Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt)

Chương 133: Chương 133: [Tu tiên] Đẩy ngã bệnh kiều (8)




Thời gian cứ trôi qua từng ngày, Diệp Huyên vẫn bị Tạ Duật Chi nhốt trong căn phòng đó. Mỗi ngày, Tạ Duật Chi đều ghé qua xem nàng, ôm nàng trò chuyện, nhưng đa phần thời gian vẫn dành cho việc hoan ái. hắn không cho Diệp Huyên mặc đồ của mình, chỉ có thể khoác đạo bào của hắn, dưới chiếc trường bào dài rộng là cơ thể mềm mại, trắng nõn trần truồng, chỉ có hạ thể được mặc thêm một cái tiết khố, mà tiết khố này cũng là của Tạ Duật Chi. Sau khi hoan ái, Tạ Duật Chi rút gậy thịt từ trong hoa huyệt ra sẽ ngay lập tức nhét một cái dương cụ giả vào thay thế. Toàn bộ tinh dịch đều bị tác lại trong âm đạo, khiến bụng dưới của Diệp Huyên căng phồng lên.

hắn dường như quyết tâm muốn khiến Diệp Huyên mang thai, là tu sĩ tu đạo, thực chất là nghịch thiên cải mệnh, nên tu sĩ có tu vi càng cao thì càng khó có khả năng sinh ra đời sau. Lúc đầu, Diệp Huyên có chút lo lắng, sau này thấy Tạ Duật Chi cố gắng lâu như vậy mà bụng của mình một chút động tĩnh cũng không có, thì nàng cũng mặc kệ hắn.

Tâm trí của nàng đều dồn hết lên việc phá tan cấm chế, tu vi của Tạ Duật Chi cao hơn Diệp Huyên rất nhiều, hắn vì nhốt Diệp Huyên mà đã hạ vào trong người nàng cấm chế cực kì lợi hại, mặc dù có đạo pháp tuyệt diệu của Thương Lan phái, nhưng Diệp Huyên âm thầm tu luyện cũng hơn nửa tháng nhưng cũng chỉ khôi phụ được một chút thị giác.

Chuyện này tất nhiên Tạ Duật Chi không biết, hắn vẫn nghĩ Diệp Huyên vẫn không nhìn thấy gì như trước, không hề biết rằng Diệp huyên đã có thể nhìn thấy hình dáng hắn, mặc dù vẫn còn mơ mơ hồ hồ. Lúc Tạ Duật Chi không có ở đây, Diệp Huyên quan sát bày trí của căn phòng, chậm rãi nghiên cứu đường chạy trốn.

Tạ Duật Chi đối với nàng gần như là phục tùng một cách ngoan ngoãn, bày trí trong phòng rất tráng lệ, có không ít kì trân dị bảo mà Diệp Huyên chưa bao giờ thấy. Ngoại trừ việc thả Diệp Huyên đi, thì những yêu cầu khác của Diệp Huyên hắn đều đáp ứng, mà hắn càng như vậy, Diệp Huyên lại càng khinh thường. Nàng chưa bao giờ cho Tạ Duật Chi sắc mặt tốt, lúc nối giận liền chỉ thẳng vào mũi hắn bào hắn cút đi, cũng chỉ có trong lúc hoan ái, nàng được Tạ Duật Chi làm cho thư thái, mới thoáng nhu thuận một chút.

Nhưng Tạ Duật Chi không hề để ý, cho dù là lúc Diệp Huyên tức giận, nhấc chân đá lên mặt hắn, hắn cũng chỉ bắt lấy chân nàng đặt ở trong lòng bàn tay ôn nhu vuốt ve: “Nàng rất để ý Đạo Hoa sao? Bởi vì ta đã giết hắn?” hắn cười hỏi.

Phát hiện từ ngày đó trở đi Đạo Hoa không đến hầu hạ mình, Diệp Huyên liền cảm thấy có phần không đúng. Tạ Duật Chi cũng không giấu diếm, nghe nàng hỏi Đạo Hoa đang ở đâu, hắn liền trả lời một cách nhẹ nhàng: “hắn bị ta giết rồi.”

