Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới Pk

Chương 538: Chương 538: Chung Kết! (19)




Chương 539: Chung Kết! (19)

Tô Bành Hạo nhìn về phía cô : “ huấn luyện viên, chị có thể chứ?”

Kiều Luyến cụp mắt: “ Có thể.”

Ván tranh tài thứ hai, bắt đầu!

Nghỉ ngơi mười phút đồng hồ, Kiều Luyến cảm giác tay mình đã tốt hơn nhiều.

Lại lấy được nhân vật mình am hiểu, ván này không chừng có thể phát huy ra tác dụng lớn.

Bắt đầu hai phút đồng hồ, cô đánh thật là không tồi.

Mặc dù thao tác không có lưu loát như trước kia, nhưng chí ít còn có thể không phạm sai lầm.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua.

Lực chú ý của Kiều Luyến, toàn bộ tập trung vào trò chơi.

“Thi Trường, lợi dụng kỹ năng chuyển dịch, qua nhìn một chút trong bụi cỏ có người không.”

Tô Bành Hạo lập tức phối hợp: “Bốn người.”

“Có thể đánh!”

Kiều Luyến hô một tiếng, dẫn đầu vọt tới.

Ba người Tôi Là Đại Gia, Tôi Là Nhị Gia, còn có Vô Địch chạy theo sau lưng.

Năm đánh bốn, theo lý thuyết làm sao cũng sẽ không thiệt.

Nhưng vào lúc này, tay Kiều Luyến bỗng nhiên truyền đến một cảm giác bất lực!

Không kiểm soát được con chuột rồi.

Tôi Là Nhị Gia thấy cô bất động, bị khống chế, trong lòng sốt ruột, xông lên bảo hộ cô.

Kết quả thay cô ngăn cản đại chiêu đối phương, trực tiếp mất mạng!

Kiều Luyến quá sợ hãi!

Ngón tay không cách nào động đậy, để cho cuối cùng cô ý thức được, sự tình đã không cách nào cứu vãn.

“Không cần quản tôi, rút lui!”

Kiều Luyến hô to một tiếng.

Cô chỉ có thể đứng ở nơi đó bị đánh chết, đến lúc đó bốn đánh ba, sẽ là một cục diện rất thê thảm.

Tô Bành Hạo nghe được lời cô, hiểu ý, đều không dám nhìn tới tay của cô, trực tiếp dẫn theo hai người rút lui!

Tiểu Kiều bị đánh chết!

Mọi người rút lui đến khoảng cách an toàn, lúc này Tô Bành Hạo mới quay đầu, liền thấy Kiều Luyến đang cố gắng để tay của mình cầm đến con chuột.

Thế nhưng, cái tay kia làm thế nào cũng không đụng tới...

Kiều Luyến cắn răng, sắc mặt bời vì sốt ruột mà lộ vẻ tái nhợt, tầm mắt của cô nhìn chòng chọc vào tay phải kia.

Hốc mắt Tô Bành Hạo bỗng nhiên cay cay, quay đầu nhìn về phía màn ảnh.

Trên màn hình, tiểu Kiều nằm trên mặt đất, chết ở nơi đó.

Tiểu Kiều chết đi, rất cảnh tưởng thê thảm mà mỹ lệ, có từng đợt hoa đào rải rác.

Trước kia cảm thấy nhân vật trong trò chơi đều giống nhau.

Giờ này khắc này, tiểu Kiều vẫn là tiểu Kiều trong trò chơi như cũ.

Thế nhưng lúc này Tô Bành Hạo cũng không khỏi cảm thấy vô cùng bi thương.

Giống như, nhân vật tiểu Kiều này, cũng trở nên xinh đẹp, trở nên thê lương.

King chiến đội.

Đội trưởng mở miệng với Tử Tiên Tử : “Tiểu Kiều chết! Cô ta vừa mới xông tới, dọa chúng ta nhảy một cái, lúc đầu tưởng là sẽ bị giết, kết quả cô ta lại bất động rồi! Cô ta thật không được! Ván này, thắng chắc!”

Sắc mặt Tử Tiên Tử âm trầm: “ Không nên tùy tiện thắng! Cô ta không phải muốn chơi đùa sao? Cậu đi giết cô ta, giết cô ta bảy tám lần, đánh cô ta sụp đổ!”

“Được!”

Cùng lúc đó, trong khán đài.

Có một người mang theo khẩu trang cùng kính râm, võ trang đầy đủ, yên tĩnh ngồi đó.

Ánh mắt anh, thẳng tắp rơi vào hiện trường tranh tài, trong ánh mắt lóe lên một vòng nghi hoặc.

Từ thao tác một ván trước, Kiều Luyến không có phát huy tác dụng của chính mình, đánh theo quy củ.

Mà hiện tại... Sai lầm này rõ ràng không thuộc về tiểu Kiều...

Đã xảy ra chuyện gì?

Nghĩ tới đây, Thẩm Lương Xuyên bỗng nhiên đứng lên.

-

Giữa trận đấu.

Kiều Luyến nhìn chằm chằm tay mình.

Trong trò chơi cô đã sống lại.

Thế nhưng tay căn bản không cách nào điều khiển con chuột.

Cô nhìn chằm chằm tay mình, cái tay kia không có chút phản ứng.

Hốc mắt cô đỏ lên... Cô thật không cam tâm.

Đúng lúc này, một bàn tay ấm áp, bỗng nhiên nắm tay của cô.

Chợt, cô như nghe được tiếng anh : “ tiểu Kiều, anh đến.”

 

 

 

 

 

 

 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.