Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)

Chương 107: Chương 107: Phương Tây. Đẩy ngã đế quốc Thiếu tướng (4)




“Tôi cho là, cô hẳn phải biết phân rõ nặng nhẹ.”

Nghe được câu này, Diệp Huyên phải thật kiềm chế, mới không đem nắm đấm giáng xuống khuôn mặt tuấn tú có thể khiến hàng vạn hàng nghìn cô gái phải phát cuồng của Crato. Chỉ số thông minh của điều chỉnh giả đã được gien tái tạo lại, Diệp Huyên không tin là Crato lại không biết rằng FPA có được kỹ thuật tàng hình có ý nghĩa đến mức nào.

Ngành khoa học kỹ thuật của loài người phát triển nhanh chóng cho tới tận ngày nay, nhưng kỹ thuật tàng hình vẫn là khó có thể đạt được thành tựu. Sức mạnh hùng hậu như đế quốc Nebula tuy rằng nắm giữ kỹ thuật này, nhưng cho đến nay, kỹ thuật tàng hình chỉ được dùng trong quân đoàn đứng đầu. Mà đứng đầu cũng chỉ có những nhân vật quan trọng có khả năng nắm vững kỹ thuật, làm thế nào lại lọt vào tay FPA? Quân đội tình báo sao có thể mắc sai lầm nghiêm trọng như vậy? Lại nghĩ đến hạm đội 742 có những biểu hiện khác thường, Diệp Huyên nghi ngờ nhiệm vụ viễn chinh lần này nhất định là một âm mưu!

Chỉ cần thoáng suy nghĩ một chút có thể hiểu được sự tình, Crato lại đối với nhiệm vụ lần này thật quá lơ là, chỉ có thể là hai nguyên nhân, hoặc là hắn cao ngạo đến cực điểm, nên không chấp nhận lời khuyên ngăn của Diệp Huyên, hoặc là…hắn có liên quan đến âm mưu lần này.

Nghĩ tới đây, máu trong cơ thể Diệp Huyên như đông lại.

Lúc này xung đột vẫn còn tiếp tục, phạm vi hỏa lực của Hi Hòa che phủ cả một vùng trời rộng lớn, tên lửa đạn đạo vẽ ra từng vệt sáng chói mắt trên bầu trời vũ trụ sâu thẳm, chỉ trong vài phút ngắn ngủi đã phá hủy ba chiến thuyền chiến đấu của địch. Nhưng ngày càng nhiều chiến thuyền không ngừng vọt ra, thanh âm của điều khiển viên ra đa mang theo run rẩy: “Báo cáo cho thấy có rất nhiều vật thể đang di chuyển rất nhanh, có hai mươi tàu chiến…không đúng, hai mươi lăm, hai mươi tám, là ba mươi ba tàu chiến!”

Tâm Diệp Huyên ngày càng nặng trĩu, có thể thấy Hi Hòa đã rơi vào bẫy của địch, đối phương rõ ràng đã có chuẩn bị trước. Cái gì mà nhiên liệu dự trữ đã không còn đủ, sinh lực của hạm đội 742 bị hao tổn nặng nề…Tình báo lúc trước khiến cả hạm trưởng lẫn nhóm sĩ quan ung dung thoải mái, lúc này những người trên chiến hạm giống như mới bị giáng một bạt tai, hung hăng đánh vào mặt từng người một.

“Thưa ngài…” Phó hạm trưởng Romon lên tiếng nhưng cuối cùng lại im bặt.

“Ba mươi ba tàu chiến sao?” Crato nhếch miệng, lộ ra nụ cười lãnh đạm, “Muốn đối phó với Hi Hòa, chiến lực như vậy sợ là vẫn còn chưa đủ, bây giờ chính là thời điểm thực hiện bước tiếp theo của kế hoạch, hắn hơi nheo mắt lại, trong con ngươi toát ra ánh sáng sắc nhọn, “Thượng tá Romon, ta nói vậy có đúng không?”

Lời còn chưa dứt, chuyện phát sinh khiến mọi người kinh hãi, Romon đứng một bên Crato đột nhiên rút khẩu súng lục bên hông, Diệp Huyên chỉ kịp nghe một tiếng hừ lạnh, tiếng súng nổ liền liên tiếp vang lên. Crato lắc người lui ra sau, giơ súng bắn chết ba tên lính đang tiến tới hắn trong chớp mắt.

