Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)

Chương 124: Chương 124: Phương Tây. Đẩy ngã thiếu tướng đế quốc - Ngoại truyện 2




“Ngô...” Diệp Huyên đang ngủ mơ mơ màng màng, cái mông nhỏ bị vỗ nhẹ, cô bất đắc dĩ mở mắt ra, Crato đứng ở trước giường nhíu mày nhìn vẻ buồn ngủ trên mặt cô: “Dậy ăn điểm tâm.”

“Hô, mệt quá...” Diệp Huyên chậm rãi ngồi dậy, theo động tác của cô, cái chăn tơ lụa trên người từ từ trượt xuống, lộ ra thân thể trần chuồng mềm mại. Chỉ thấy trên làn da trắng noãn chi chít dấu hôn, từ cổ đến bụng, trên hai bầu ngực in đậm dấu tay, đầu vú cứng rắn do bị nắn bóp trong thời gian dài vẫn còn trong tình trạng ứ máu sưng đỏ. Diệp Huyên duỗi người, cảm giác cả người đau nhức tiêu tán một chút, phát hiện người đàn ông này đang nhìn chằm chằm thân thể mình, cô tức giận liếc mắt, “Nhìn cái gì? Tối hôm qua làm lâu như vậy, chẳng lẽ bây giờ anh còn muốn nữa.”

“anh quả thật có ý nghĩ này, “ thấy vợ tức giận trợn to hai mắt, khóe miệng Crato không khỏi vểnh lên, “Nhưng nhìn tình trạng em bây giờ, anh có thể khắc chế một chút.”

“Hừ!” Diệp Huyên lại trợn mắt nhìn Crato, hắn đâu chỉ cần khắc chế một chút, chính xác là phải khắc chế thật tốt. hắn chẳng phân biệt thời gian địa điểm đã động dục!

Tuy bọn họ là vợ chồng mới cưới, vẫn còn trong thời gian trăng mật, thường xuyên lên giường với nhau là bình thường, nhưng Crato cũng quá phóng túng. Diệp Huyên hoài nghi dục vọng của hắn không lúc nào được thõa mãn, ngay cả lúc tắm hay ăn cơm. Có lúc Diệp Huyên đang nói chuyện, tên vô sỉ khốn kiếp này liền sát tới. Đầu tiên là giở thủ đoạn, sau đó là hôn cuồng nhiệt, thừa lúc Diệp Huyên mơ hồ, từng cái từng cái cởi quần áo cô, đưa cây gậy thịt đáng giận của hắn cắm vào.

Đáng thương Diệp Huyên đã tới tiểu hành tinh này được nửa tháng, ngay cả cửa cũng chưa ra khỏi. Mỗi ngày đều bị Crato đè dưới người, từ phòng ngủ làm đến phòng khách, lại từ phòng khách làm đến vườn hoa. Diệp Huyên tự trách mình không chịu thua kém, bị Crato khều nhẹ một cái cả người liền mềm nhũn, chỉ có thể mặc cho hắn muốn làm gì thì làm.

Mắt thấy tên ghê tởm này cười như không cười đứng ở một bên, tối hôm qua làm đến hơn nửa đêm, Diệp Huyên ngay cả chân cũng không khép lại được, hắn ngược lại áo mũ chỉnh tề, tinh thần sảng khoái, Diệp Huyên giận không có chỗ phát tiết. cô dùng chăn đem mình bao lấy thật kỹ, tránh cho Crato lại thú tính đại phát, mới đi tới phòng tắm.

Crato tiếc nuối thu hồi tầm mắt, ừ, giống như lần trước ở bồn rửa tay làm một lần cũng không tệ, đáng tiếc hôm nay không được.

Đến khi Diệp Huyên thu thập thỏa đáng thì bữa sáng cũng chuẩn bị xong. Bàn dài điêu khắc tuyệt đẹp ngày hôm qua còn chảy đầy dâm thủy cùng tinh dịch, hiện tại đã được người máy quét dọn dọn dẹp sạch sẽ, bây giờ đang đặt bữa sáng mỹ vị. Ngoài cửa sổ là ánh ban mai ấm áp, hôm nay trái đất đã vào đầu thu, trên tiểu hành tinh này lại là cảnh xuân rực rỡ.

