Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)

Chương 267: Chương 267: Tiền truyện 3




Diệp Huyên từ khi bái nhập vào môn hạ phái La Phù, bắt đầu từng bước sống cuộc sống an nhàn thoải mái của nàng. Tuy rằng đại bộ phận đệ tử ngoại môn đều đâm đầu muốn lao vào trong nội môn, đến cùng cũng vẫn có mấy đồng môn cùng chung chí hướng với Diệp Huyên, trong đó quan hệ tốt nhất với nàng, là một tiểu cô nương tên là Nam Tinh.

Bất quá Nam Tinh khác với Diệp Huyên chỉ thích ở trong nhà, nàng thích náo nhiệt, hơn nữa thích nhất bát quái. Diệp Huyên biết đến bát quái đồn đại về Lâm Uyên, hơn phân nửa đều là Nam Tinh nói cho nàng. Trong phái La Phù từ chưởng môn cho tới tạp dịch, chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay, Nam Tinh đều có thể không biết từ nơi nào tìm hiểu ra một đống tin tức lắt léo.

Mà trong miệng nàng nhắc tới nhiều nhất, đương nhiên là vài đệ tử nổi bật trong phái, trừ Lâm Uyên, còn có thiếu nữ gặp trong ngày Diệp Huyên tham gia đại hội chọn lựa đệ tử, được coi là tư chất thượng thượng kia.

Thiếu nữ này lúc đó đã được điện chủ Ngọc Hoa tiên tử cung Thất Tinh, phái La Phù thu vào môn hạ, vừa vào cửa đã là đệ tử trực hệ, dựa theo phái La Phù, xếp trong đồng lứa này là “Nam Lâm nữ Quỳnh”, được ban thưởng phong hào Quỳnh Hoa.

Sau đó Quỳnh Hoa như mở ra truyền kì, lúc mới nhập môn còn chưa có tu vi, kết quả nửa năm luyện khí, năm đầu là Trúc Cơ, ngắn ngủn ba năm đã thành tu sĩ Kim Đan, khiến người ta sợ rớt cằm. Từ đây, nàng ta nổi bật thậm còn vượt qua Lâm Uyên, người người đều nói phái La Phù hiện thời hai có đại đệ tử, một nam một nữ, đều kỳ tài ngút trời, phái La Phù có người kế tục, ít nhất còn có thể kéo dài hơn ngàn năm huy hoàng.

nói đến Diệp Huyên, Nam Tinh và Quỳnh Hoa đúng là một đường cùng nhập môn, Nam Tinh luôn nhịn không được cảm khái: “Người so với người, tức chết người a.”

Diệp Huyên lại cảm thấy buồn cười, các nàng và Quỳnh Hoa đâu có chỗ nào giống nhau, vốn chính là người không có liên quan. Đáng tiếc ý tưởng này rất nhanh đã bị chứng minh là sai mười phần, mộtngày Nam Tinh lại bị kích động tìm đến Diệp Huyên tán gẫu bát quái có liên quan tới Quỳnh Hoa: “A Huyên, A Huyên, ngươi có nghe nói không! Vị Quỳnh Hoa tiểu sư muội của chúng ta kia, chậc chậc, tư chất tốt, tu vi cao, dáng vẻ cũng xinh đẹp, cái này không nói, nàng thế nhưng còn có tài thơ! thật sự là thiên đạo cũng quá bất công!” Dứt lời Nam Tinh liền đọc một bài thơ Quỳnh Hoa làm, nàng vừa đọc, Diệp Huyên ánh mắt càng trừng càng lớn, đến cuối cùng đã ngây ra như phỗng.

Này này này, đây không phải Thanh Bình điều của Lý Bạch sao?!

Diệp Huyên thế mới biết, Quỳnh Hoa là người xuyên không.