Diệp Huyên sửng sốt đến ngây người, nhưng cô không chút do dự rút ra khẩu súng lục, một cước đánh ngã một binh sĩ, xoay người bảo vệ phía sau cho Crato. Ngay lúc này ánh đèn phụt tắt trong nháy mắt, toàn bộ đài chỉ huy, không đúng, đúng hơn phải là tình thế trên cả chiến hạm Hi Hòa xuất hiện biến hóa kinh người. Diệp Huyên và Crato vừa không ngừng nổ súng, vừa di chuyển tới sân bay, Thượng tá Romon tuy rằng đã bị Crato bắn chết, nhưng ngày càng nhiều binh sĩ không ngừng hướng tới bọn họ mà bao vây. Cùng lúc đó, một vài người xông ra yểm trợ bên cạnh cho Crato, cả hai bên đều giao chiến quyết liệt.

“Đây là một cuộc phản loạn…” Diệp Huyên thấp giọng nói, có là một kẻ ngu đi chăng nửa, thì lúc này nhìn tình hình trước mắt cũng hiểu ------ một số người trên Hi Hòa đã về phe FPA, mà Crato đã sớm biết chuyện này.

Binh sĩ phản loạn cùng binh sĩ dưới trướng Crato đều có lực lượng ngang nhau, tiếng nổ chói tai càng lúc càng lớn, Hi Hòa dù có khổng lồ cỡ nào đi chăng nữa, thì với tình hình cả trong lẫn ngoài của chiến hạm đều ngập trong lửa đạn thì cũng phải rung chuyển, “Chiến hạm sắp rơi xuống!” Diệp Huyên la lớn.

cô còn tưởng rằng Crato sẽ không trả lời, nói không chừng hắn căn bản cũng không thể nghe rõ. Crato liếc nhìn Diệp Huyên, giơ súng nhắm chuẩn xác vào tim của một tên lính phản loạn, “Đừng lo.” hắn thản nhiên nói, “Bọn chúng sẽ không phá hủy chiến hạm này.”

Ngay lúc này, những binh sĩ yểm trợ cho bọn họ đã lùi dần về phía sân bay. Thấy Crato ra hiệu, Diệp Huyên nhanh chóng leo lên một con tàu tuần tra loại nhỏ, cửa khoang thuyền vừa đóng lại cô mới phát hiện chỉ có một mình Crato tiến vào.

“Làm sao…”

Lời còn chưa dứt, Crato chỉ bàn điều khiển phía sau lưng cô: “Khởi động phi thuyền đi.”

Bây giờ không phải lúc để tức giận, bây giờ không phải thời điểm để tức giận…Im lặng không nhìn về phía người đàn ông đang vênh mặt hất hàm sai khiến, Diệp Huyên khởi động bàn điều khiển, mắt hướng tới các đồng hồ vận tốc trên đó, từng con tàu tuần tra cũng đã bắt đầu kích nổ bay lên ----- đó là quân yểm trợ của họ.

Tiếng vù vù làm chấn động không trung, tàu tuần tra bay qua cửa khoang chứa máy bay của chiến hạm, Diệp Huyên nhìn về phía Hi Hòa một lần cuối cùng. Đạn đạo va chạm trên thân hạm, những tia lửa tóe lên chiếu rọi một mảng sáng rực lên tấm màn đen thẳm của vũ trụ ----- giống như một màn pháo hoa trước khi nó rơi xuống, làm lóa mắt tất cả mọi người.

(~^~)(~^~)

“Hi Hòa đột nhiên biến mất, có lẽ đã bị đánh hạ, hoặc đã rơi vào tay của FPA.”

“Thất bại lớn nhất kể từ khi lập nên đế quốc? Thần thoại chiến thần bất bại đã chính thức bị đánh bại.”

“Quân thần của đế quốc đã bại trận, Thiếu tướng Crato đã không còn ở trên mặt đất.”

Diệp Huyên liên tục điều chỉnh tần số kênh thông tin, máy truyền tin, không chỗ nào là không đưa tin về cùng một sự kiện khiến mọi người trở nên nghiêm trọng và khiếp sợ. Sau cuộc nổi loạn trên Hi Hoà tới nay đã hơn bảy ngày, trải qua 36 giờ đồng hồ truyền đi tin tức, trận chiến giữa Hi Hòa và hạm đội 742 đã sớm lan truyền khắp nơi. Mọi người dân của đế quốc đều lo lắng, cuối cùng Hi Hòa vẫn bị đánh hạ, vẫn bị FPA chiếm giữ, mà binh sĩ trên chiến hạm lại không thấy đâu. Phải biết rằng chiếc chiến hạm này là do Crato chỉ huy, mặc dù không đề cập tới tước vị và quân chức của hắn, nhưng Crato lại là người đứng đầu, chuyện hắn mất tích chắc chắn sẽ gây ra một cơn bão trong nền chính trị của đế quốc.

