Anh Chồng Hờ Của Tôi Mất Trí Nhớ Rồi!

Chương 6: Chương 6: Lớn quá chịu không nổi?




Editor: Rừng nhỏ

Kiều Ninh bị hỏi, không biết phải trả lời hắn như thế nào, vì sao Thẩm Tuấn mất trí nhớ lại biến thành như vậy?

Không phải hắn theo chủ nghĩa không kết hôn à? Mặc dù mất trí nhớ, quên đi chuyện bọn họ giả vờ kết hôn, nhưng tư tưởng tính cách chắc hẳn sẽ không thay đổi chứ? Vì sao bây giờ hắn nóng lòng muốn chứng minh bọn họ là vợ chồng thật?

Là vì muốn làm cái kia à!!! Hắn mất trí nhớ kiểu gì mà biến thành người yêu ‘vận động’ thế!

Giờ phút này hai người chưa nói thêm một lời nào khiến bầu không khí càng trở nên xấu hổ, Thẩm Tuấn nhìn chằm chằm cô nở nụ cười nhàn nhạt, hình ảnh hắn cưỡng hôn lần thứ hai vọt lên đầu cô, nháy mắt mặt mày Kiều Ninh phủ từng rạng mây hồng.

Cũng may tiếng chuông điện thoại của Thẩm Tuấn chợt đổ, đánh vỡ không gian tràn ngập sự xấu hổ của Kiều Ninh.

Thẩm Tuấn nhìn điện thoại, nhấn vào nút nghe, tay hắn tùy ý đặt điện thoại trên mặt bàn.

“ Tiểu Tuấn à, mẹ đây con, chuyện mẹ nói con đừng ngượng nhé, chả là ở quê ba Tiểu Ninh có một thầy trung y chuyện trị mấy cái bệnh không ‘cứng’, liệt dương ấy con, mẹ vì tương lai hai vợ chồng con suy xét, con chọn ngày nào rảnh rỗi thì cùng Tiểu Ninh đi khám nha con.”

Là điện thoại của mẹ Kiều, Thẩm Tuấn không cần nghĩ cũng biết mẹ vợ gọi tới dặn cái gì, cho nên hắn mới mở loa ngoài cho cô nghe.

“Không cần đâu mẹ à, con không có vấn đề gì hết, ba mẹ vội vã muốn bồng cháu, mà tuổi Kiều Ninh còn trẻ chưa có ý định sinh con nên cô ấy mới tìm lý do thoái thác thôi ạ”

Lời Thẩm Tuấn vừa nói trực tiếp bán đứng Kiều Ninh, may là trong điện thoại, nếu mẹ cô ở ngay tại hiện trường chắc sẽ lải nhải cô đến hoa mắt mất!

Theo bản năng Kiều Ninh muốn cướp điện thoại di động, cô nhanh chóng đứng dậy duỗi tay, nhưng đã bị Thẩm Tuấn bắt ngay tại trận.

Thẩm Tuấn từng là vận động viên bóng rổ, so tài tay nhanh mắt lẹ với hắn chỉ còn nước chịu thiệt.

Mẹ Kiều im lặng một lát, lập tức bật thốt lên mắng: “Cái đứa nhỏ này! Mồm mép đi đâu hết, mấy loại này nói bậy được à! Tiểu Tuấn chờ mẹ gặp Kiều Ninh, con xem mẹ xử lí vợ con như thế nào, nhưng mẹ cũng nhắc con vài câu, sinh con là việc lớn, vợ chồng sinh hoạt không hài hòa cũng không phải chuyện nhỏ, mẹ biết con là vận động viên, đôi khi không biết nặng nhẹ, Tiểu Ninh là vợ của con, phải kiềm chế một chút, tháng trước con bé về nhà, đầu gối lấm tấm vết bầm tím, thế nên Tiểu Ninh không muốn sinh hoạt vợ chồng đấy con ạ!”

Lời mẹ Kiều nói ra, ánh mặt Thẩm Tuấn lập tức ái muội không rõ, Kiều Ninh nằm trong tay hắn, cô tránh được sao.

Chỉ mình cô khổ mà không thể nói, tháng trước cô bị ngã cầu thang hai đầu gối bầm tím ứ máu, sau khi về nhà mẹ cô nhìn cô muốn nói lại thôi, hơn nữa mỗi lần mẹ cô hỏi cô vì sao không muốn sinh con, có phải do nguyên nhân ‘sinh hoạt’ không hài hoa linh tinh, cô ấp a ấp úp không biết trả lời sao cho phải, ai nghĩ mẹ cô hỏi phương diện kia chứ.

Xác thật bọn họ một người cao một người thấp, Thẩm Tuấn là vận động viên bóng rổ đã nghỉ hưu, cao tận 195 mà cô mới chạm nóc 168. Trách gì lúc mới kết hôn xong, các cô đồng nghiệp thường xuyên cười tủm tỉm hỏi cô chịu được Thẩm Tuấn không hay thể lực hắn ta có tốt quá không.

“Vâng, con sẽ chú ý, về sau con cố gắng dịu dàng hơn ạ.”

Nghe hắn nói vậy, không riêng mình mặt Kiều Ninh đỏ mà cả mặt Thẩm Tuấn cũng hơi nóng nóng nốt, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi hột.

“Mẹ không làm phiền các con nữa, nhớ nắm chặt thời gian Tiểu Ninh rụng trứng, không mỗi mẹ con sốt ruột, cả mẹ cũng lo lắng suống đấy, hai con nắm chặt thời gian ha.”

Điện thoại tắt truyền đến tiếng tút tút, không khí một lần nữa khôi phục sự xấu hổ.

Bốn mắt nhìn nhau, tim Kiều Ninh bất chấp đập thình thịch.

Thẩm Tuấn vẻ mắt đắc ý, thành công vạch trần lời nói dối của cô.

“Xem ra trước kia em thích tư thế “làm” đằng sau.”

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.