Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)

Chương 60: Chương 60: Cổ đại. đẩy ngã thiếu hiệp chính đạo 4




Vừa mới dứt lời, Diệp Huyên liền phát hiện côn thịt trong tay lại trướng lớn một vòng Tô Tuyển hiển nhiên cũng phát hiện ra, dưới ánh mắt cười như không cười của Diệp Huyên, hắn thật muốn tìm một cái lỗ để chui vào.

”Đây là phản ứng vô thức của thân thể...” Một lúc lâu sau, hắn thật vất vả mới nghẹn ra được một câu như vậy.

”Vậy tướng công hôn cái vú ta cũng là phản ứng vô thức của thân thể?” Diệp Huyên cười nói.

”Ta đây có hôn của ngươi, của ngươi... Của ngươi cái gì đó đâu.” Tô Tuyển thật sự nói không được hai từ kia, chỉ có thể hàm hồ cho qua chuyện, “Ta là không cẩn thận đụng tới.” Hắn khụ một tiếng, “Ngươi là nữ tử, dùng từ thô bỉ như thế, Diệp cô nương, như vậy không ổn.”

”Vậy ngươi hôn ngực của ta?” Diệp Huyên chớp chớp mắt.

“.....” Tô Tuyển yên lặng nuốt xuống một búm máu, “Quên đi, chúng ta vẫn là không nên thảo luận vấn đề này, ngươi có thể buông tay ra được không?”

Diệp Huyên chu miệng, “Không thể.” Nàng không chỉ không buông mà ngược lại còn xoa nắn vật nọ. Tuy cách mấy lớp áo quần, nhưng Diệp Huyên vẫn có thể cảm nhận được sự nóng bỏng của dương vật phía dưới. Nó vừa thô vừa dài, phần thân lồi lõm không đều, theo động tác cao thấp của bàn tay nàng, từ trong mã mắt phun ra tiền tinh, đem quần của Tô Tuyển nhiễm ướt một mảng.

”Thoải mái sao, tướng công.” Mái tóc dài của nàng buông xõa sau lưng, thân trên trần trụi. Nàng khóa ngồi trên đùi Tô Tuyển, giống như một yêu nữ phóng đãng, quyến rũ, quăng cho Tô Tuyển một nụ cười câu hồn nhiếp phách.

”Không, thoải, mái.” Tô Tuyển phải dùng hết sức lực toàn thân, mới nuốt xuống được tiếng rên rỉ đã vọt tới cổ họng, hắn mãnh liệt thở dốc, nghiến răng nghiến lợi nói, “Không thoải mái!”

Đáng tiếc thân thể hắn lại bán đứng hắn, Diệp Huyên vừa nhéo lên quy đầu, cây gậy lớn khí phách hiên ngang, bừng bừng phấn chấn liền hưng phấn nảy lên một cái, dường như muốn đâm rách quần. “Đại ngốc khẩu thị tâm phi.” Diệp Huyên cảm thấy bộ dạng xấu hổ muốn chết này của Tô Tuyển thật sự rất đáng yêu, nàng vươn tay vẽ vòng tròn trên ngực Tô Tuyển, lại tao nhã mở ra vạt áo Tô Tuyển, sờ lên cơ ngực của nam nhân.

Tô Tuyển tập võ nhiều năm, dáng người tốt quả thật là không cần phải bàn cãi. Hơn nữa vóc dáng hắn cao ngát, bờ vai rộng, cánh tay dài, thắt lưng hẹp, nước da màu mật ong dưới ánh nến nhìn càng thêm khỏe mạnh. Bàn tay nhỏ bé của Diệp Huyên chu du trên người Tô Tuyển, dừng lại trên hai quả đỏ trước ngực.

”Ngươi, ngươi muốn làm gì?” Tô Tuyển nhịn không được nuốt một ngụm nước bọt, hắn cảm thấy mình bây giờ giống như miếng thịt nằm trên thớt. Nhìn yêu nữ kia cười ôn nhu, ai biết trong lòng nàng đang nghĩ ra cách gì để giày vò mình. Tô Tuyển đến từng này tuổi, vẫn chưa bao giờ cảm thấy thật sự sợ hãi, cho dù gặp phải hoàn cảnh nguy hiểm sinh tử, hắn cũng bình thản không sợ. Lúc này đối mặt với cô gái yêu kiều này, từ đáy lòng lại cảm thấy lo sợ, bất an. Hắn cảm thấy Thẩm Tinh nói đúng, chính mình thật sự không biết cách đối phó với nữ nhân, đặc biệt là một yêu nữ mê người như vậy.

Nàng cảm thấy hắn thật sự rất đáng yêu, có lẽ nàng đã hiểu được, nguyên thân là yêu nữ ma giáo sở dĩ yêu Tô Tuyển, là bởi vì tính cách của hắn thẳng thắn vô tư, ngây ngô quật cường. Đối với người sống trong cuộc sống âm u tràn ngập chết chóc như yêu nữ mà nói, Tô Tuyển giống như ánh dương ấm áp nơi chân trời, hắn ân oán rõ ràng, tung hoàng phóng túng, tự do, tiêu sái như vậy Diệp Huyên vĩnh viễn không thể nào có được. Nhưng ở trong tình yêu nam nữ, hắn lại ngây ngô trúc trắc như thiếu niên, khiến Diệp Huyên nhịn không được muốn đùa hắn, nhìn vẻ mặt hắn bây giờ, vừa trừng mắt nhìn mình, vừa cố gắng kìm nén.

Diệp Huyên cười khẽ một tiếng, dưới ánh mắt giận dữ đầy xấu hổ của Tô Tuyển, chậm rãi cúi người, ngậm lấy quả đỏ trước ngực hắn. Quả đỏ mềm mại, bị cái lưỡi thơm tho nhẹ nhàng mút lấy, hưng phấn mười phần mà cứng lên. Hàm răng khẽ cắn lên đầu vú, bờ môi mềm mại hôn lên quầng vú, lưu lại một vệt ướt át nóng bỏng. Diệp Huyên cố ý phát ra tiếng mút chậc chậc vang dội, nàng khóa ngồi trên bụng Tô Tuyển, cặp mông vểnh đè lên côn thịt Tô Tuyển. Nàng cảm thấy thoải mái, mông nhỏ không ngừng vặn vẹo, cọ cọ khiến cả người Tô Tuyển như muốn bốc cháy, chỉ hận không thể đem Diệp Huyên đặt dưới thân, để tránh nàng tiếp tục tra tấn bản thân.

Không đúng, Tô Tuyển kinh hoàng, bản thân mình sao lại sinh ra ý nghĩ vô sỉ như vậy. Hắn bỗng nhiên hiểu ra ý đồ của Diệp Huyên, yêu nữ này quả đúng là không có ý tốt!

Thấy ánh mắt Tô Tuyển từ nóng rực, mờ mịt trở nên tỉnh táo lại, lòng Diệp Huyên chùng xuống, xem ra Tô Tuyển đã sinh ra cảnh giác với mình. Không sao hết, nàng đã muốn là phải làm đến cùng, đốt lửa thêm một phen nữa cũng tốt. Ý niệm này vừa xuất hiện trong đầu, cả người Diệp Huyên trở nên hưng phấn, nơi giữa đùi cũng phun ra một dòng nước nóng bỏng. Nàng muốn đoạt lấy nam nhân dưới thân này, muốn đến phát điên rồi. Tạm thời chưa nắm được tim hắn, vậy đoạt trước thân thể hắn cũng được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.