Nhưng Crato lại giống như không hề quan tâm, nhờ sự yểm trợ của những quân sĩ quả cảm, Diệp Huyên lái con tàu tuần tra tên là Nancy này thuận lợi thoát khỏi sự truy bắt của quân địch, ban đầu Diệp Huyên cho rằng Crato sẽ nghĩ cách để quay trở về hệ Mặt Trời, đâu ngờ rằng hắn lại ra lệnh cho Diệp Huyên tiếp tục thâm nhập vào thiên hà Jade.

“Tướng quân.” Thanh âm Diệp Huyên cứng rắn, “Lượng nhiên liệu còn lại chỉ còn đủ cho ba ngày.”

“Chỉ cần cho một ngày là đủ.” Crato thờ ơ tiếp tục uống trà, “Chúng ta sẽ hạ cánh xuống hành tinh Dopulo.”

Thiên hà Jade và hệ Mặt Trời giống nhau bởi vì chúng đều có tám tiểu hành tinh, lý do tám tiểu hành tinh này bị chia cách là vì trước đây tám nhà thám hiểm đã phát hiện và đặt tên cho chúng, tinh cầu Dopulo là hành tinh nhỏ nhất. Hành tinh có màu xanh lục và có tầng khí quyển giống với Trái Đất, 70% bề mặt của hành tinh đều được cây xanh tươi tốt che phủ. Ở đây khí hậu ôn hòa, cảnh vật xinh đẹp, nhưng lại không có bất kì sinh vật có trí tuệ cấp cao nào. Khi phát hiện ra tinh cầu Nopula, đế quốc từng cử một nhóm các nhà khoa học đến đây để bắt đầu nghiên cứu cùng khảo sát, nhưng vài năm trước đã rút về.

Có thể thấy, Crato đối với lần này hết sức rõ ràng. hắn ra lệnh cho Diệp Huyên dò tìm nơi nhóm khoa học đã lưu lại lần trước trên ra đa, bước ra cửa khoang trước, giơ tay ném cho Diệp Huyên một cái vòng kim loại bạc.

“Đây là gì?” Diệp Huyên ngờ vực nhìn hắn.

“một bộ giáp tàng hình.” Crato đeo cái vòng vào cổ tay, ấn nhẹ một cái, chỉ thấy một tầng gợn nước gần như trong suốt lộ ra bao phủ lấy hắn, như một lớp sương bám vào y phục của hắn, theo đó liền biến mất.

Chậc, Diệp Huyên trong lòng không khỏi bĩu môi, quả không hổ danh đại quý độc quyền cao chức trọng, bộ giáp được lắp ráp theo chiều cao của quân đội, toàn bộ đế quốc số người có tư cách sử dụng nó chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Do có nhiều cây xanh, điều kiện tự nhiên của tinh cầu Dopulo lại vô cùng nguy hiểm, khi được trang bị bộ giáp, cả cơ thể giống như được bọc trong một cỗ máy khổng lồ, không có chỉ có khả năng phòng ngự cao, mà khi di chuyển cũng hết sức thuận tiện.

Diệp Huyên ấn nút khởi động, đợi đến khi tầng nước trong suốt biến mất, cô cảm giác toàn thân cô như được bao phủ bởi một lớp màng mềm mại. không đúng, cô đột nhiên ngây người. Nếu nói bộ giáp này được chế tạo dựa trên hình thể của người sử dụng, nói cách khác, thứ này không thể tự sản xuất, cô phải làm sáng tỏ chuyện này.

“Hết thảy tất cả…đều là kế hoạch của anh?”