Nơi này là một trong số những sản nghiệp khổng lồ của gia tộc Cra, là thương nhân về bất động sản có thế lực nhất Nebula đế quốc, Crato còn có thêm 3 tiểu hành tinh nữa ở gần Trái Đất, tiểu hành tinh này là hành tinh đẹp nhất trong số đó. Nơi này quanh năm ấm áp dễ chịu, trên mặt đất trải đầy các loại thực vật hiếm quý xinh đẹp tạo thành phong cảnh đặc biệt, là nơi luôn đứng đầu bảng xếp hạng thắng cảnh du lịch đẹp nhất trong 10 năm qua.

Nguyện vọng của Diệp Huyên chính là được đặt chân tới tiểu hành tinh xinh đẹp này, hiện tại côlại gả cho chủ nhân của hành tinh, thân là chồng Crato đươngnhiên muốn thỏa mãn nguyện vọng của vợ. Cra tướng quân vung tay lên, lợi nhuậnhằng năm hơn mười triệu CP của hành tinh này liền thuộc về Diệp Huyên. Mặc dù đối với tài sản của hắn, số tiền này chỉ là một góc của tòa núi băng nhưng người vợ bé nhỏ lại cảm động nước mắt lưng tròng, đêm đó ở trên giường ôn nhu lại mê người, tùy ý Cra tướng quân lăn qua lăn lại một trận.

Bây giờ nghĩ lại, Diệp Huyên có cảm giác mình lại mắc bẫy?

Bất kể như thế nào, hiếm thấy Crato đại phát từ bi, không kéo vợ ở trong phòng lăn lộn, mặc dù hai chân còn có chút ê ẩm, Diệp Huyên hưng phấn sai người chuẩn bị phi thuyền định ra cửa du ngoạn một phen.

Loại phi thuyền dân sự chỉ bay được với tốc độ chậm là phương tiện giao thông phổ biến nhất ở đây, trung tâm AI có thể khống chế nó thiết lập chế độ bay tự động, nhưng Diệp Huyên vì đã lâu không ra khỏi cửa, nhìn thấy loại phi thuyền đơn giản này còn vô cùng hứng thú dù bản thân là một quân nhân đã từng ra chiến trường.Crato thì nhàm chán ngồi bện cạnh Diệp Huyên, hai chân lười biếng duỗi thẳng, nhìn không chớp mắt gò má vợ mình.

một phút, năm phút, mười phút... hai mươi phút sau, Diệp Huyên rốt cuộc không nhịn được.

cô tức giận quay mặt sang, mày liễu khẽ nhếch: “Em đẹp mắt lắm ah?”

“Đẹp mắt.” Người đàn ông nhếch mép.

Diệp Huyên đỏ mặt. Tên ghê tởm này trước kia không phảilúc nào cũng lãnh đạm ngạo mạn sao, khi nào lại mờ ám như vậy. Ho khan một cái... cô hắng giọng giả bộnhư không có gì, “Đẹp mắt cũng không cho nhìn, em ra lệnh cho anhquay đầu qua chỗ khác!”

“Được rồi,” ngoài miệng mặc dù nói như vậy nhưng Crato không chỉ không quay đầu qua chỗ khác, ngược lại còn nghiêng người, gương mặt tuấn tú sát lại gần Diệp Huyên, “anh thỏa mãn yêu cầu của em, em cũng phải thõa mãn anh.”

“anh làm gì... Ưm, ưm..” Diệp Huyên còn chưa nói xong liền bị Crato cưỡng hôn không cho phép cô từ chối. Tay trái hắn giữ đầu cô, tay phải siết chặt cần điều khiển.

“yêu cầu của anh rất đơn giản.” Crato vừa hôn vừa khàn giọng nói.

“anh, anh dừng tay... không được, “ Diệp Huyên cố hết sức tránh khỏi miệng lưỡi của người đàn ông này. “anh im miệng!”. một giây sau, cô chưa kịp thở dốc lưỡi liền bị Crato nuốt vào, cô chỉ có thể ưm ưm a a, nói hàm hồ không rõ, “Phi thuyền.. Em còn phải điều khiển Phi thuyền...”

“Yên tâm, “ Crato buông đầu Diệp Huyên ra, một tay giữ hai tay cô ra sau lưng. Động tác như vậy khiến Diệp Huyên phải ưỡn ngực lên, từcái cổ thon dài hôn xuốngCratomột đường, môi mỏng rơi vào trước ngực, cắn mở nút áo. Mà cái tay còn lại thì khởi động hệ thống lái tự động, “Nó sẽ không rơi xuống.”

