Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)

Chương 112: Chương 112: Phương Tây. Đẩy ngã đế quốc Thiếu tướng (9)




Lúc này, đôi môi mềm mại đầy đặn của người phụ nữ cách khuôn mặt Crato không quá nữa tấc. cô vừa nói xong câu đó, liền chớp chớp đôi mắt, rất muốn ôm lấy cổ của Crato, “không được không được!” Diệp Huyên dùng sức lắc lắc đầu, “Mình không thể làm vậy được.”

Nguyên nhân có lẽ do vẫn còn cách cây đại thụ khá xa, mặc dù hiện giờ cả người Diệp Huyên đang nóng lên, lửa dục cuồn cuộn không ngừng trong cơ thể, nhưng dù sao cô vẫn giữ lại được một chút lý trí. Tuyệt đối sẽ không phạm phải sai lầm giống như tối hôm qua nữa, nhưng người đàn ông trước mặt lại giống như một món ăn quý hiếm mà ngon miệng, dụ dỗ cô liều lĩnh muốn nhào tới, hung hăng xé mở quần áo của hắn, dùng hết sức lực mà hôn hắn…

Như vậy mà mặc sức tưởng tượng, nhưng càng nghĩ Diệp Huyên lại càng khó chịu. cô vô thức liếm môi, hoa huyệt ngứa ngáy không ngừng lan khắp toàn thân, rất nhanh từ khe huyệt chảy ra dâm dịch ướt át, làm ướt đẫm nụ hoa bên trong cùng quần lót. “Muốn…thật là muốn…” cô gái không ngừng thở dốc vừa nhẹ nhàng vừa quyến rũ, cô run rẩy vươn tay, tựa hồ muốn nắm lấy vạt áo của Crato, nhưng ý chí của quân nhân còn sót lại trong cô đã ngăn động tác của cô lại, thay vào đó Diệp Huyên bắt đầu cởi quần áo của chính mình.

Bất quá chỉ là trong chốc lát, nửa thân trên mềm mại của cô gái đã lõa lồ trước mặt Crato, cô giống như một con thiên nga đang vươn cổ khoan khoái, lửa dục khiến cơ thể cô ngày càng căng cứng, bầu ngực vươn thẳng không hề che đậy cứ thế mà phơi bày trước ánh sáng ban ngày, nhũ hoa bên trên đỏ sẫm mê người như một thứ trái cây ngon lành khiến người ta muốn hái lấy. “Ngứa quá…thật là ngứa…” Nâng lên bàn tay nhỏ bé, ôm lấy hai bầu ngực mà hung hăng đùa bỡn, khiến chúng ngày càng nở rộ vừa đau vừa ngứa, thanh âm của Diệp Huyên lúc này đã mang theo nức nở. “thật là khó chịu…Hu hu, mau giúp em…giúp em…”

Vẻ mặt Crato không thay đổi nhìn Diệp Huyên, trong đôi mắt của cô hiện lên ánh nước trong suốt, mặc dù hiện giờ cô đang trước mặt hắn bày ra bộ dáng dâm mỹ mà rên rỉ tự an ủi chính mình, nhưng không biết vì sao, Crato lại thấy cô giống như một con vật nhỏ đáng thương, như mèo con chẳng hạn. cô cầu xin Crato, dùng âm thanh mềm mại, mang theo cả nức nở. cô cái gì cũng chưa làm, thậm chí là đụng đến một mảnh áo của Crato, nhưng cảm giác giống như đang có bàn tay mơn trớn cơ thể hắn vậy, cái lưỡi mềm mại ướt át liếm qua lại trước mặt Crato…Ánh mắt của người đàn ông càng âm u, vật to lớn trong quần cũng ngày càng hưng phấn. “Chết tiệt!” Cuối cùng, hắn hung hăng chửi thề một tiếng, động tác thô bạo ôm lấy mông của Diệp Huyên, môi của hắn áp vào đôi môi anh đào mềm mại của cô.

