Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)

Chương 256: Chương 256: Thế giới hiện tại (H) 5




“... Cố, Cố Dần Thành?” Diệp Huyên chần chừ hỏi.

Sau đó nàng nhìn thấy nam nhân đang cưỡi ở trên người mình gật gật đầu, đúng lúc có một giọt mồ hôi từ trên trán hắn rơi xuống, tạch một tiếng vang nhỏ không thể nghe rõ, đọng ở trên tuyết nhũ đã bị xoa nắn tràn đầy dấu tay.

Cố Dần Thành vốn còn đang sững sờ, lúc này không tự chủ được nhìn theo giọt mồ hôi rơi xuống kia, ánh mắt lướt qua hai vú no đủ, cái rốn tinh xảo, thắt lưng mảnh khảnh... Diệp Huyên liền cảm giác được, côn thịt vẫn ở trong hoa huyệt kia ẩn ẩn nhảy lên, lại trướng lớn một vòng.

“Cố Dần Thành...” Nàng lại lặp lại tên của nam nhân một lần nữa, bên môi tràn ra một cái cười khẽ. Cố Dần Thành bản năng cảm thấy không đúng, còn chưa kịp mở miệng, chỉ thấy Diệp Huyên nâng chân lên, cười tươi như hoa một cước đạp hắn rơi xuống đất.

Đứng dậy vỗ vỗ tay, tùy tay kéo khăn giấy bên cạnh xoa xoa hạ thể hỗn độn không chịu nổi, Diệp Huyên cũng không thèm liếc mắt một cái nhìn Cố Dần Thành đang nằm trên mặt đất kêu đau, lập tức đivào phòng tắm.

Đợi lúc nàng tắm rửa sạch sẽ đi ra, Cố Dần Thành đang ngồi ở trên giường cầm quyển sách để đọc, tay mắt lanh lẹ quăng sách đi, che hạ thể đáng thương hề hề nhìn nàng: “... Bị gãy.”

Gãy cái em gái anh a! trên thái dương gân xanh ẩn ẩn run rẩy, Diệp Huyên thật muốn lại một cước đá vung lên đá đồ vô sỉ này đến bán thân bất toại.

“thật sự rất đau, không tin em sờ đi.” Nam nhân bắt được tay nàng kéo vào háng, trên mặt lộ ra vẻ ẩnnhẫn lại vô tội, nhân cơ hội từ phía sau ôm vòng lấy thắt lưng nàng, kéo Diệp Huyên vẫn chỉ mặc áo tắm vào trong lòng, “Tiểu Huyên”, hắn thấy Diệp Huyên không giãy dụa, trong lòng hơi ổn định, trong đối mắt đen phiếm ra ý cười, “Em cũng thật nhẫn tâm, không sợ chồng em tàn phế, tính phúc nửa đời sau của em làm sao bây giờ.”

Diệp Huyên không để ý đến hắn, giận dữ: “nói! Lúc trước xảy ra chuyện gì.”

“Cái gì là làm sao.” Cố Dần Thành giả ngu, vừa thấy Diệp Huyên làm vẻ muốn đẩy hắn ra, hắn vội vã thỏa hiệp: “Được được được, anh nói anh nói.”

Cố Dần Thành biết Diệp Huyên không dễ lừa gạt, mắt thấy nếu không thể dối gạt cho qua, đành phải nói rõ toàn bộ.

hắn sở dĩ biến thành ý thức hỗn loạn, tinh thần phân liệt, là vì hắn một lần nữa mạnh mẽ khởi động hệ thống sáu thế giới hư để có thể làm Diệp Huyên nhớ lại. Lúc trước hệ thống đó là vì khai phá công năng cộng tình mới sử dụng để thí nghiệm, Diệp Huyên bởi vì sau sự cố thí nghiệm mà mất trí nhớ, Cố Dần Thành nhân tiện dùng quyền hạn quản lý viên triệt để phong bế hệ thống.

Vài thập niên sau lại mở ra, không nói Cố Dần Thành hao phí đại lượng tinh thần lực, vì trong quá trình làm nhiệm vụ nhắc nhở Diệp Huyên, hắn không thể không mạnh mẽ thức tỉnh ý thức của bản thân. Tuy mỗi lần đều chỉ ngắn ngủi một chớp mắt, nhưng như thế cũng làm ý thức của Cố Dần Thành bị ảnh hưởng, cuối cùng làm cho ý thức của hắn hỗn loạn, khiến cho nhân cách của những đối tượng vốn chỉ tồn tại ở nơi phát ra nhiệm vụ lại xuất hiện trong ý thức của hắn.

hắn vẫn muốn lừa gạt Diệp Huyên, cho nên trước khi Diệp Huyên thức tỉnh liền từ trong thế giới nhiệm vụ thoát ra, ẩn thân ở một nơi cực kì bí mật, tính toán chờ bản thân khôi phục bình thường mới hiệnthân. Ai biết ý thức của hắn bị nhân cách Crato xâm chiếm, “Crato” rời khỏi nơi đó, chủ động đi tìm Diệp Huyên.

