Anh Chồng Khờ

Chương 26: Chương 26: Ép buộc




Trần Hạo cười khẩy. Bạch Minh Hợp hay Lưu Gia Ấn thì đều là nhãi con hết, anh có hàng chục ngàn cách để xử bọn họ.

Nhưng nếu quá kịch liệt thì e là Bạch Phi Nhi sẽ không thích và không chấp nhận nổi.

Trần Hạo do dự một chút rồi rút điện thoại ra, bấm một dãy số.

“Dawson!”

Dawson ở đầu dây bên kia nghe được thì kinh ngạc rồi khóc luôn tại chỗ.

“Chí... Chí tôn... Tôi biết anh sẽ không chết mà... Anh đang ở đâu?”

“Ở nước Hoa, tôi vẫn còn sống!”

“Hahaha, chí tôn chưa chết, Thiên Đường Chiến Thần sẽ được phục hồi lại! Chí tôn, khi nào chúng ta giết trở lại đây? Đồ mà anh đưa đã gấp 10 lần năm đó rồi! Chúng tôi vẫn luôn chờ anh trở về, chúng tôi luôn tin rằng...”, Dawson nói được một nửa thì nghẹn giọng, không nói tiếp được nữa.

Trần Hạo thấy tim mình ấm áp, im lặng một lúc rồi nói: “Không nói nữa, giúp tôi điều tra công ty Smith, trên tay bọn họ có kỹ thuật sáng chế năng lượng mới”.

“Công ty Smith?”

“Đúng, tên này không sai đâu! Sao? Khó hả?”

“Không... không phải là khó, chí tôn, anh có quên gì không? 5 năm trước Smith đã lấy 60% cổ phần để xin hợp tác với chúng ta, chúng ta chính là cổ đông lớn nhất của công ty này mà!”

Trần Hạo câm nín: “Có chuyện này à?”

“Là lỗi của tôi, sao chí tôn có thể nhớ được mấy chuyện nhỏ nhặt đó được chứ! Nghiêm túc mà nói thì Smith chỉ là người làm công cho chí tôn mà thôi...”

Dawson nói một lèo khiến Trần Hạo mất hết kiên nhẫn.

“Thôi... Tôi chỉ cần Smith hợp tác với tập đoàn Bạch thị ở Hải Dương về cái sáng chế đó!”

“Chỉ vậy thôi sao? Anh biết là chỉ cần cái gật đầu của anh, công ty Smith dâng hẳn lên cho Bạch thị cũng được nữa là!”

“...”

Trần Hạo cạn lời, còn Dawson thì lại sợ hết hồn.

“Tôi... Tôi hưng phấn quá nên quên mất việc không được dị nghị ý chỉ của chí tôn. Anh yên tâm, tôi sẽ đi làm ngay! Xin anh đừng giận!”

“Giải quyết hết chuyện này trong 10 phút cho tôi!”

“...”

Sau đó, Trần Hạo trở về thang máy khu cao tầng, vừa vặn gặp Bạch Phi Nhi đang đi họp. Lúc này cô mặt mày ủ đột, ai gặp cũng thấy buồn thay.

“Sao anh lại ở đây?”, đột nhiên gặp Trần Hạo khiến Bạch Phi Nhi sửng sốt.

Trần Hạo vốn là định giúp Bạch Phi Nhi giải quyết mấy vấn đề với hội đồng quản trị, bèn chủ động xin đi giết giặc.

“Tôi sợ cô dính phiền phức nên đến để nghe lệnh của cô nè!”

Bạch Phi Nhi ngẩn ra, rồi lại thở dài, buồn bã nói: “Anh đến cũng đâu giúp được gì, ván đã đóng thuyền rồi. Không lấy được quyền sáng chế thì mọi chuyện đều là vô nghĩa! Anh về phòng bảo an đi, đừng làm loạn thêm nữa!”

“Làm loạn thêm?”