Xuyên không chia làm thân xuyên và hồn xuyên, cái gọi là hồn xuyên, cũng không khác nhiều với tu chân giới đoạt xá. Cái gọi là thân xuyên, chính là như Diệp Huyên, thân thể của chính mình xuyên qua thời không, tới thế giới khác. Liên tưởng đến Nam Tinh nhắc tới, Quỳnh Hoa không cha không mẹ, trong môn phái khảo sát xuất thân lai lịch của nàng ta, nàng ta nói bản thân là từ một đại lục khác đến, Diệp Huyên trong lòng đã nổi lên nghi ngờ.

Nàng vì thế nhờ Nam Tinh giúp mình tìm hiểu thời gian và địa điểm Quỳnh Hoa xuất hiện tại châu Tùng Vân, qua một đoạn khúc triết, quả nhiên nghe được, vừa vặn đúng vào thời gian Diệp Huyên vừa xuyên không tới.

Đồng dạng đều là thân xuyên, lại cùng đều là ở ba năm hai tháng trước, xuất hiện tại địa phương cách thành Nam Kha không xa, Diệp Huyên không thể không có một phỏng đoán, người hại nàng bị thời không loạn lưu đưa đến, bắt buộc xuyên không, tám chín phần mười chính là Quỳnh Hoa.

Đáng tiếc nàng dù đã biết chuyện này, cũng không để làm gì, nàng không có khả năng tiến đến túm cổ áo Quỳnh Hoa, mắng nàng ấy hại mình vô tội lại bị chuyện không hay ho, ván đã đóng thuyền, có nói gì cũng không có ý tứ.

Cho nên Diệp Huyên và Quỳnh Hoa quan hệ chỉ dừng ở đây, nàng như cũ làm ngoại môn đệ tử khôngcó tiếng tăm gì, bàng quan với chuyện Quỳnh Hoa thanh danh càng ngày càng vang dội, cái gì “đệ nhất mỹ nhân phái La Phù”, “ tài nữ Tu Chân Giới chưa từng có”, “ tiên tử được nam tu sĩ hoan nghênh nhất Châu Tùng Vân” vân vân, danh hào nhiều đếm không xuể được đặt ở trên đầu Quỳnh Hoa, Diệp Huyên nghe, còn cảm thấy có chút thú vị.

Chỉ tiếc thế giới này người xuyên không không chỉ có một mình Quỳnh Hoa, nếu không Diệp Huyên đãhoài nghi mình có phải đã xuyên đến một quyển tiểu thuyết lấy Quỳnh Hoa làm nữ nhân vật chính.

Lúc này, nàng bị Quỳnh Hoa dẫn một đám nữ đệ tử ngăn cản, mới phát hiện mình vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy nữ nhân vật chính trong truyền thuyết này. Ừ, Diệp Huyên âm thầm gật đầu, quả nhiên xinh đẹp như trong đồn đãi.

Trong óc chạy cháy máy, nàng ở bên ngoài một bộ dáng nghiêm trang, nghe Quỳnh Hoa hỏi, liền lấy ngọc bài Lâm Uyên đưa cho nàng ra: “Ta đến thay Lâm Uyên sư huynh lấy đồ.”

Quỳnh Hoa ngẩn ra, không khỏi nhíu nhíu mày: “Lâm Uyên sư huynh không phải đi ra ngoài du lịch sao?”

Hóa ra tên kia ở bên ngoài du lịch a, xem ra là bị người nào ám toán, sau đó trốn về sơn môn, Diệp Huyên vội lấy ra cớ Lâm Uyên nói cho nàng: “Nguyên là sư huynh gửi phi thư căn dặn.”

Lời này vừa nói ra, mấy người nữ đệ tử đi theo Quỳnh Hoa ánh mắt đều bay loạn, âm thầm đánh giá Diệp Huyên đứng ở trước mặt mọi người, thấy nàng mặc một thân đệ tử ngoại môn, không khỏi kỳ quái người này là ai, có thể thân mật với Lâm Uyên sư huynh đến mức có phi thư lui tới. Huống hồ ngọc bài động phủ của sư huynh đang ở trên tay nàng, sư huynh tín nhiệm nàng, hiển nhiên rõ ràng.