“A!” Diệp Huyên đau đớn kêu lên, cũng không biết có phải Crato quá mức vội vàng nên vẫn còn thiếu kinh nghiệm, răng của hai người đập vào nhau. Nhưng không ai trong hai người để ý, Diệp Huyên giống như được giải thoát liền đem mình dính sát vào cơ thể của Crato, bầu ngực sưng đỏ không ngừng ma sát với lồng ngực của Crato, hai chân cô mở rộng kẹp lấy thắt lưng của Crato, dâm dịch theo bắp đùi chảy xuống, rất nhanh quần của Crato bị làm cho ẩm ướt. Hai người bọn họ nhiệt tình đón lấy nhau, môi cùng môi chạm nhau, lưỡi cùng lưỡi dây dưa, cùng nhau trao đổi nước bọt làm thấm ướt khóe miệng của Diệp Huyên, cô vừa lợi dụng khe hở lúc triền miên mà nũng nịu rên rỉ, vừa bắt đầu làm càn cởi áo của Crato.

Crato thấy động tác của cô thật lâu lắc, liền nhanh chóng cởi hết trang bị trên người, hai người bọn họ liền trần truồng dán sát vào nhau. Diệp Huyên nhân cơ hội này đem đầu lưỡi từ trong miệng Crato rút ra, giọng nói của cô vẫn còn mang theo dư vị kích động, thở hổn hển từng cơn nói: “Cái này, lần này không tính là em cưỡng gian.”

Crato đang cởi váy của Diệp Huyên xuống, nghe vậy động tác liền dừng lại. hắn ngẩng đầu, trong con ngươi màu nâu kim loại giống như đang có ngọn lửa sôi trào, cũng không biết là dục hỏa, hay là lửa giận. Vẻ mặt Diệp Huyên vô tội nhìn hắn: “sẽ không có vấn đề gì chứ? Em muốn xác nhận một chút, dù sao…em cũng không muốn đi tù chung thân đâu.”

“cô tốt nhất nên im miệng lại.” Crato lạnh lùng trả lời, hắn thực sự không hiểu nổi người phụ nữ này đang nghĩ gì nữa, ở trước mặt một người đàn ông còn vài ba lần nhắc tới chuyện đó khiến hắn nổi nóng không thôi, rốt cuộc cô chính là cố tình khiêu khích, vẫn là không sợ sẽ chọc giận tới hắn. Crato nghĩ mình có nên hung hăng giáo huấn cho cô một trận. Nghĩ vậy, hắn không do dự nữa, bàn tay to bóp chặt lấy mông Diệp Huyên, đem cô đặt lên thân cây mà hôn kịch liệt.

Lần này cảm giác giống như một trận cuồng phong đột ngột kéo đến, Diệp Huyên nhận ra cô căn bản cũng không có biện pháp chống cự. Thậm chí cô còn bị hôn đến không thể hít thở, đầu lưỡi của người đàn ông quấy phá bên trong cái miệng nhỏ nhắn của cô, tàn sát bừa bãi từng chỗ một bên trong cổ họng cô, sức lực quá lớn, thiếu chút nữa muốn đem luôn cái lưỡi thơm tho của cô mà nuốt vào. “Ưm!-----ưm!------“ cô liều mạng đánh vào lưng của Crato, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn bị nghẹn đến đỏ bừng. Cuối cùng Crato cũng có lương tâm bỏ qua cái miệng nhỏ của cô, bày tay to với vào giữa hai chân cô, động tác mạnh mẽ đẩy hai chân thon dài của cô ra, gậy thịt cứng rắn chỉa vào miệng huyệt.

Crato đột nhiên dừng lại, bộ ngực của Diệp Huyên kịch liệt phập phồng lên xuống, cô vẫn chưa hoàn hồn lại từ nụ hôn vừa rồi, nhưng hoa tâm ngứa ngáy không ngừng nhắc nhở cô, “Em muốn…” cô nắm tay Crato, kiều mị rên rỉ giọng nói mềm mại dường như sắp chảy ra nước, “Mau tiến vào…Em muốn anh tiến vào a.”

Trong nháy mắt, trong lòng hắn ầm ầm bạo phát cảm giác muốn bạo ngược khiến Crato thiếu chút nữa phát cuồng. hắn chưa bao giờ có cảm giác kịch liệt nào như hiện giờ, muốn xông vào, muốn xỏ xuyên thật sâu vào người Diệp Huyên, khiến cho cô phải thét chói tai.

Và hắn đã làm vậy.