Bạch Phi Nhi không nói gì. Cảnh tượng Trần Hạo treo Bạch Minh Hợp lên đánh vẫn còn đó, không lẽ anh còn định đánh luôn cả hội đồng quản trị mới được à?!

Trần Hạo định cãi nhưng Bạch Phi Nhi đã bước vào phòng họp.

Trong phòng họp, các cổ đông vốn đang xì xào bàn tán, nhưng khi thấy cô vào thì lập tức im lặng. Giống như chủ đề bọn họ đang thảo luận không liên quan đến chủ tịch hội đồng quản trị là Bạch Phi Nhi vậy.

Bạch Phi Nhi nhìn đám người một lượt, nhận ra được mọi chuyện còn rắc rối hơn dự định.

Những bên thường ủng hộ Bạch Phi Nhi lúc này phần lớn đều trống ghế, cuộc họp hôm nay toàn là kẻ địch.

Bạch Phi Nhi còn chưa ngồi xuống thì Bạch Minh Hợp đã lên tiếng làm khó trước.

“Phi Nhi, nghe nói công ty Smith đã từ chối chia sẻ quyền sáng chế với Bạch thị? Chẳng phải cô nên xử lí hay sao? Năm xưa, Bạch thị đã đầu tư vào hạng mục chia sẻ quyền này, tốn không ít tiền, giờ đối phương nói bỏ là bỏ, cô tính sao đây hả?”

Mấy vị cổ đông ủng hộ Bạch Phi Nhi nghe được thì sắc mặt cũng biến đổi.

“Không phải nói mọi chuyện đã thỏa đáng rồi sao? Có chuyện gì thế này?”

“Chủ tịch Bạch, ai phụ trách đàm phán vậy? Có nghiệp dư quá không? Phải có hợp đồng chứ? Đối phương nói không làm là bỏ luôn, như vậy chúng ta quá bị động!”

Sắc mặt Bạch Phi Nhi tối sầm lại, rõ ràng biết là Bạch Minh Hợp đang khiêu khích, nhưng lại không thể phản pháo.

Thấy vậy, Lưu Gia Ấn tỏ vẻ “quan tâm”: “Không thể nào, Phi Nhi sao có thể phạm phải sai lầm thứ cấp như vậy được?”

Con trai của Bạch Minh Hợp, Bạch Tường Vũ cười khẩy: “Lỗi sai này đâu có thứ cấp, mà là ngu xuẩn! Bạch Phi Nhi, đừng nói người làm anh như tôi phá đám, nhưng con người thì cũng phải tự biết lượng sức mình, đừng làm những việc tự chuốc lấy nhục nữa!”

Lưu Gia Ấn lạnh lùng nói: “Bạch Tường Vũ, anh nói cái gì thế? Dù dự án này thất bại thì cũng đâu phải lỗi của Phi Nhi! Phi Nhi có thành tích rất tốt cơ mà?”

Bạch Tường Vũ dè bỉu: “Đúng rồi! Mười dự án thì thành được chín, lỗ ít lãi nhiều, nhưng một dự án lỗ còn nhiều hơn lãi của chín dự án kia. Chả hiếu tài năng kiểu gì mà làm được chủ tịch?”

Bạch Phi Nhi trở thành đối tượng bị châm biếm, sắc mặt khó coi vô cùng, nhưng lại không thể phát tác. Cô chỉ đành chau mày phản pháo: “Mọi chuyện còn chưa kết thúc đâu, tôi sẽ cố gắng!”

Nghe vậy, một vài cổ đông theo phe Bạch Phi Nhi khẽ thay đổi sắc mặt: “Nói vậy là thật sao?”

Bạch Phi Nhi nói: “Công ty Smith đã thay đổi ý định lúc sáng nay, chúng tôi đang liên lạc rồi!”

Bạch Tường Vũ lên tiếng: “Liên lạc? Tôi nghe nói là công ty Smith đã từ chối điện thoại của cô mà, sao còn liên lạc? Lần sai lầm này đem đến tổn thất như thế, phải có người hứng chịu chứ? Tôi đề nghị Bạch Phi Nhi từ chức!”

