, là anh nhiệt tình.” Ánh mắt Quan Sơn Nguyệt tập trung trước “cảnh sắc” tuyệt mỹ trước mặt, tâm thần đều biến mất. Giây phút này có bảo anh nhảy lầu, anh cũng không do dự không cần nhắc lại câu thứ hai.

Trong đầu anh lúc này là một mớ hỗn độn, nhưng là loạn vì người con gái có mái tóc dài gợn sóng đẹp như thiên thần này, phía trên khỏa thân, phô bày ra những đường cong tuyệt mĩ, ngực và vai anh như cứng lại, dáng vẻ đẹp trai tuấn tú giờ như ma vương hồi sinh. Anh nên lấy làm may mắn bởi đây là phòng ngủ của mình, nếu có người nhìn thấy ánh mắt hau háu của anh lúc này, không khóc thét lên khi thấy anh ăn người ta sạch bách thì chỉ có quỷ mà thôi!

“Em, em” nhất thời Tôn Phật Nhi không biết phải phản ứng như thế nào, ngay cả việc phải che ngực cũng quên.

Cô cũng rất thảm, mái tóc vốn dài mượt mà, bây giờ lại dán sát vào thân hình, vào đôi má mềm mại như hoa của cô, đôi mắt như thủy tinh phủ một lớp sương mờ, chiếc áo mùa hè cô khoác trên mình tuy không phải loại đắt tiền nhưng ôm trọn cơ thể cô, nay chỉ còn vài mảnh vải trên cánh tay, ngoại trừ bộ đồ nội y mỏng manh che lấy khuôn ngực, cơ thể trắng mịn màng của cô thong thả phô bày trong không khí.

“Phật Nhi ngoan, em đẹp quá!” Quan Sơn nguyệt hạ giọng sợ làm cô giật mình hoảng sợ, cởi bỏ những miếng vải xuống, hai tay giống như đang chạm vào nữ thần, nhẹ nhàng ôm lấy khuôn mặt thuần khiết trắng trong tuyệt mỹ ấy, khóa chặt đôi mắt mở to vì sợ hãi và bất lực của cô. Cánh tay dài trượt dần từ đôi vai mềm mịn xuống những đường cong, vuốt ve cánh tay ngọc ngà của cô, dây quai áo lót trượt dần xuống khuỷu tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng luồn vào, khuôn ngực trắng mịn như tuyết của cô lập tức bật ra, đứng thẳng tươi mát đầy mê hoặc, thu hút toàn bộ ánh nhìn của anh.

Vô thức anh cởi bỏ nội y của cô, hai tay ôm chặt lấy cái eo mảnh mai của cô, “Không đủ một vòng tay, Phật Nhi, thật sự em rất gầy.” Anh thốt lên một tiếng than nhẹ nhưng đầy mê đắm, anh nhìn cô không chớp mắt, ánh mắt không lúc nào rời khỏi cô.

“Em… có ăn cơm mà, đây là… do bẩm sinh…” Tôn Phật Nhi cúi đầu nhìn thấy cánh tay to lớn của anh đang chu du trên cơ thể mềm mại của mình, trắng và đen, mềm mại và thô ráp đối lập nhau rõ ràng, hãy xem tim cô càng đập mạnh, một dòng điện kỳ lạ di chuyển trong ngực cô, vừa khó chịu vừa ngứa ngáy.

Đôi tay to lớn của anh dần di chuyển lên trên, nhẹ nhàng ôm lấy khuôn ngực căng tròn của cô, Tôn Phật Nhi nhất thời kinh ngạc thở dốc, có ý muốn tránh né.

“Hư, đừng sợ, Phật Nhi nhỏ bé của anh, em đẹp như vậy, làm sao anh có thể làm tổn thương em được, đừng sợ.” Đôi tay anh vẫn mân mê, bỡn cợt đùa vui trên ngực cô.

“Không… đừng như thế, em rất buồn!” Cảm giác nhồn nhột kỳ quái ở khắp người, dường như có hàng trăm con sâu đang dày vò trong cơ thể cô.Tôn Phật Nhi lắc lắc người, nhưng cảm giác ngứa ngáy đó vẫn không hết, cô cắn môi như sắp khóc.

