Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)

Chương 261: Chương 261: Thế giới hiện tại 10




Đùng đoàn!

Diệp Huyên đang ở phòng bếp rửa hoa quả, nghe trong phòng khách truyền đến một tiếng nổ, nàng cũng không vội vàng chạy đi xem xét, mà chậm rãi rửa xong hoa quả, lấy mâm đựng tốt rồi, mới thản nhiên bưng mâm đựng trái cây đi ra ngoài.

Vừa vào phòng khách, đã thấy nam nhân đang đứng trước TV, nhìn thấy nàng đến, vội vàng buông tay, bày ra một bộ dáng vô tội: “Cái thứ gọi là đồ điện gì đó này thật sự kỳ diệu, sao bên trong còn có người nhỏ đang hoạt động?”

Ai, yên lặng thở dài, Diệp Huyên thật muốn cho bản thân một chút buông lỏng. thật vất vả dạy dỗ Cesare được rồi, giờ thì tốt rồi, lại tới một “Cổ nhân” cái gì cũng không hiểu nữa, nàng đi qua đưa hoa quả cho nam nhân: “Ăn trước chút hoa quả đi, Cửu lang.”

không sai, nhân cách trước mắt chiếm cứ thân thể Cố Dần Thành này, đúng là Tiêu Diệp.

Tiêu Diệp nghe vậy, cầm lấy trái cây thử một miếng, câu môi cười nói: “Vẫn là A Huyên thương ta.” Tuy rằng trái cây này hương vị không bằng cống phẩm, nhưng A Huyên tự tay đưa cho hắn, đương nhiên mĩ vị.

Thương thương thương, thương cái đại đầu quỷ anh a, Diệp Huyên yên lặng châm chọc, hoa huyệt giữa hai chân nàng bị cầm thú này thao phát đau. Nàng tốt xấu gì thân thể cũng là người tu tiên có linh pháp, kết quả chịu đựng một đống lớn nam nhân như sói như hổ thế này, buổi sáng vừa mở mắt đã bị thao, buổi tối nhắm mắt lại, vẫn đang bị thao.

Cesare là quỷ súc, nàng không dám chọc vào, ngày đó nhân cách Tiêu Diệp vừa toát ra, nàng vươn mộtcước liền đá nam nhân trên người xuống. Đáng tiếc Tiêu Diệp là loại người nào a, như kẹo mè xửng bò lên, ôm nàng lại sờ lại hôn, Diệp Huyên bị dỗ thất điên bát đảo, đã bị cầm thú này đắc thủ. Tinh tế nghĩ lại, nhiều nam nhân như vậy, nhân cách phù hợp với bản tính Cố Dần Thành nhất, chính là thằng nhãi Tiêu Diệp này. đã phúc hắc lại không biết xấu hổ, Đại La thần tiên cũng không chịu nổi a.

Tự giác không chịu nổi Tiêu Diệp, Diệp Huyên đành phải biến đổi biện pháp tìm việc cho hắn làm, dạy hắn học các loại máy móc hiện đại, cái gì lái xe, lên mạng, mọi thứ đều để hắn học. Tiêu Diệp cũng cảm thấy thú vị, hắn khác với Cesare, Cesare học xong, cũng đều để mấy thứ đó sang một bên, đối với cách sống của người hiện đại hoàn toàn không có hứng thú, chỉ cảm thấy hứng thú với thao Diệp Huyên.

Tiêu Diệp lại hưng trí bừng bừng, đâm đầu vào đi đông đảo tây, hắn lại thập phần trí tuệ, không đến vài ngày, đã có khuông có giống dạng biết dùng cả Weibo. Thử nghĩ người có thể làm hoàng đế, còn khôngdùng nổi tương tác network? Đương nhiên, hắn đối với thao Diệp Huyên như trước vẫn thật có hứng thú.

Diệp Huyên cũng mặc kệ hắn ép buộc, càng tùy ý hắn lắc lư ở trong trang viên, mỗi khi nhìn thấy cái gì mới mẻ đều phải đi tới đưa cho Diệp Huyên nhìn xem, lại hỏi Diệp Huyên là cái gì.