“Ngươi rõ ràng” tức giận dâng lên trong đáy mắt, Diệp Huyên cố gắng kiềm chế để không tặng cho Tạ Duật Chi một bạt tai, “Ngươi rõ ràng đã nói là không truy cứu tội của hắn nữa.”

“Đúng vậy, ta đáp ứng nàng.” Tạ Duật Chi đưa chân nàng đến bên môi, nhẹ nhàng hôn lên: “Nhưng ta ghen tị hắn, dựa vào cái gì mà nàng cầu tình thay hắn, nhưng lại keo kiệt không liếc nhìn ta dù chỉ một cái.”

Cảm giác ấm áp tê dại truyền đến từ gan bàn chân, khiến Diệp Huyên ghê tởm đến phát ói: “Muốn ta để ý đến ngươi?” Nàng cười lạnh chộp lấy chén trà không chút do dự ném về phía hắn, “Ngươi cứ ở đó mà mơ đi!”

Bịch một tiếng, chén trà nện trúng đầu Tạ Duật Chi, vỡ thành nhiều mảnh. Tạ Duật Chi không tránh, tùy ý để máu tươi chảy dọc xuống, ngậm lấy ngón chân đáng yêu của Diệp Huyên mà mút: “nàng vẫn cứ không ngoan như vậy, A Huyên...” Bàn tay to chậm rãi hướng lên trên, cách một lớp vải chậm rãi phác họa hình dáng hoa huyệt của nàng, động tác vừa sắc tình vừa hạ lưu, chỉ một lát sau, Diệp Huyên liền ướt.

hắn cởi tiết khố đang mặc trên người Diệp Huyên xuống, rút dương vật giả ra, nhưng vì được nhét trong hoa huyệt trong thời gian dài mà dương vật giả trở nên ấm áp, trơn tuột. Nghĩ đến việc thứ này nằm trong cơ thể Diệp Huyên, Tạ Duật Chi cảm thấy dương vật giả nằm trong tay vô cùng chướng mắt. Tiểu huyệt dâm đãng của A Huyên đều là của hắn, cũng chỉ có gậy thịt của hắn mới có thể nhét vào.

“A Huyên...” hắn ôm lấy Diệp Huyên, đem thư to lớn dưới hạ thân mình nhét vào trong cơ thể nàng, hoa huyệt vừa bị lấp đầy Tạ Duật Chi liền bắt đầu va chạm kịch liệt, “Nàng rất muốn thoát khỏi đây, đúng không?”

Diệp Huyên bị hắn va chạm mãnh liệt đến mất hồn, tiếng rên rỉ đứt quãng bật ra từ miệng: “Ta, cho dù ta muốn... A, ân a... Chẳng lẽ, a... A a... Chẳng lẽ ngươi sẽ thả ta sao?” Thường xuyên hoan ái khiến cả hai đều quen thuộc cơ thể của nhau, Diệp Huyên bị Tạ Duật Chi dạy dỗ trở nên cực kì mẫn cảm, chỉ cần hắn chạm vào nàng, cho dù trong lòng không muốn thì hoa huyệt cũng sẽ cảm thấy ngứa ngáy khó nhịn.

“Ta tuyệt đối sẽ không thả nàng đi” Tạ Duật Chi hôn lên đôi môi đỏ mọng của nàng, đem gậy thịt cắm vào sâu hơn trong tử cung Diệp huyên, “Ta muốn mãi mãi cắm gậy thịt của ta trong dâm huyệt nàng, chúng ta không cần dùng dương vật giả” giọng nói của hắn mang theo chút tức giận cùng ghen tị, “Ta biết nàng thích gậy thịt của ta cắm trong cơ thể nàng, đúng không?”

Diệp Huyên xuýt chút nữa thì bật cười, đồ điên, ngay cả cái dương vật giả không có sinh mệnh mà hắn cũng ăn dấm chua, lần đầu tiên nàng bình tĩnh hỏi hắn: “Tạ Duật Chi, cuối cùng thì ngươi muốn thế nào? Trong lòng ngươi cũng hiểu rõ là làm như vậy, ta tuyệt đối không thể nào yêu ngươi.”