Giọng nói phía sau truyền đến khiến Crato hơi bước chậm lại, nhưng chỉ trong chốc lát. hắn vẫn không để ý đến Diệp Huyên, tiếp tục bước xuống cầu thang bên mạn tàu, Diệp Huyên nổi giận đùng đùng nhìn hắn chằm chằm, “anh đứng lại!” Tay áo thình lình bị kéo lấy, hắn quay đầu, Diệp Huyên tức giận nhìn hắn chằm chằm, “anh biết trên Hi Hòa có kẻ phản bội, tôi đã sớm biết. Nhưng không chỉ riêng việc đó, quân đội tình báo mắc sai lầm lớn, hạm đội 742 thực sự là một cái bẫy…Tất cả những chuyện đó, thực ra anhđã sớm biết rõ, nếu theo tôi suy đoán,” Diệp Huyên nhớ lại câu nói của Crato, “anh nói bọn chúng sẽkhông phá hủy chiến hạm, đó là bởi vì mục đích của hạm đội 742 là chiếm lấy Hi Hòa. Mọi chuyện vốn rất đơn giản, giả dụ anh không đến Hi Hòa, thì thượng tá Romon chính là hạm trưởng của Hi Hòa. Hạm trưởng từ lâu đã tạo phản, thì Hi Hòa sẽ là vật trong tay của FPA.”

Những suy nghĩ trong đầu Diệp Huyên ngày càng rõ ràng. “Nhưng chỉ cần Hi Hòa vẫn nằm trong phạm vi kiểm soát của đế quốc, FPA không thể có được nó. Cho nên FPA mới phải đặt bẫy, dẫn dụ điều động binh sĩ của Hi Hòa rời khỏi đế quốc đến thiên hà Jade…Ngay từ đầu quân khu đã muốn phái hạm đội đi, nhưng nghị viện lại không đồng ý.” Diệp Huyên hít sâu một hơi, “…Lý do là vì trong nghị viện có tay chân của FPA. Sau đó dựa theo kế hoạch của chúng, Hi Hòa sẽ ra trận, tiến tới thiên hà Jade cùng với hạm đội 742 giao chiến sau khi bị ‘đánh rơi’. Thượng tá Romon chỉ cần bí mật giết chết hạm trưởng thì FPA có thể có được chiến hạm cấp cao của đế quốc mà không phải tổn thất một binh sĩ nào.”

“Đó là do tên Romon tự mình tìm tới.” Crato lạnh lùng nhìn Diệp Huyên, “Diệp tiểu thư,” ------- có thể thấy, hắn hiện tại rất không thoải mái, “Tôi thừa nhận cô hết sức thông minh,” hắn dời tầm mắt xuống bàn tay đang nắm lấy ống tay áo hắn của Diệp Huyên, “Nhưng lễ nghi của cô thì lại hỏng bét.”

Nhưng Diệp Huyên mặc kệ tên đàn ông đáng ghét này có thoải mái hay không, cô càng níu chắt lấy tay áo của Crato: “Ha ha, chút thông minh đó của tôi so với Tướng quân Crato thì đúng là chỉ bằng một phần mười của ngài. anh biết rõ kế hoạch của Romon, cho nên mới tương kế tựu kế*. Tôi không biết anh là lấy cớ gì để đến Hi Hòa, FPA sẽ nghĩ như thế nào? Vừa có thể có được Hi Hòa, lại bắt giữ được ngài Công tước của đế quốc Nebula làm tù binh, sự xuất hiện bất ngờ của ang, đối với bọn chúng thật đúng là cầu còn không được.”

(*tương kế tựu kế: lợi dụng kế của đối phương mà lập kế đối phó lại).

Cơn tức giận ngày càng mãnh liệt trong lồng ngực, Diệp Huyên cũng không chú ý đến, cô là đang níu chặt lấy cổ tay của Crato: “Sau đó anh thuận lợi đâm bọn họ một nhát, đúng vậy…. đúng vậy…Chật vật trốn chạy khỏi Hi Hòa, thoạt nhìn anh thật sự bại trận, chính tôi ngay từ đầu cũng nghĩ như vậy,” cô giơ cổ tay lên, “Cho đến khi tôi phát hiện ra bộ giáp này được lắp ráp dựa theo cơ thể của tôi.”

Nếu không phải là có kế hoạch hạ cánh xuống hành tinh Dopulo từ trước, thì sao Crato lại có thể biết trước mà chuẩn bị sẵn cho cô một bộ giáp? Sau khi suy nghĩ kĩ càng, những nghi ngờ trong lòng Diệp Huyên dần tiêu tán. Vì sao Crato không vội quay trở về hệ Mặt Trời, dù biết Romon là kẻ phản bội, tại sao vẫn để cho Hi Hòa rơi vào tay FPA ----- bởi vì…mục đích của Crato chính là, hắn muốn cho mọi người nghĩ rằng Hi Hòa đã bị đánh hạ.

Hoặc chính xác hơn, đó là khiến mọi người nghĩ hắn đã chết.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.