Phát hiện mình trốn không thoát, Diệp Huyên chỉ có thể đẩy nhẹ đầu Crato: “anh... Ừ, anh nhẹ một chút...” thật ra thì trong lòng cô cũng rất muốn, thân thể cô rất nhạy cảm. Sáng sớm lúc Crato hôn cô, huyệt nhỏ cũng đã ướt, cảm giác ngứa ngáy khó chịu, hai chân bủn rủn, Diệp Huyên đưa tay ôm cổ Crato, đỉnh vú cao ngất tùy ý để Crato ôn nhu bú, “Chân em rất mỏi.. Ưm a, không cho phép... không cho phép dùng tư thế kỳ quái...”

Dù sao ân ái cũng rất tốn thể lực, nếu lại làm tư thế con kiến leo cây gì gì đó, Diệp Huyên cảm thấy chân mình chắc phải phế bỏ. cô bỗng nhiên nghĩ đến, nếukhông có trọng lực, thì chẳng phải cũng không cần phí sức?

Có lẽ là thần giao cách cảm, một giây kế tiếp, Diệp Huyên phát hiện mình bay lên.

Craato đóng cửa bên trong buồng lái, toàn bộ buồng biến thành trạng thái mất trọng lực. Quần áo Diệp Huyên sớm bị hắn cởi hết sạch, quần lót gợi cảm bay bên cạnh hai người, Crato ngồi trên ghế nhẹ nhàng đẩy một cái, mượn quán tính đem Diệp Huyên đè ở trên vách khoang.

Cây gậy thịt vừa thô vừa cứng rắn đặt giữa hai chân, ngón tay thon dài tách ra cánh hoa đã ướt đẫm, dương vật đã cứng rắn từ lâu liền thuận thế cắm vào bên trong. Diệp Huyên phát hiện ở trạng thái này mình càng phí sức, bởi vì cô bắt buộc phải kẹp chặt eo Cratomới không bị bay đi. Côn thịt vừa chậm chạp vừa cường thế đem cô lấp đầy, có lẽ là phát hiện cô đang căng thẳng, Crato đè cái mông nhỏ, nhíu màynhìn cô: “Thả lỏng một chút, Diệp trung úy thân ái.”

“Em...” Diệp Huyên đang chuẩn bị nói chuyện, cây gậy to đột nhiên đâm mạnh tới chỗ sâu, cô hô lên một tiếng, bên trong hoa huyệt lập tức phun ra một cổ dâm thủy “Em không dám...”

“Em phải tin tưởng anh, “ Crato hôn lên đầu vú cứng rắn của cô, đem thân thể mềm mại của vợ ôm chặt trong ngực, “Em chỉ cần làm một chuyện, “ ánh mắt Diệp Huyên mê mang nhìn hắn, hắn lộ ra nụ cười xấu xa, “Đó là kẹp chặt dâm huyệt của mình.”

Vừa dứt lời, một cảm giác mãnh liệt ập tới. trong nháy mắt Diệp Huyên liền cao trào, cây gậy thịt rút ra cắm vào vừa sâu vừa mạnh, mỗi một lần đều đụng vào điểm nhạy cảm trong hoa huyệt, cắm thẳng vào tử cung. Dâm thủy tràn ra lại bị cây gậy thịt cắm vào vẩy ra bay tung tóe.

Loại cảm giác này thật là kỳ diệu... Bởi vì không có trọng lượng, cả người Diệp Huyên nhẹ bỗng không làm được gì, nhưng trong người cô lại sắp bị cây gậy của hắn xuyên thủng, Diệp Huyên gần như chỉ có thể dựa vào cây gậy thịt kia chống đở thân thể, mà nó cũng đoạt đi toàn bộ suy nghĩ của cô. Ánh mắt cô mờ mịt, chỉ thấy những dâm dịch chảy ra ở trong không khí hình thành từng viên nước trong suốt, theo tần số Crato ra vào càng lúc càng nhanh, tinh hoàn đánh lên hoa môi, khiến dâm thủy hòa lẫn với tinh dịch đều biến thành bọt nước trắng xóa, sau đó chúng trôi lơ lửng ở trong không khí. Hình ảnh như vậy so với lúc trước càng dâm mỹ hơn, khiến cho dục vọng của hai vợ chồng càng dâng trào. Diệp Huyên ngay cả tiếng rên rỉ cũng không phát ra được. Hoa huyệt không ngừng co rút buộc chặt, lại có một dòng chất lỏng ấm áp chảy ra, cô cũng không biết mình cao trào bao nhiêu lần.

Lần sau, trước khi ngất đi, Diệp Huyên cắn răng nghiến lợi nghĩ tuyệt đối không để Crato toại nguyện!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.