“A!” đột nhiên tiến quân thần tốc khiến Diệp Huyên nhanh chóng đã đến cao trào, gậy thịt của người đàn ông vừa lớn lại vừa cứng, đỉnh mở hoa môi, mở ra tầng tầng lớp lớp mị thịt, một mạch chọc tới nơi sâu nhất của tiểu huyệt. Trong sự hoảng hốt cô nghĩ mình đã sinh ra ảo giác, hành lang mềm mại bị chống đỡ tràn đầy, gậy thịt tỏa ra hơi nóng cơ hồ muốn hòa tan với mị thịt, dâm dịch dưới sự kích thích không ngừng kịch liệt tuôn ra, hoa huyệt càng ngày càng ẩm ướt, nhưng cũng co rút ngày càng chặt hơn.

Cảm giác lần này so với tối hôm qua không giống nhau, đều là bị ăn, nhưng tối hôm qua là vui sướng bị động. Crato có thể cảm giác được tiểu huyệt của cô gái đang mở ra mút lấy cây gậy của hắn, mà hắn lại có thể tùy ý giày vò cô, lúc nhẹ lúc nặng, khi thì nhanh khi thì chậm, hắn dùng gậy thịt đem tiểu huyệt mở rộng khiến cô khóc lên.

hắn không kìm được mà bật ra một tiếng hừ nhẹ từ trong cổ họng, được hoa huyệt bao bọc bên trong khiến gậy thịt lại phồng lớn hơn, Crato mạnh bạo cắn lấy cần cổ của Diệp Huyên. thật mất thể diện, một Tướng quân cao ngạo lại lần đầu tiên sinh ra ý niệm muốn vùi đầu xuống đất, mà hắn lại sảng khoái đến độ thiếu chút nữa đã bắn ra, dù chỉ là cắn vào cổ Diệp Huyên, nghĩ vậy hắn cố nén lại tiếng thở dốc trong cổ họng.

Chết tiệt! Chết tiệt! Người đàn ông gần như thất thố mà bật ra tiếng chửi thề trước cô gái dưới thân, tiểu huyệt của cô thật ẩm ướt, thật mềm mại, lại như thế mà mút vào, gậy thịt dễ dàng đỉnh đến nơi sâu nhất, mỗi một lần rút ra thì vách thịt bên trong lại lưu luyến không rời mà bao bọc chặt chẽ lấy thân gậy, khi cắm đi vào thì cơ thể thơm mát của cô sẽ không kìm được mà run rẩy, dâm dịch như mưa xì xì vẩy ra, đung đưa cao thấp khiến nàng rên rỉ yêu kiều, dục hỏa trong mắt của Crato bùng lên dữ dội.

“Ư, ư…thật nhanh a...Quá nhanh, Tướng quân…A, ư a…” Hai tay Diệp Huyên ôm chặt cổ của Crato, bởi vì trước sau bị đâm kịch liệt, cái miệng nhỏ phát ra tiếng rên nhỏ đứt quảng. Crato dùng tay nâng cái mông tròn trịa của cô lên, đem mặt vùi giữa hai bầu ngực của cô mà liên tục liếm mút. Diệp Huyên chưa từng nghĩ tới người đàn ông này cũng có lúc làm ra hành động kịch liệt như vậy, lưỡi của hắn phớt qua bầu ngực cứng rắn, rồi lần lượt ngậm lấy hai bên đầu vú vừa cắn vừa mút, giống như nếu không đem đầu vú mút đến rách da thì sẽ không bỏ qua.

Diệp Huyên thực sự là không chịu nổi, chỉ có thể ra sức kẹp chặt hoa kính, muốn đem Crato hút đến phải bắn ra. Crato hung hăng vỗ vào cái mông nhỏ của Diệp Huyên một phát, hắn ngẩng đầu, trong lúc hoảng hốt Diệp Huyên nghĩ mình đã thấy được ánh mắt giống như một con thú, đôi mắt nâu xinh đẹp vừa phát sáng lại lạnh lùng. Người đàn ông nhếch môi, âm thanh gợi cảm lướt qua bên tai Diệp Huyên nói nhỏ khiến cô run rẩy: “Tôi đã nói rồi, cô sẽ phải trả giá rất lớn.” hắn thậm chí còn gọi tên của Diệp Huyên, “Diệp…Huyên.”

Cái giá phải trả là gì? Bộ não đần độn của Diệp Huyên còn chưa kịp suy nghĩ cẩn thận. Rất nhanh, cô đãhiểu được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.