“Chẳng lẽ về sau anh sẽ luôn luôn như vậy?” Diệp Huyên cau chặt mày.

“Đương nhiên là không phải”, Cố Dần Thành cười lắc đầu, “Em yên tâm, từ trước khi anh bắt đầu nhiệm vụ đã đoán trước sẽ có loại tình huống này, ý thức hỗn loạn chỉ là nhất thời, chờ thêm một thời gian ý thức vốn có khôi phục bình thường rồi, nhân cách xuất hiện thêm này tự nhiên sẽ biến mất.”

Diệp Huyên cũng không tin hắn: “thật sự không phải đang dối gạt tôi?”

Cố Dần Thành bất đắc dĩ: “Tiểu Huyên, anh không đáng giá em tin tưởng như vậy?”

Diệp Huyên cười lạnh, không có cách nào, anh trước đây đã lừa gạt nhiều lắm.

Cố Dần Thành không biết làm sao, chỉ đành nói: “Nếu em không tin, đợi trời sáng đi Cục quản lý xuyên không, dùng dụng cụ kiểm tra một chút, sẽ biết anh đều nói thật.”

Diệp Huyên thế này mới yên tâm, không chút khách khí bỏ bàn tay to của nam nhân đang dao động ở trên lưng nàng ra, chỉ về phòng khách: “Chỗ của anh ở đó.”

Cố Dần Thành bẹt bẹt miệng, quang mang trong đôi mắt đen ảm đạm xuống, giống như một con chó to đáng thương: “anh cho rằng... em rất nhớ anh.”

Nếu Diệp Huyên chưa khôi phục trí nhớ, xác định vững chắc đã bị bộ dáng ủy khuất này của hắn lừa gạt. Đáng tiếc hiện giờ nàng biết rõ người trước mắt này là một kẻ vô sỉ phúc hắc cỡ nào, chợt nhíu mày: “Đúng vậy, tôi thật rất nhớ anh.” Nhớ phải đánh chết anh.

Mắt thấy kế sách giả vờ đáng thương thất bại, Cố Dần Thành cọ cọ qua ôm nàng, bắt đầu mặt dày mày dạn: “Em xem, sofa nhỏ như vậy, anh ngủ ở phía trên chân cũng không thể duỗi thẳng, em nhẫn tâm?”

“Nhẫn tâm.”

“anh chỉ ôm em ngủ một đêm, cam đoan cái gì cũng không làm, em tin tưởng anh.”

“không tin.”

“Lúc trước không phải chỉ mới làm được một nửa, chẳng lẽ... em cũng không muốn?”

“không muốn.”

Vài câu cứng rắn nện xuống, Cố Dần Thành chợt nhíu mày, bắt được tay Diệp Huyên ấn vào giữa hai chân: “anh mặc kệ, em không muốn, nhưng anh rất muốn”, dứt lời lại mềm giọng, lấy mặt cọ đến cọ đibên cổ Diệp Huyên, “Tiểu Huyên, anh rất nhớ em... Trong lòng nhớ em”, đẩy thắt lưng đâm đâm ở dưới hông Diệp Huyên, “Nơi này cũng nhớ em...”

“anh vừa mới không phải nói đã bị gãy?” Diệp Huyên hừ lạnh.

“Đúng vậy”, Cố Dần Thành mặt đầy vô tội, “Nhưng em kiểm tra nó thì tốt rồi.”

Diệp Huyên lúc này thật sự bị hắn cuốn lấy không thể cáu kỉnh nổi, dở khóc dở cười: “không biết xấu hổ!”

“Đúng đúng đúng, anh không biết xấu hổ”, nam nhân thấy nàng không chống đối, một tay ôm ngang nàng lên đặt trên giường, cảm thấy mỹ mãn bò lên, “Lập tức cho em kiến thức một chút cái gì mới là nghiêm túc không biết xấu hổ.”

“... Cút ngay.” Nữ tử nỉ non, thanh âm lại càng ngày càng mềm nhẹ, cuối cùng hoàn toàn biến thành rên rỉ mềm mại lại mị hoặc...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.