Diệp Huyên không biết suy nghĩ trong lòng mọi người, nàng trả lời không có sơ hở, tuy rằng Quỳnh Hoa còn muốn hỏi lại, đến cùng cố kị ở đây nhiều người, gật gật đầu dẫn người rời đi.

Diệp Huyên thế này mới vội vàng về tiểu trúc lâu của mình, đẩy cửa, chỉ thấy Lâm Uyên ngồi ở trên sạp, băng vải trên người đã quấn tốt rồi, đang khoác áo đọc sách. Nghe tiếng cửa mở, mới ngẩng đầu lên, còn chưa nói chuyện, đã thấy Diệp Huyên trên mặt ửng đỏ, vội nhao tới lấy đi quyển sách trên tay hắn, lại đem túi bách bảo nhét vào trong lòng hắn: “Đan dược đều ở trong này, sư huynh mau ăn vào đi.”

Khi nói chuyện, đem quyển sách kia giấu ở sau người, lén lút một cước đá vào phía dưới sạp.

Động tác nhỏ này của nàng đương nhiên không trốn được ánh mắt Lâm Uyên, đáy mắt nam nhân không khỏi ý cười càng sâu, chậm rì rì nói: “Sách không tệ.”

Diệp Huyên mặt nhất thời càng đỏ, quyển sách kia là nàng tùy tay đặt ở trên bàn con, chính là thoại bản nàng mua ở trong thành Nam Kha. Ngày thường nhàn hạ vô sự, Diệp Huyên cùng vài sư tỷ muội cũng xem loại sách này tiêu khiển. Vì xem thoại bản, nàng mới khẳng định thế giới này còn có người xuyên không khác, nếu không thoại bản ngôn tình Mary Sue khoa trương lại giả tạo cùng với thoại bản thích tô vẽ mặt mũi như thế này từ đây mà đến.

Đương nhiên, mới vừa rồi Lâm Uyên xem vốn không phải hai loại này, mà là một quyển thoại bản ngôn tình hơi tươi mát. Chính là, nam nữ nhân vật chính là một đôi sư huynh muội...

Căn cứ nguyên tắc thua người không thua trận, Diệp Huyên khụ hai tiếng, đem nhiệt ý trên má áp chế đi, mới làm bộ như không có việc gì nói: “Sư huynh cũng thích xem? Sư muội chỗ này còn có không ít, ta đi lấy cho sư huynh ngay.”

“À?” Lâm Uyên chợt nhíu mày, “Đều là giống như quyển vừa rồi, thân phận nam nữ nhân vật chính... không giống người thường?”

Diệp Huyên hận nghiến răng nghiến lợi: “Sư huynh hiểu lầm, loại như vậy, chỉ có một quyển.”

“À”, Lâm Uyên thế này mới thôi cường điệu, cười tủm tỉm trả lời, “Ta đây xem quyển mới vừa rồi kia.”

Diệp Huyên: “...” Đáng giận! Đến cùng là ai nói người này tao nhã, làm người khiêm tốn, thật muốn đuổi hắn ra khỏi nhà!

Rất nhanh, Diệp Huyên liền phát hiện bản thân chỉ sợ đã nhìn ra bộ mặt thật của Lâm Uyên.

Ở phái La Phù, không, thậm chí là ở trong Tu Chân Giới hắn đều có thanh danh vô cùng tốt. Tuổi còn trẻ tu vi đã đến cảnh giới Nguyên anh, mà sinh ra vừa anh tuấn bất phàm, tính tình ôn hòa, đối nhân xử thế nhất quán đều chu đáo có lễ, tác phong nhanh nhẹn. một người nam nhân gần như hoàn mỹ đến vậy, nói là các nữ tử chưa kết hôn trong Tu Chân Giới đều muốn gả cho hắn, có vẻ hơi khoa trương mộtchút, nhưng mà cứ khoa trương như vậy đi.

Cho nên lúc Diệp Huyên sâu sắc nhận thấy bản chất vô lại của Lâm Uyên, nàng một lần nữa cảm thấy mình biết nhiều lắm, nhưng mà...