Lưu Gia Ấn chau mày: “Không thể nào! Chức vị chủ tịch của Phi Nhi là do ông Bạch đề nghị, là mọi người lựa chọn! Không thể nói đổi liền đổi được!”

Bạch Phi Nhi sầm mặt, cắn răng ngồi trên ghế chủ tịch xem trò hề. Cô biết thừa đám này đang muốn lật đổ sự sắp xếp của ông nội, để lấy một kẻ gian khác lên làm chủ tịch.

Cô của lúc này đã bị ép đến đường cùng! Dự án thất thoát, Lưu Gia Ấn và Bạch Minh Hợp cùng nhau làm khó cô!

Dù ông Bạch có đến đây thì cô cũng không có mặt mũi để ông ấy lên tiếng giúp mình.

Không lẽ cứ giao công ty ra như vậy sao? Giao cho một đám không biết kinh doanh mà chỉ đòi xâu xé tài sản?

Nghĩ đến đây, da đầu Bạch Phi Nhi run lên, chỉ hận lúc đầu không chuẩn bị mà rơi vào cái bẫy của người ta!

“Hôm nay các cổ đông đều có mặt, tôi đề nghị bầu lại từ đầu, chọn ra chủ tịch hội đồng quản trị!”, Bạch Minh Hợp lên tiếng.

“Trong tay giám đốc Lưu có mấy dự án, lợi nhuận rất tốt. Tôi đề nghị giám đốc Lưu lên làm chủ tịch!”, Bạch Tường Vũ cười híp mắt nói.

“Anh đang đùa đấy à? Với mối quan hệ của tôi và Phi Nhi thì sao có thể đồng ý thay thế cô ấy được?”, Lưu Gia Ấn trợn mắt nhìn Bạch Tường Vũ.

“Quan hệ đó là riêng tư! Còn đây là chuyện công! Không lẽ anh Gia Ấn lại công tư không phân minh à?”

Lưu Gia Ấn vui vẻ nhìn hai bố con nhà họ Bạch đẩy Bạch Phi Nhi xuống đài, đốt thêm củi cho hắn ta. Lòng hắn ta vui vô cùng, mọi chuyện sắp thành rồi!

Nhưng lúc này, thư ký của Bạch Phi Nhi đột nhiên đẩy cửa đi vào.

Bạch Minh Hợp phẫn nộ nói: “Ra cái thể thống gì không? Chúng tôi đang họp hội đồng quản trị đấy? Cút ra!”

Bạch Phi Nhi biết Bạch Minh Hợp đang cố ý hạ bệ mình, đánh chó trước mặt chủ, nhưng lại không rảnh chấp ông ta, chỉ hỏi cô thư ký: “Sao vậy?”

“Chủ tịch! Ngài Smith đích thân gọi điện tới, nói muốn hợp tác với Bạch thị? Và muốn được nói chuyện qua video với chủ tịch!”

Lưu Gia Ấn nhìn Bạch Minh Hợp dò hỏi, Bạch Minh Hợp cũng không hiểu sao mọi chuyện lại thay đổi.

Các cổ đông thì nhìn nhau ngơ ngác, không dám tin, chuyện này kịch quá đi? Một công ty quốc tế lớn mà lại thay đổi ý định nhanh như gió?

Cô thư ký vội vàng đưa điện thoại cho Bạch Phi Nhi, video vẫn còn đang mở.

Bạch Phi Nhi bình tĩnh bảo người phụ trách: “Mở máy chiếu lên!”

Máy chiếu nhanh chóng được bật, bên trong là một người đàn ông nho nhã.

Nhìn thấy người này, Bạch Minh Hợp sững sờ. Ông ta mới chỉ gặp người phụ trách khu vực nước Hoa của công ty Smith, còn người trong video lại là Smith thật.

- ------------------

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.