“không sao cả, “ Tạ Duật Chi khựng lại, hắn cúi đầu, trong nháy ánh mắt nơi đáy mắt của hắn lóe lên chút ảm đạm, rồi biến mất ngay tức khắc, có lẽ nàng nhìn nhầm rồi, “không sao cả...” hắn lặp lại một lần nữa, dường như hắn đang cố thuyết phục chính bản thân hắn, “Nàng yêu ta cũng được, hận ta cũng được, chỉ cần nàng thuộc về ta... Chỉ cần ta có thể ôm lấy nàng” hắn nói xong liền cúi người ôm chặt lấy cơ thể nàng, “Chỉ cần ta có thể hôn nàng” môi mỏng ngậm chặt lấy môi Diệp Huyên, đầu lưỡi của hắn cuốn lấy cái lưỡi của nàng mà dây dưa, “Chỉ cần nàng không rời khỏi ta, thì nàng có đối với ta như thế nào cũng không sao cả.”

Trong khoảnh khắc đó, Diệp Huyên cảm thấy trái tim mình giống như bị ai nhéo một cái, nhưng ngay sau đó nàng liền tỉnh táo lại, Tạ Duật Chi nói nghe thật khiến người khác cảm động, nhưng cho dù là vì nguyên nhân gì, thì lúc đầu hắn không để ý đến ý nguyện của nàng mà mạnh mẽ chiếm đoạt nàng, tình yêu như vậy, nàng nhận không nổi.0914425160

Diệp Huyên thật không ngờ, Tạ Duật Chi lại bồng nàng bước ra khỏi cái nơi quỷ quái này. Lúc đó đã là nửa đêm, nàng bị hắn ôm trước ngực, đã nửa tháng rồi, lần đầu tiên nàng được hít thở không khí ở bên ngoài. Nhưng không có nghĩa là nàng được tự do, gậy thịt của Tạ Duật Chi vẫn cắm trong tiểu huyệt, thân hình của hắn cao lớn, trường bào màu đen, bao kín người con gái nhỏ xinh trong ngực hắn, chỉ có mái tóc đen nhánh lộ ra bên ngoài.

Tạ Duật Chi vừa đi vừa chuyển động, Đạo Thanh cúi đầu theo sát phía sau hắn, có thể nghe thấy tiếng nước nhóp nhép cùng với tiếng da thịt va chạm bạch bạch rõ ràng. Tạ Duật Chi không chút để ý ở đây còn có người khác, ôm Diệp Huyên đi đến Trích Tính điện, nơi mà hắn xử lý giáo vụ hằng ngày, trên đường mà hắn đi qua, để lại những vệt nước đứt quãng.

Đương nhiên là không ai dám nhìn thẳng vào Tạ Duật Chi. Dọc theo đường đi, người trong Thiên Diễn giáo vừa nhìn thấy liền cúi đầu xuống, không dám nhìn lén, cũng không dám để lộ ra chút thần sắc khác thường. Cho nên, không ai phát hiện ra người con gái nẳm trong ngực Thiên Đãng Ma Tôn chính là đối thủ một mất một còn của Thiên Diễn giáo, ai ai trong Ma Môn cũng đều muốn giết nàng Minh Quyết đạo quân. Mà Minh Quyết đạo quân ngày trước vẫn luôn cao cao tại thượng lúc này cả khuôn mặt đều bị nghẹn đến đỏ bừng, trong miệng bị nhét tiết khố của nam nhân, mới ngăn được tiếng rên rỉ không tràn ra.

Đến khi Tạ Duật Chi bước chân vào Trích Tinh điện, Diệp Huyên đã bị hắn làm đến nỗi thần trí mơ màng, trong tầm mắt mơ hồ của nàng, nàng nhìn thấy Tạ Duật CHi đặt nàng lên giường, rồi lại nằm sấp trên người nàng tiếp tục chiếm đoạt nàng. Hình như... Thị giác DIệp Huyên đang dần khôi phục, tuy nhìn thấy không rõ ràng lắm, nhưng.... khuôn mặt này không phải là của Tạ Duật Chi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.