“Sư muội”, Lâm Uyên kéo kéo đạo bào trên người mình, “Bộ quần áo này ta đã mặc mấy ngày, có thể thỉnh sư muội lại đi một chuyến, tới động phủ giúp ta lấy mấy bộ quần áo để tắm rửa?”

Diệp Huyên cảm giác gân xanh trên thái dương đang bang bang nhảy lên, mấy ngày nay nàng tổng cộng chạy đến động phủ Lâm Uyên sáu lần, giúp hắn lấy đan dược, pháp khí, Ngọc Giản, linh thạch đưa tin... vân vân, thượng vàng hạ cám tất cả mọi thứ. Diệp Huyên không thể không nhận một đống lớn ánh mắt đồng môn lộ vẻ kỳ quái nhìn nàng đi tới đi lui từ Trường quan động thiên tới tiểu trúc lâu, nàng nhắm mắt lại cũng có thể nghĩ đến sẽ có lời đồn đãi gì truyền ra.

không chớp mắt một cái, đệ tử ngoại môn, trong tay như sao lại có ngọc bài động phủ của Lâm Uyên sư huynh? Hơn nữa sư huynh còn truyền phi thư cho nàng, còn để nàng hỗ trợ lấy đồ. Đó là ánh mắt lăng trì của một đám sư tỷ muội, còn kém chút nữa áp Diệp Huyên muốn chui xuống đất.

Nàng thật muốn kéo vạt áo Lâm Uyên rống giận lên với kẻ đáng ghét này, ngươi nha là không phải cố ý, lấy thứ này thứ nọ! Sao không nói một lần cho xong!

Đáng tiếc nàng không dám, nàng đành chịu.

Cho nên Diệp Huyên đành phải nhịn xuống xúc động trợn trắng mắt, cứng rắn nói: “Sư huynh, trênngười huynh mặc bảo y.”

Bảo y không phải quần áo phổ thông, căn bản sẽ không bị bẩn, bởi vậy cũng không cần thiết phải tắm rửa.

“Nhưng mà ta có khiết phích.” Lâm Uyên cười tủm tỉm trả lời.

Diệp Huyên: “...” Làm sao bây giờ, rất muốn đánh hắn.

Thấy Diệp Huyên không nói, Lâm Uyên nói: “Hay là sư muội không đồng ý? Cũng đúng”, hắn nhịn không được thở dài, “Vốn là ta phiền toái sư muội, sư muội hảo tâm khẳng khái thu lưu ta, ta cũng không nên đưa ra quá nhiều yêu cầu, thật có lỗi, sư muội.” Dứt lời đứng lên, có chút ảm đạm xoay người muốn đi.

Diệp Huyên thấy bóng lưng hắn hơi tiêu điều, lại nghĩ đến mình mới vừa rồi thoáng nhìn, nam nhân trong mắt thất lạc, thấy thế nào cũng cảm thấy là mình khi dễ Lâm Uyên. không đúng, nàng ở trong lòng lớn tiếng hò hét, bị chiếm tiện nghi rõ ràng là ta, vì sao đuối lý cũng là ta...

Nàng bên này còn chưa kịp suy nghĩ cẩn thận, động tác của thân thể đã trước đầu óc một bước, mộtphen túm lấy tay Lâm Uyên: “Sư huynh, đừng... Ta giúp huynh lấy đồ là được.”

Lâm Uyên quay đầu lại, trong mắt tràn đầy ý cười ôn nhu, hắn cúi đầu phát ra một tiếng than thở như cảm khái: “Sư muội, muội thật tốt.”

không biết vì sao, Diệp Huyên cảm thấy mặt nóng lên, dưới ánh mắt nhìn chăm chú kia, từ tai đến cổ, cỏ khuôn mặt đã đỏ bừng. Nàng vội bỏ tay Lâm Uyên ra, xoay người chạy ra ngoài cửa, thiếu nữ mang theo thanh âm hốt hoảng xa xa truyền đến: “Sư huynh, ta, ta đi lấy quần áo giúp huynh!”

“Phốc, con thỏ nhỏ.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.