Hôm nay Diệp Huyên đang dựa trên xích đu trong ban công đọc sách, Tiêu Diệp lại cầm cái gì khôngbiết đi đến, tự tay đưa tới trước mặt Diệp Huyên: “A Huyên, đây là cái gì?”

Diệp Huyên tập trung nhìn, giữa hai ngón tay nam nhân thon dài mang theo một cái áo mưa mỏng manh, động tác vốn là có chút buồn cười lại thất lễ, nhưng hắn làm tao nhã đẹp mắt. Tay kia còn cầm hai cái hộp nhỏ màu sắc rực rỡ, Tiêu Diệp hiện giờ cũng có thể mờ mịt đoán được vài chữ giản thể, cầm lấy cái hộp nhỏ nhìn chữ phía trên thì thầm đọc: “Nhạy cảm siêu mỏng... có hoa văn... A Huyên, ta thấy cái này đặt ở một góc tủ quần áo, chẳng lẽ là thứ để mặc lên? Nhưng mà, thế này cũng quá nhỏ.”

không nhỏ, thái dương Diệp Huyên co giật, đây chính là loại cỡ siêu lớn. Nàng thật không nghĩ tới, Cố Dần Thành lúc đổi mới đồ dùng trong trang viên, thế nhưng còn nhớ rõ cũng đổi cả áo mưa. Nàng và Cố Dần Thành đều là người tu tiên, tu vi càng cao, khả năng thụ thai lại càng nhỏ, cho nên lúc hoan ái cũng không cần thiết lo lắng chuyện tránh thai. Trước kia mua thứ áo mưa linh tinh này, hoàn toàn là Cố Dần Thành muốn chơi đùa tình thú, dùng vài lần thì bỏ qua. không nghĩ tới thế nhưng bị Tiêu Diệp phát hiện ra, vậy phải làm sao bây giờ, Diệp Huyên cũng không thể dối gạt hắn. Phải biết rằng Tiêu Diệp thông minh tuyệt đỉnh, hiện thời đến lên mạng đều học được, phát hiện nàng hàm hồ, đương nhiên sẽ đi tra.

Nàng đành phải thành thành thật thật nói: “Đây là áo mưa, là nam nhân đeo lúc chơi cái đó.”

“Vì sao phải đeo?” Tiêu Diệp cầm một cái áo mưa, còn kéo kéo mỏ ra, phát hiện vật nho nhỏ này cực kì co dãn, không khỏi khoa tay múa chân ở trong lòng một chút, ra vẻ... dương vật của hắn vẫn có thể miễn cưỡng cho vào.

“Nếu đeo lên, tinh dịch bắn ở bên trong, sẽ không lưu ở trong cơ thể nữ tử.” Thấy nam nhân còn muốn hỏi, Diệp Huyên dứt khoát lấy đi cho vào trong thùng rác, “nói linh tinh cái gì, nếu anh tò mò, tự mình thử xem không phải được sao.”

Nàng bất quá là nói qua loa tắc trách, ai ngờ Tiêu Diệp nhíu mày: “Ta quả thật có ý đó, chỉ tiếc khôngbiết sử dụng vật này, vậy thỉnh nương tử dạy ta?”

“...” Diệp Huyên yên lặng nôn ra một ngụm lão huyết, đáng giận, lại bị cầm thú này lừa.

Vì nàng nói trước, nàng đành phải phụ trách đến cùng, định túm Tiêu Diệp vào phòng, ai ngờ Tiêu Diệp không chút sứt mẻ: “Cứ đeo ở chỗ này đi.”

Diệp Huyên tức giận đến không được: “Giữa ban ngày!”

Tiêu Diệp chậm rãi tiếp lời: “Đúng là lúc phù hợp để tuyên dâm.”

Diệp Huyên: “...” Ông trời, cầu ngươi thu yêu nghiệt này đi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.