“Em thật sự muốn anh buông em ra sao, cô bé ngoan?” Anh giống như nghệ sĩ dân gian chơi nhạc trên cơ thể cô lúc nhanh lúc chậm, tùy ý khơi lên ngọn lửa trong cô.

“Em… có chút luyến tiếc. Nhưng…” Đôi má của cô đỏ lựng lên như cánh hoa, dường như máu sắp chảy ra, đôi mắt cô như mờ đi. Cô cũng không biết mình muốn cái gì. Nhưng… cô vùi mặt vào vai anh, nói như rên “Người ta không biết, Quan.” Bàn tay nhỏ bé phiền muộn đấm vào người anh.

“Được được được, không sao, em không biết, nhưng anh thì biết!” Quan Sơn Nguyệt làm sao lại không biết cô muốn cái gì chứ? Thấy dáng vẻ bị ép buộc đáng thương của cô, anh chợt thấy đau lòng. Nhẹ nhàng đẩy cô ra, anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô đặt lên ngực mình, “Vuốt ve anh, Phật Nhi, hãy vuốt ve anh như anh đã làm với em.” “Vuốt ve anh?” Tôn Phật Nhi e dè dang tay ra, cô cảm thấy một cảm giác rất mới mẻ lạ lẫm. Người anh nóng thật! Đó là ý nghĩ đầu tiên của cô. Bàn tay nhỏ bé mềm mại nhẹ nhàng vuốt ve, từ trên ngực anh dần dần trượt xuống dưới…

Ưhm, thật là lợi hại, cơ ngực anh rung rung. Tôn Phật Nhi nhìn thấy những cơ bắp thót lại, cô tò mò nắm lấy những khối cơ đó, a, không trúng? Tứ chết đi được, nắm lại, ha, trúng rồi.

Quan Sơn Nguyệt thở hắt ra, khí nóng lại một lần nữa bừng bừng chạy trong cơ thể, các múi cơ trên lập tức thẳng đứng lên, vồng ngực thoáng chốc trở nên cứng rắn như gang như thép.

Tôn Phật Nhi phát hiện không thể tự do đùa nghịch đầu ngực của anh, không nhịn được ngẩng đầu lên “kiện”. “Anh xấu lắm, làm thế nào lại biến cơ thể trở nên cứng như thế, như thế này người ta không… thể…” liền nhìn thấy anh đang cắn răng chịu đựng. Cô bị một phen hoảng hốt, “Có phải em làm đau anh không? Xin lỗi…”

“Không, em làm rất tốt, em không cần phải giải thích vì ma lực của mình.” Anh cắn răng, nhẹ giọng trấn an.

“Vậy anh…” cô nhìn anh vẻ khó hiểu.

“Có thể khiến anh chịu khổ như vậy, em là người duy nhất.” Mặc dù anh không quen kiềm chế dục vọng của mình, nhưng những người con gái khác muốn khơi dậy dục vọng của anh cũng thật không dễ. Anh tự tin mình không phải là loại đàn ông “đam mê xác thịt”, nhưng… khả năng kiềm chế của anh đã hoàn toàn bị phá hủy khi gặp Tôn Phật Nhi, cô mới chỉ đẩy nhẹ một cái, mà dường như anh đã sụp đổ như núi băng. Như vậy làm sao không khiến anh cắn răng cười khổ được.

“Vậy em có thể lại sờ anh nữa được chứ?” Tôn Phật Nhi rất vui vẻ bàn tay lại dạo chơi trên người anh, chỉ bằng một tay anh đã túm chặt lấy hai tay cô, cô nghi hoặc hỏi: “Quan?”

“Anh dạy em cách chơi nhé.” Anh cúi người thì thầm bên tai cô, ý tà ác lộ ra.

Cô mới chơi đùa, lại khiến cô tiếp tục đùa nữa thì lấy khả năng tự kiềm chế của anh mà nói, lần chơi đùa đầu tiên của bọn họ không cần đến năm giấy liền có thể tuyên bố là kết thúc.

“Thật ư?” Nghĩ tới có cách đùa nghịch, cô nói luôn: “Được, anh mau dạy em đi.”

“Là em cầu xin anh đó, không được hối hận đâu!”

“Hối hận? Em… a!”

Giờ có muốn hối hận cũng không kịp nữa rồi!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.